Buông Bỏ Chấp Niệm

Chương 3



Nếu thật sự không cam tâm, cách hiệu quả nhất phải là ngăn không cho chúng tôi đăng ký kết hôn mới đúng.

Sau khi Trịnh Tuân qua đời, mẹ anh ta đổ bệnh nặng nằm liệt giường trong bệnh viện, bố anh ta cũng như già đi chục tuổi chỉ sau một đêm.

Nhìn người bề trên mới mấy ngày trước còn hiền hậu gọi tôi là con dâu, tôi không kìm được mà c.h.ử.i thầm Trịnh Tuân một câu: "Đồ súc sinh".

Vì mười năm dai dẳng của một cô gái chẳng liên can, anh ta đã tự tay gọt bớt mười năm dương thọ của người cha già tóc bạc.

Cuộc mua bán này, liệu có đáng không?

Vốn dĩ là kỳ nghỉ cưới, mười mấy ngày nghỉ còn lại, tôi đều dùng để lo liệu hậu sự cho Trịnh Tuân.

Người không ở cơ quan, nhưng những lời đồn đại thì tôi cũng nghe được tám chín phần.

Chẳng qua cũng chỉ là mấy lời bàn tán sau giờ ăn, nói rằng kỳ nghỉ cưới của tôi biến thành kỳ nghỉ tang, chồng không những bỏ trốn khỏi đám cưới mà còn tuẫn tình theo kẻ thứ ba.

Tôi lướt qua xem như không thấy.

Khi thu dọn di vật của Trịnh Tuân, tôi mới biết được nguồn cơn cho hành động điên cuồng của anh ta.

Rõ ràng ai cũng cho rằng Trịnh Tuân căm ghét Khúc Quang Từ, vậy mà cuối cùng anh ta lại không chút do dự nhảy xuống sân thượng vì cô ta.

Một bức thư viết tay của Khúc Quang Từ đã cho tôi câu trả lời.

Một tờ giấy mỏng manh được Trịnh Tuân trân trọng cất giữ ở ngăn kéo có khóa dưới cùng trong bàn làm việc của anh ta.

Thư được gấp lại phẳng phiu, ngay cả góc giấy cũng không hề có một vết rách.

Trong ngăn kéo khóa kín đó toàn là những món đồ cũ kỹ nhiều năm có ý nghĩa vô cùng trân quý đối với Trịnh Tuân, đủ thấy anh ta nâng niu bức thư này đến nhường nào.

Tôi mở ra xem thử.

Trong thư, từng chữ từng câu đều tràn ngập sự thành kính, giãi bày nỗi đau khổ và sự tiếc nuối vì tình yêu nhiều năm không được đáp lại.

Kín một trang giấy là mười năm thanh xuân quý giá nhất trong cuộc đời của một người con gái.

Có lẽ bất kỳ người đàn ông nào xem xong cũng không thể ngó lơ.

Ít nhất Trịnh Tuân là như vậy.

Bởi vì ở ngay dưới cùng của tờ giấy viết thư, có một dòng chữ nhỏ.

Đó là lời hồi đáp của anh ta.

Nét chữ cứng cỏi, mạnh mẽ, nét b.út đặt xuống vô cùng nặng nề.

Anh viết: [Giá như anh có thể nhận ra trái tim mình sớm hơn một chút thì tốt biết mấy, đã phụ lòng em, mà cũng phụ chính bản thân mình.]

Tôi đặt bức thư vào đống di vật đang rực lửa, đốt gửi sang cho Trịnh Tuân.

Hy vọng hai người bọn họ ở dưới đó sẽ được vẹn tròn viên mãn, không còn phụ tấm chân tình.

Chung Bảo Niên xin nghỉ phép ở lại bầu bạn với tôi vài ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thấy tâm trạng tôi khá ổn, mọi thứ vẫn bình thường, cô ấy liền cuộn tròn trên ghế sofa gặm táo, mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào anh chàng idol điển trai đang hot trên tivi.

