Đối với màn cướp rể đột ngột của Khúc Quang Từ, sự chấn động trong lòng tôi thậm chí còn không lớn bằng hành động này của anh ta.
Chú rể của tôi, người trước đây luôn miệng nói yêu tôi, người hứa hẹn sẽ cùng tôi đi hết quãng đời còn lại, lại đang ở ngay trước mặt tôi dây dưa, kéo đẩy với người phụ nữ đến cướp rể.
Đây tuyệt đối là trò cười nực cười nhất mà tôi từng chứng kiến trong suốt hai mươi bảy năm cuộc đời mình.
Tôi tức đến phát cười, ngay cả một tiếng hừ lạnh cũng trở nên mệt mỏi không còn sức lực.
"Anh Trịnh này, hay là tôi đi xuống, nhường sân khấu này lại cho cô Khúc nhé?"
Nghe thấy câu này, trong mắt Khúc Quang Từ lập tức lóe lên những tia sáng hy vọng.
Nhìn xem, cô ta vậy mà lại tưởng thật rồi kìa.
Hệ lụy của việc tưởng thật chính là, Trịnh Tuân vội vàng hất tay cô ta ra như vứt một đống rác rưởi, rồi cuống cuồng chạy lại nắm lấy tay tôi.
Anh ta vội vã giải thích: "Tiểu Linh, em đừng suy nghĩ nhiều, anh chỉ là không muốn những kẻ không liên quan làm ảnh hưởng đến hôn lễ của chúng ta thôi."
Trịnh Tuân trước đây luôn khen tôi thông minh, và anh ta đã đúng.
Tôi luôn có thể nhìn thấu những lời nói dối của anh ta chỉ trong một ánh nhìn.
Khúc Quang Từ sau khi bị hất ra thì ngồi bệt dưới đất, vừa khóc vừa cười một lúc lâu, trông chẳng khác nào kẻ mất trí.
Cô ta vừa lẩm bẩm: "Em cảm nhận được mà, anh cũng thích em, tại sao anh không dám thừa nhận? Em đã yêu anh mười năm, mười năm ròng rã đó... Em không cam tâm... Em không thể trơ mắt nhìn anh cưới người con gái khác..."
Cô ta càng nói, trong ánh mắt lại càng dấy lên tia nhìn kiên định: "Trịnh Tuân, anh đừng hối hận. Kiếp này không thể ở bên anh, em thà đi c.h.ế.t còn hơn."
Hai từ "đi c.h.ế.t" đối với loại người như cô ta dường như nói ra thật nhẹ nhàng.
Có vẻ như trong thế giới của cô ta không có người thân, không có bạn bè, không có tương lai, mà chỉ có duy nhất tình yêu.
Ánh mắt cô ta tràn ngập sự quyết tuyệt, không còn chút vẻ yếu đuối như lúc nãy.
Cô ta xách tà váy lên rồi lao v.út ra ngoài như một cơn gió.
Trịnh Tuân đưa tay ra chụp lấy nhưng chỉ bắt hụt vào khoảng không.
Sau đó, anh ta khựng lại, quay đầu nhìn tôi với ánh mắt tràn ngập oán trách.
"Tại sao em cứ phải ép cô ấy đến mức này?"
"Từ Linh, bây giờ em vừa lòng rồi chứ?"
Nói rồi, anh ta chẳng thèm đợi tôi trả lời, lập tức lao mình đuổi theo bóng hình màu trắng kia.
2
Người phản ứng lại đầu tiên là bố mẹ hai bên gia đình. Sau đó, vài người bạn thân thiết có mặt ở đó cũng vội vã đuổi theo.
Chung Bảo Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, kéo tôi bám sát theo sau.
Thế là, tôi đã được tận mắt chứng kiến một mối tình oanh oanh liệt liệt ngay trên sân thượng.
Khúc Quang Từ đứng ngấp nghé bên rìa sân thượng, nước mắt nước mũi giàn giụa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô ta bật chế độ "bắn rap" đầy cảm xúc, kể lể suốt mười năm qua đã yêu Trịnh Tuân sâu sắc đến nhường nào, rồi khi nhìn thấy tôi và Trịnh Tuân bên nhau thì cô ta đã đau đớn ra sao... và hàng tá chuyện linh tinh khác.
Phải thừa nhận rằng, cô ta đúng là một kẻ điên cuồng.
Sau khi trút hết một tràng dài về quá khứ cay đắng của mình, cô ta dứt khoát nhảy một cái, gieo mình vào vực thẳm vô tận.
Giữa những tiếng thét ch.ói tai của mọi người, tôi nhìn thấy Trịnh Tuân gào gọi tên cô ta trong tuyệt vọng, rồi bất chấp tất cả lao v.út về phía trước.
Anh ta chụp lấy được tay cô gái đó, và lựa chọn cùng cô ta rơi xuống.
Lúc này tôi mới phát hiện ra, hóa ra Trịnh Tuân cũng là một kẻ điên.
Chẳng trách hai người họ lại hút nhau suốt ngần ấy năm trời.
Theo bản năng, chân tôi khẽ tiến về phía trước hai bước.
Chung Bảo Niên phát hiện ra động tác của tôi liền lập tức siết c.h.ặ.t cánh tay tôi để ngăn lại.
Cô ấy sợ tôi nghĩ quẩn mà nhảy theo Trịnh Tuân để tuẫn tình sao?
Tôi đây không đời nào làm ra cái trò ngu xuẩn đến mức ấy.
Tôi trên có già, dưới chưa có trẻ, đường đời phía trước còn dài rộng lắm.
Chỉ là tôi có chút tiếc nuối, vì Trịnh Tuân vẫn chưa kịp nghe câu trả lời của tôi.
Tôi không hề vui vẻ chút nào. Sao có thể đổ lỗi là tôi ép c.h.ế.t Khúc Quang Từ được chứ?
Rõ ràng là do Trịnh Tuân không chịu đi theo cô ta, nên cô ta mới chọn con đường cùng đấy chứ.
Tôi thậm chí còn có lòng tốt gợi ý mời cô Khúc lên đài kia mà.
Bố mẹ Trịnh Tuân không chịu nổi cú sốc quá lớn này, ngất lịm ngay tại chỗ.
Nhóm người chúng tôi được các anh lính cứu hỏa hộ tống rời khỏi sân thượng.
Khi đi xuống đến tầng dưới, vừa vặn nhìn thấy t.h.i t.h.ể của hai người họ đang được khiêng lên xe.
Tình sâu nghĩa nặng, sống c.h.ế.t có nhau.
Nghe người ta nói, khi con người rơi từ trên cao xuống, theo bản năng sẽ giơ tay ra để bảo vệ đầu.
Vậy mà hai kẻ si tình kia cho đến lúc c.h.ế.t, hai bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy nhau không rời.
Tôi khựng bước chân lại nhìn thêm vài cái, cho đến khi Chung Bảo Niên đưa tay ra che mắt tôi lại.
3
Hôn lễ tuy chưa hoàn thành, nhưng tôi và Trịnh Tuân đã đăng ký kết hôn từ sớm.
Chúng tôi là vợ chồng hợp pháp danh chính ngôn thuận.
Cho nên nhiều lúc tôi không tài nào hiểu nổi, Khúc Quang Từ cứ cố tình bày ra một màn cướp rể phô trương như vậy thì có ích gì.