Buông Bỏ Chấp Niệm

Chương 4



Tiếng ồn ào, nhốn nháo ngày một lớn, tôi dụi dụi mắt, ép bản thân phải khởi động lại não bộ.

Để rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả người tôi hoàn toàn đóng băng.

Trước mắt tôi là một loạt các cô nàng tóc mái bằng dày cộp theo phong cách dân chơi học đường thời xưa.

Tôi sốc đến mức há hốc mồm quay đầu nhìn quanh, dáng vẻ lúc này chắc chắn là trông ngớ ngẩn lắm.

Nhưng tôi chẳng buồn tự ti, vì có người trông còn khó đỡ hơn cả tôi.

Một Chung Bảo Niên phiên bản trẻ trung hơn, gầy hơn, và trông có vẻ đầu gấu hơn nhiều.

Cô ấy để tóc ngắn cắt tỉa lởm chởm, phần tóc mái còn nhuộm hai lọn hồng và xanh dương cánh sen.

Sự kết hợp màu sắc t.h.ả.m họa này khiến tôi đờ người ra một lúc, tạm thời quên luôn cả khung cảnh quái dị trước mắt.

Chung Bảo Niên này trông thật non nớt, trên người vẫn chưa gột rửa hết nét ngây ngô của tuổi trẻ.

Tôi đưa tay lên nhéo nhéo má cô ấy, ừm, cảm giác da dẻ đàn hồi rất tốt, cực kỳ thích tay.

"Thật tốt quá, Bảo Niên ơi, quả nhiên cứ có cậu ở bên cạnh là tớ không còn gặp ác mộng nữa."

"Tớ nhớ hồi cấp ba cậu cũng y như thế này, mặt còn hơi bầu bĩnh kiểu baby nữa kìa."

Chung Bảo Niên ngẩn ngơ ra đó, bị những lời tôi nói làm cho hoang mang đến mức nghệch mặt ra.

Không biết cô bạn nào xung quanh đã kịp hoàn hồn trước, hét to một tiếng: "Đi gọi giáo viên mau, ở đây có đứa bị điên rồi!"

Thế là, tôi bị áp giải lên phòng giám thị.

Đi qua hơn mười lớp học, nhìn thấy vô số gương mặt học sinh trẻ trung đang đùa nghịch, nhìn thấy cả thầy chủ nhiệm cấp ba năm xưa.

Và rồi, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong chiếc gương lớn ở phòng giám thị.

Một cô nữ sinh mặc bộ đồng phục rộng thùng thình nhưng chỉnh tề, tóc đuôi ngựa buộc gọn gàng không một sợi tóc thừa, trên gương mặt cũng là nét non nớt chưa phai y hệt như Chung Bảo Niên.

Tôi dồn sức tự véo mạnh vào tay mình một cái.

Đau điếng.

Không phải là mơ rồi, Bảo Niên ơi.

Tôi hình như thực sự đã quay trở về năm lớp 11 rồi.

5

Sau khi ý thức được bản thân thực sự đã tái sinh, việc đầu tiên tôi muốn làm chính là đi tìm Chung Bảo Niên.

Không vì gì khác, mà là để xin lỗi cô ấy.

Chiến tích anh hùng vượt ngàn dặm xa xôi từ lớp 3 lao xuống lớp 13 ở tầng dưới để ôm đùi của tôi nhanh ch.óng lan truyền khắp cả khối.

Những người đi ngang qua tôi không ai là không giơ ngón tay cái lên, khen ngợi tôi một câu đúng là dũng sĩ.

Bởi vì Chung Bảo Niên ở thời kỳ này vô cùng khó chọc.

Nói chính xác hơn là cực kỳ, cực kỳ khó chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đại ca trường người ta toàn là nam sinh, còn trường tôi hễ cứ nhắc đến đại ca học đường là phản ứng đầu tiên của mọi người luôn là Chung Bảo Niên.

Cái cô nàng này từ nhỏ đã không phải là hạng vừa rồi.

Thế nhưng, quen biết nhau mười mấy năm trời, tính khí của cô ấy tôi hiểu rõ như lòng bàn tay.

Chỉ là một con hổ giấy ngoài cứng trong mềm mà thôi.

Giờ ra chơi, tôi hí hửng chạy ngay xuống căng tin, gom một túi lớn đầy ắp đồ ăn vặt rồi khệ nệ xách về.

Chỉ đợi đến lúc tan học là sẽ phi ngay sang lớp 13 để dỗ dành cái đồ háu ăn kia.

Tôi chìm đắm trong niềm vui sướng khi được quay trở lại thời thanh xuân, mà vô tình bỏ sót một chuyện vô cùng quan trọng.

Trịnh Tuân.

Anh ta cũng là một nhân vật quan trọng hằn sâu suốt cả thời thanh xuân của tôi.

Cho nên khi tiếng chuông vào lớp vang lên, thầy chủ nhiệm dẫn theo Trịnh Tuân bước vào, tôi đã có một khoảnh khắc thẫn thờ.

"Đây là bạn Trịnh Tuân, học sinh mới chuyển từ trường Chuyên số 1 sang. Kể từ hôm nay, mọi người sẽ là bạn cùng lớp, nhớ phải giúp đỡ, hòa đồng với nhau nhé."

Những linh hồn trẻ tuổi luôn tràn đầy nhiệt huyết. Trong lớp ngay lập tức vang lên những tiếng vỗ tay và reo hò râm ran.

Phía sau tôi truyền đến tiếng bàn tán nhỏ to: "Oa, cậu ấy đẹp trai quá đi mất!!"

Tôi quay người liếc nhìn người ngồi ở bàn sau.

Khúc Quang Từ.

Cô ta đang nhìn chằm chằm vào người đàn ông trên bục giảng với ánh mắt mê muội mất kiểm soát.

Thấy tôi quay đầu lại, cô ta mới ngượng ngùng thu hồi tầm mắt, nhưng gương mặt đã đỏ bừng lên một mảng.

Tôi lẳng lặng quay người lại.

Hơ, chỉ vì một câu đẹp trai quá này mà cô ta đã điên cuồng suốt mười năm trời.

Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, tôi chợt chạm phải ánh mắt của Trịnh Tuân.

Anh ta hơi nghiêng đầu nhìn tôi một cái.

Tôi không giống như kiếp trước, tự nguyện giơ tay lên dõng dạc nói với giáo viên khi thầy xếp chỗ ngồi rằng "bọn em quen nhau, có thể ngồi cùng bàn".

Tôi chỉ tỏ ra dửng dưng rồi dời tầm mắt đi chỗ khác.

Cuối cùng, anh ta được sắp xếp ngồi cùng bàn với lớp phó học tập.

Khi bước ngang qua chỗ ngồi của tôi, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của anh ta vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên người mình.

Có vẻ như anh ta đang vô cùng thắc mắc, tại sao tôi lại không thèm liếc nhìn anh ta thêm lấy một cái.

Một tiết học trôi qua trong sự tẻ nhạt, vô vị, cuối cùng tôi cũng đợi được tiếng chuông tan học vang lên.

Tôi thu dọn sách vở, xách túi đồ ăn vặt chuẩn bị đứng dậy.

Bóng dáng của Trịnh Tuân bỗng đung đưa tiến lại gần, chặn đứng lối đi của tôi một cách vững vàng.

Anh ta liếc nhìn túi đồ trên tay tôi, mở lời bằng một giọng điệu vô cùng thân thiết của người quen cũ: "Anh nhớ là trước đây em không thích ăn mấy thứ này mà."