13
Sau khi trở về, tôi liền kể chuyện này cho Chung Bảo Niên nghe.
Chung Bảo Niên nghe xong thì tức giận đùng đùng.
Điểm khiến cô ấy bốc hỏa chính là: "Cái thằng cha c.h.ế.t bầm này, có cậu em khóa dưới thầm thương trộm nhớ cậu bấy lâu nay mà dám giấu không nói với tớ một lời, làm tớ cứ phải lo sốt vó lên vì đại sự cả đời của cậu."
Tôi câm nín đến cạn lời, chuyện này đã được nâng lên tầm cao như thế rồi cơ à?
Cô ấy vừa nói vừa tức giận đập cửa rầm một cái rồi lao ra ngoài tìm người tính sổ, còn hùng hổ tuyên bố phải phạt anh người yêu chép phạt ba mươi lần cuốn "Bí kíp yêu đương".
Mặc dù tôi cũng chẳng biết cái cuốn "Bí kíp yêu đương" đó rốt cuộc là cái thứ quỷ gì.
Kể từ sau vụ tiệc giao lưu lần đó, cậu em khóa dưới tuy không nhắn tin liên lạc với tôi quá dồn dập, nhưng tần suất cậu ấy xuất hiện xung quanh tôi lại tăng lên một cách rõ rệt.
Đã vậy, lần nào xuất hiện cũng có những lý do vô cùng bất ngờ nhưng lại rất hợp tình hợp lý.
Cậu ấy cứ lúc ẩn lúc hiện như ninja, khiến đầu óc tôi quay cuồng như một mớ bòng bong.
Trong một lần, cậu ấy lại nhét vào tay tôi một túi lớn đầy ắp đồ ăn vặt, rồi dặn dò tôi phải ăn uống đầy đủ xong xuôi là định quay người bỏ đi ngay.
Tôi không kìm được nữa, liền đưa tay giữ c.h.ặ.t cậu ấy lại: "Lần nào em đến cũng vội vội vàng vàng như chạy giặc thế, gấp gáp lắm à?"
Cậu ấy gãi đầu: "Chị Bảo Niên dạy em đấy ạ, chị ấy bảo tặng đồ ăn vặt có hiệu quả thần kỳ lắm, năm đó chị cũng dùng chiêu này để thu phục chị ấy còn gì."
Tôi nghẹn họng: "Thu... thu phục?"
Cậu ấy hoảng loạn giải thích: "Không phải, đàn chị ơi, em không có ý định thu phục chị... không đúng, em muốn... không phải, là chị Bảo Niên nói thế ạ..."
Cậu ấy lắp ba lắp bắp, sắp xếp từ ngữ mất một lúc lâu mới nặn ra được một câu hoàn chỉnh: "Em sợ chị chê em phiền phức, nhưng lại sợ chị không cảm nhận được là em đang theo đuổi chị."
Sau này tôi mới biết, Chung Bảo Niên chính là quân sư tình ái của cậu ấy.
Tôi chỉ biết câm nín, cái vị quân sư quạt mo này mà dạy cái gì cậu ấy cũng dám học theo, đúng là có bệnh thì vái tứ phương mà.
Đối với lời nhận xét này của tôi, cậu ấy bày tỏ sự tán thành sâu sắc: "Em cũng thấy chị Bảo Niên không đáng tin chút nào."
Thế là, sau những chuỗi ngày đấu trí đấu dũng diễn ra đều đặn, cộng thêm sự đẩy thuyền nhiệt tình của bộ đôi Chung Bảo Niên và Tống Ngọc, tôi đã vinh quang thoát cảnh độc thân.
Sau khi ở bên nhau, có một lần tôi đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ quặc liền quay sang hỏi cậu ấy: "Nếu lúc đó khi em tặng hoa, chị đã có bạn trai rồi thì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Gương mặt cậu ấy tỏ rõ sự quả quyết: "Không có chuyện đó đâu, thực ra em đã nghe ngóng từ đàn anh Tống từ sớm rồi, chị làm gì có bạn trai."
Tôi gặng hỏi tới cùng: "Chị bảo là nếu có cơ mà!"
Cậu ấy liền giả vờ giận dỗi: "Chị có ý gì đây hả? Có phải là bắt đầu cảm thấy không hài lòng với anh người yêu hiện tại này rồi đúng không?"
À nha, giờ còn học được cả chiêu gậy ông đập lưng ông nữa cơ đấy.
Cái trò sa sầm mặt xuống để dọa người này chắc chắn là lại học từ Chung Bảo Niên chứ không chạy đi đâu được.
Tôi chăm chú quan sát kỹ gương mặt cậu ấy, mà công nhận, trông còn có nét hung dữ và đáng sợ hơn cả Chung Bảo Niên vài phần.
Tôi liền giơ tay tét một phát vào sau gáy cậu ấy: "Chị nói là nếu như!"
Cậu ấy lập tức nhe răng cười hì hì, ôm đầu tỏ vẻ ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ dạ."
"Nếu như lúc đó chị đã có bạn trai rồi, thì chắc là em vẫn sẽ tặng bó hoa đó cho chị." Sau đó, thừa lúc tôi không đề phòng, cậu ấy liền cúi đầu mổ một phát rõ đau lên má tôi: "Rồi chúc chị và bạn trai của chị luôn hạnh phúc."
Cho nên duyên phận chính là như vậy, đi quanh đi quẩn một vòng, chúng ta rốt cuộc vẫn sẽ gặp được nhau ở một dòng thời gian khác.
…
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và Chung Bảo Niên đều lựa chọn ở lại thành phố này để lập nghiệp.
Tống Ngọc được tuyển thẳng lên học thạc sĩ tại trường, còn Trần Việt Quang... vẫn chưa tốt nghiệp đại học vì nhỏ hơn tôi hai khóa.
Lần gần đây nhất tôi nghe thấy cái tên Trịnh Tuân là từ tin tức kết hôn của anh ta.
Nhiều năm rồi không liên lạc, tôi bảo mẹ gửi giúp tôi một ít tiền mừng cưới xem như tròn lễ nghĩa.
Qua điện thoại, giọng điệu của mẹ tôi tràn ngập sự cảm thán, ngán ngẩm: "Thằng nhóc Tiểu Tuân rốt cuộc sao lại rước về một đứa con dâu như thế không biết, ngày nào cũng quậy phá đến mức gà bay ch.ó sủa, nhà cửa không một ngày yên bình. Suốt cả buổi lễ đám cưới, mặt mũi dì Ngô và chú Trịnh của con cứ đen như nhọ nồi, mẹ nhìn vào mà cũng thấy phát phiền thay..."
Tôi nghe xong chỉ xem như đang nghe một câu chuyện tán gẫu qua đường, cười một tiếng rồi cho qua.
Những năm qua, tuy không còn gặp lại nhau nữa, nhưng từ lời kể của mẹ và qua các hội nhóm lớp cũ, tôi cũng nghe được không ít tin tức về anh ta.
Sau khi lên đại học, tôi đã hoàn toàn thoát khỏi anh ta, nhưng anh ta thì vẫn mãi không thể nào thoát khỏi Khúc Quang Từ.
Cô ta đã lựa chọn thi vào một trường đại học hệ đại trà bậc hai để được ở cùng thành phố với Trịnh Tuân.
(Hoàn)