"Tớ nói này, ngày mai là kỳ nghỉ của tớ kết thúc rồi đấy."

Tôi ngồi một bên, buồn chán đáp: "Ừm."

Cô ấy c.ắ.n một miếng thật to, rồi cố tình nhai thật lớn tiếng: "Ối chà chà, ngày mai mà có ai đó khóc nhè thì không còn bờ vai ấm áp của bà chị này để dựa vào đâu nhé!!"

Tôi bất lực nở nụ cười khổ.

Xem đi, quả nhiên là bạn bè mười mấy năm trời, chẳng có bí mật nào giấu nổi cô ấy.

Ở trước mặt cô ấy, tôi có ngụy trang tốt đến đâu cũng vô dụng.

Cô ấy ném lõi táo chuẩn xác vào thùng rác, rồi quay người dang rộng hai tay về phía tôi: "Đến đây, vào lòng chị đây nào."

Khoảnh khắc đó, sợi dây thừng căng c.h.ặ.t bấy lâu trong lòng tôi như đứt phựt.

Từ chuyện Trịnh Tuân bỏ rơi tôi trong đám cưới, đến việc trơ mắt nhìn anh ta c.h.ế.t ngay trước mặt, rồi lại phát hiện ra trong lòng anh ta vốn đã chứa đựng người con gái khác...

Đây là lần đầu tiên tôi bật khóc thành tiếng.

Chung Bảo Niên không ngừng vỗ nhẹ lưng giúp tôi xuôi khí quản.

Cái miệng cô ấy xưa nay chưa từng tha cho ai, mấy từ như "cặn bã", "đống phân ch.ó", "tiện nhân", "thứ ăn cháo đá bát" cứ thế tuôn ra xối xả để c.h.ử.i rủa Trịnh Tuân.

Tôi nương theo tiếng c.h.ử.i của cô ấy mà khóc rồi ngủ, tỉnh dậy lại khóc, nức nở đứt quãng suốt mấy tiếng đồng hồ.

Mãi đến khi thấy nước mắt tôi đã cạn khô, Chung Bảo Niên mới đẩy tôi ra khỏi lòng cô ấy, xoa xoa đôi chân đã tê rần: "Được rồi đấy nhé, hôm nay đến đây thôi, vì chị đây c.h.ử.i đến mức hết vốn từ rồi."

Cô ấy luôn biết cách vừa tấu hài vừa dỗ dành cho tôi vui lên như thế.

4

Trong cơn mơ màng, tôi cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy Chung Bảo Niên rồi thiếp đi.

Khi mở mắt ra một lần nữa, mặt trời đã lên cao ba sào, nắng gắt đến mức như muốn đổ sập xuống.

Tôi siết c.h.ặ.t thêm vòng tay đang ôm eo cô ấy, lẩm bẩm: "Bảo Niên, mặt trời chiếu đến m.ô.n.g rồi kìa, hôm nay cậu không phải đi làm à, sao còn chưa dậy?"

Người trong lòng tôi bỗng chốc cứng đờ lại.

Những tiếng xầm xì, bàn tán xung quanh bắt đầu rõ dần lọt vào bên tai.

"Chị Bảo Niên, chị quen bạn này à?"

"Hình như đây là Từ Linh bên lớp 3 mà."

"Cậu ta bị làm sao thế nhỉ, trúng tà à, nhìn thần kinh kinh khủng."

"Đúng đấy, tự dưng từ đâu lao v.út tới ôm chầm lấy chị Bảo Niên, rồi rúc đầu vào lòng người ta mãi không chịu ra."

"Lớp 3 với lớp 13 của tụi mình có cùng tầng đâu, học sinh ngoan trò giỏi bên lớp 3 chạy sang đây làm gì thế không biết, vượt ngàn dặm xa xôi đến ôm đùi à?"