Buông Bỏ Chấp Niệm

Chương 5



Tôi nghiêng người, lách qua khoảng trống bên cạnh để bước đi. Giọng điệu cố gắng giữ bình tĩnh, ôn hòa nhất có thể: "Thứ mình thích rồi cũng sẽ thay đổi thôi."

Thấy tôi muốn đi, anh ta theo bản năng đưa tay ra nắm lấy cổ tay tôi: "Tiểu Linh, tuần sau là sinh nhật anh rồi, em đến nhà anh ăn cơm nhé."

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Khúc Quang Từ ở bàn sau đang nhìn chằm chằm vào bàn tay Trịnh Tuân đang nắm lấy tay tôi, sắc mặt cô ta hết xanh rồi lại trắng, biến hóa khôn lường y như một bảng pha màu có sẵn.

Ý định muốn duy trì sự hòa bình giả tạo trên bề mặt trong lòng tôi bỗng chốc tan biến, cảm thấy thật vô nghĩa.

Tôi hất mạnh tay anh ta ra: "Không đi đâu, tôi phải đi học thêm rồi."

6

Trịnh Tuân là một biến cố không thể loại bỏ ra khỏi cuộc đời tôi, điều này là bất khả kháng.

Thế nhưng, việc tôi và Chung Bảo Niên quen biết nhau vốn dĩ không phải vào lúc này.

Suốt những năm cấp ba, hai đứa tôi có thể nói là gần như chẳng có chút giao nhau nào.

Cô ấy là sự tồn tại khiến cả thầy cô lẫn thầy hiệu trưởng đều phải đau đầu, còn tôi chỉ là một học sinh ngoan hiền không thể tầm thường hơn.

Sau kỳ thi đại học, cái kết vốn có của chúng tôi đáng lẽ là đường ai nấy đi.

Thế nhưng, tiệc tri ân thầy cô của hai lớp chúng tôi lại tình cờ được xếp chung ở cùng một khách sạn.

Tình cờ là vào hôm đó, tôi uống say bí tỉ đến mức chẳng biết trời đất là gì thì lại được cô ấy "nhặt" về nhà.

Và tình cờ là điểm số của hai đứa tuy định sẵn không thể vào chung một trường đại học, nhưng lại vô tình cùng đỗ vào một thành phố.

Tôi từng khóc đến ngất đi trong lòng cô ấy, rồi lại từ trong lòng cô ấy mà tái sinh trở về.

Bạn xem, duyên phận mới kỳ diệu làm sao.

Chung Bảo Niên không có ở lớp, thế nên tôi đã đi tìm cô ấy ở quán net gần trường.

Lúc tôi tìm đến nơi, sắc mặt cô ấy trông không được tốt cho lắm, đối với tôi thì kiểu có cũng được mà không có cũng chẳng sao, thái độ rất thờ ơ.

Mấy cô đàn em đi theo cô ấy thì lại rất tinh ý, lên tiếng nhắc nhở: "Hành vi điên rồ của cậu hôm đó đã x.úc p.hạ.m nghiêm trọng đến chị Bảo Niên rồi đấy."

Xúc phạm...

Ờ, dùng từ hay đấy, lần sau đừng dùng nữa nhé.

Tôi bày ra thái độ vô cùng thành khẩn để xin lỗi, đồng thời tuyên bố trong vòng một tháng tới sẽ chịu trách nhiệm bao trọn gói cả ba bữa sáng, trưa, tối cho Chung Bảo Niên.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kỳ quặc, nửa ngày trời mới nặn ra được một câu: "Sao cậu biết tôi ở đây?"

"Cậu tự nói với tớ mà."

Cô ấy tỏ vẻ hoang mang: "Tôi nói với cậu hồi nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi vờ như đang đăm chiêu suy nghĩ một hồi: "Trong tương lai."

Đó là chuyện của khoảng ba năm sau, vào một buổi chiều năm hai đại học, tôi và Chung Bảo Niên chính thức thiết lập một tình bạn cách mạng vô cùng kiên định.

Cô ấy đã bắt tàu điện ngầm suốt bốn mươi phút để đến trường tôi, còn tôi thì dẫn cô ấy đi dạo khắp mọi ngóc ngách trong khuôn viên trường.

Sau đó, hai cô gái nhỏ cứ thế ngồi trên chiếc ghế dài dưới hàng cây râm mát, tán dóc đủ thứ chuyện trên đời chẳng theo một chủ đề nào cả.

Cô ấy đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện ngày xưa, trong đó có cả quán net mà cô ấy thích đến nhất hồi cấp ba này.

Tôi nhớ lúc đó cô ấy đã nói: "Giá mà ngày xưa tớ chịu khó học hành t.ử tế thì tốt biết mấy. Cậu nhìn xem, trường của hai đứa mình đâu có cùng đẳng cấp với nhau."

...

Cái câu trả lời "trong tương lai" này có vẻ như khiến cô ấy không được vừa lòng cho lắm.

Chung Bảo Niên nhìn tôi bằng ánh mắt càng thêm kỳ quặc hơn, cô ấy đảo mắt đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới: "Bị thần kinh à?"

Mà công nhận, lúc cô ấy sa sầm mặt mặt xuống trông cũng khá là dọa người, ra dáng một đại ca học đường rồi đấy.

Thế nhưng trong mắt tôi, tôi chỉ thấy cô ấy cực kỳ đáng yêu.

"Chung Bảo Niên, tớ cá là sau này chúng ta sẽ trở thành đôi bạn rất thân đấy, cậu tin không?"

Cô ấy khịt mũi một cái đầy coi thường: "Không tin, cái loại học sinh ngoan trò giỏi như cậu với tôi không cùng đẳng cấp đâu."

Tôi không kìm được mà bật cười khúc khích.

Quả nhiên vẫn là cậu rồi, ngay cả câu cửa miệng cũng chẳng thèm thay đổi.

"Cậu rồi sẽ tin thôi."

7

Mấy ngày nay tôi luôn cố tình né tránh Trịnh Tuân, tôi tin là anh ta cũng tự cảm nhận được điều đó.

Kể từ khi không ngồi cùng bàn, chỗ ngồi của chúng tôi cách nhau một khoảng rất xa, việc này giúp giảm bớt đi rất nhiều sự tiếp xúc không cần thiết.

Thứ Hai, trên đường quay trở lại lớp sau khi kết thúc lễ chào cờ. Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy Trịnh Tuân đang đi bộ về phía này.

Khúc Quang Từ vốn đang đi phía sau tôi liền bước nhanh lên hai bước, tỏ vẻ ngượng ngùng e thẹn rồi huých nhẹ vào tay tôi: "Từ Linh, Từ Linh ơi, cậu Trịnh Tuân kia cứ nhìn cậu suốt kìa, hai người quen nhau hả?"

Trong mắt cô ta ngập tràn sự dò xét mà cô ta cứ ngỡ là mình đã che giấu rất kỹ.

Trịnh Tuân đứng khựng lại ngay trước mặt tôi, có vẻ như anh ta đang muốn nói điều gì đó.

Nhưng bất kể là điều gì đi chăng nữa, tôi cũng chẳng mảy may hứng thú.

Tôi nhìn thẳng về phía trước, bước lướt qua anh ta như người xa lạ: "Không quen."