Buông Bỏ Chấp Niệm

Chương 7



Thế rồi gương mặt anh ta đỏ bừng lên như gấc chín, có vẻ như phải hạ quyết tâm lớn lắm mới dám hỏi thành câu: "Tiểu Linh, em chưa từng có một chút thích anh sao?"

Câu hỏi này hỏi hay lắm.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta: "Từng thích chứ."

"Vậy..."

Không đợi anh ta nói hết câu, tôi đã bổ sung thêm: "Kiếp trước."

Biểu cảm của anh ta ngơ ngác mất một thoáng: "Cái gì cơ?"

"Kiếp trước hình như tôi từng thích anh."

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào khoảng tĩnh lặng như tờ, Trịnh Tuân nhíu c.h.ặ.t lông mày nhìn tôi nửa ngày trời, dường như không thể nào hiểu nổi ẩn ý trong lời nói của tôi.

Tôi không hề lừa anh ta, kiếp trước, tôi thực sự đã từng yêu anh ta bằng cả sinh mệnh.

Vừa hay lúc này, bố mẹ hai bên vừa nói vừa cười từ trên lầu đi xuống.

Tôi lập tức thay đổi sắc mặt, dùng tông giọng vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái: "Đùa chút thôi mà, từ nhỏ đến lớn tôi đều coi anh như anh trai ruột thịt vậy, sao có thể thích anh được chứ?"

Hy vọng anh có thể hiểu, tôi sẽ không lãng phí thời gian để hận anh, và lại càng không thể nào yêu anh nữa.

Đừng tốn công sức đặt tâm tư lên người tôi làm gì.

Đã có cơ hội được làm lại từ đầu, tôi phải đi sống một cuộc đời hoàn toàn mới.

Kiếp này, anh sẽ chỉ có thể nhìn thấy cái bóng lưng của tôi mà thôi.

9

Kể từ sau khi tôi nói rõ ràng mọi chuyện với anh ta đêm hôm đó, Trịnh Tuân đã rất lâu không còn đến làm phiền tôi nữa.

Việc này giúp tôi có cả tá thời gian để toàn tâm toàn ý đi "khủng bố" Chung Bảo Niên.

Trong mắt tôi, bà chị này còn khó nhằn hơn cả Trịnh Tuân nhiều.

Bữa sáng tôi mua bánh bao cho cô ấy, cô ấy bảo không thích ăn mấy thứ có nhân.

Bữa trưa tôi mua cơm bình dân thịt sườn cho cô ấy, cô ấy lại cứ khăng khăng đòi ăn mì cay xé lưỡi.

Bữa tối thì còn vô lý đùng đùng hơn: không ăn tinh bột, không ăn bất cứ thứ gì có chất béo, không ăn cái này, không ăn cái nọ…

Cô ấy đào đâu ra mấy cái thói hư tật xấu này chứ, rõ ràng là đang cố tình làm khó làm dễ tôi đây mà.

Thế là tôi huỵch toẹt hỏi cô ấy có muốn ăn cơm thiu luôn không.

Mấy cô đàn em của cô ấy liền rất "thân thiện" mà "mời" tôi ra ngoài.

Sau một tuần đấu trí đấu dũng với Chung Bảo Niên, cuối cùng cô ấy cũng bị khuất phục trước nghị lực kiên cường sấm đ.á.n.h không đổ của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chị đại à, rốt cuộc là cậu muốn cái gì hả?"

Tôi nở nụ cười gian xảo: "Muốn thu phục cậu."

Cô ấy đập bàn cái rầm: "Ồ! Gớm ghê chưa!!!"

Tôi cứ nhìn chằm chằm vào cô ấy mà không ho he tiếng nào, quả nhiên cô ấy là người chịu thua trước.

Cô ấy bắt chước điệu bộ gian xảo của tôi, hất hàm: "Thế muốn thu phục kiểu gì?"

Kiếp trước cũng vậy, tôi cứ tưởng Chung Bảo Niên là kiểu con gái lạnh lùng, cool ngầu sang chảnh, nhưng thực chất cô ấy chỉ là một người có tính cách "mặn mòi", thích tấu hài núp bóng một chiếc mặt nạ lạnh lùng mà thôi.

Cái miệng cô ấy thỉnh thoảng lại phun ra mấy câu đùa nhạt nhẽo đến mức lạnh toát cả gáy.

Đã vậy người ta còn phải cố mà cười phụ họa theo, nếu không cô ấy sẽ bảo bạn là kẻ lập dị, không biết hòa nhập với tập thể.

Kế hoạch cải tạo Chung Bảo Niên có độ khó cực kỳ cao. Tôi phải thức trắng ba đêm ở nhà mới soạn ra được một thời khóa biểu kèm giáo trình chi tiết.

Trong khoảng thời gian tranh thủ đi phụ đạo cho cô ấy, tôi còn vô tình được xem ké một vở kịch hay.

Hôm đó vào giờ ra chơi, lúc tôi đi từ nhà vệ sinh quay trở lại lớp thì phát hiện trong lớp đang ồn ào, náo nhiệt đến mức không tưởng.

Ngoài hành lang cũng có một đống cái đầu đang lấp ló, hóng hớt xem kịch.

Sau khi chen chúc qua đám đông để vào trong, tôi liền nhìn thấy nam nữ chính của vụ náo loạn ngắn ngủi này.

Trên tay Khúc Quang Từ đang cầm một chùm bóng bay lớn, còn trên bàn học của Trịnh Tuân được phủ kín bằng hoa tươi.

Nữ chính của chúng ta vẫn duy trì nguyên vẹn dáng vẻ của một chú thỏ trắng đáng thương, cần người che chở.

"Trịnh Tuân, từ lúc anh mới chuyển trường tới đây em đã chú ý đến anh rồi, em thực sự đã thích anh lâu lắm rồi."

Tôi lục lọi lại trong trí nhớ của mình một chút.

Lâu lắm? Là bao lâu cơ? Trịnh Tuân chuyển trường tới đây tính ra mới được có hơn một tháng.

Cô ta đưa chùm bóng bay về phía trước, vừa thẹn thùng vừa mong đợi nhìn nam chính đối diện.

Sắc mặt Trịnh Tuân trông không được tốt cho lắm, có lẽ màn tỏ tình náo nhiệt quá mức, rình rang và lộ liễu thế này đã tạo cho anh ta một áp lực lớn.

Tuy nhiên, anh ta vẫn lịch sự và khéo léo bày tỏ sự từ chối: "Tôi không cần cái này, cảm ơn bạn nhé."

Khúc Quang Từ vẫn đứng im bất động, không biết là nghe không hiểu thật hay là cố tình giả vờ, cô ta vẫn giữ nguyên tư thế đưa chùm bóng ra: "Trịnh Tuân, anh cứ nhận lấy đi có được không, em xin anh đấy."

Tôi chợt bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra cái gọi là nài nỉ tình yêu là từ đây mà ra cả.

Trịnh Tuân thiếu kiên nhẫn thở dài một tiếng, rồi ngay khoảnh khắc quay đầu lại, anh ta vô tình chạm phải ánh mắt của tôi.

Anh ta liền bước nhanh lên hai bước: "Tiểu Linh, chuyện này không liên quan gì đến anh cả, anh không biết tại sao cô ta đột nhiên lại làm như vậy đâu."

Tôi: ???