Buông Bỏ Chấp Niệm

Chương 8



Cũng có liên quan gì đến tôi đâu cơ chứ? Tôi cũng đâu có biết tại sao tự dưng anh ta lại phóng qua đây thanh minh làm gì.

Gương mặt Khúc Quang Từ lập tức tràn ngập vẻ uất ức, quay sang chất vấn tôi: "Từ Linh, cậu có ý gì hả?"

"Không phải cậu nói không quen biết Trịnh Tuân, không thân thiết với cậu ấy sao?"

"Cậu có phải nên cho tớ một lời giải thích không?"

Đầu tiên, tôi chỉ là một quần chúng nhân dân hóng hớt, đứng xem kịch vô tội.

Thứ hai, là Trịnh Tuân chủ động tiến lại gần tìm tôi, tôi còn chưa thèm bắt lời với anh ta câu nào.

Thứ ba là...

Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt như đang nhìn một đứa thiểu năng trí tuệ: "Giải thích với cậu? Cậu là cái thá gì mà tôi phải giải thích?"

10

 

Tôi vốn dĩ không muốn có thêm bất kỳ sự dây dưa nào với hai kẻ điên cuồng này nữa.

Thế nhưng sau làn sóng của vụ tỏ tình lần trước, Khúc Quang Từ bắt đầu lảng vảng trước mặt tôi để tìm kiếm cảm giác tồn tại một cách vô hạn.

Cô ta tranh thủ lúc tôi không có mặt ở lớp để lén lén lút lút nói xấu tôi với các bạn cùng lớp, rêu rao rằng rõ ràng cô ta là người thích Trịnh Tuân trước, vậy mà tôi lại cố tình tranh giành với cô ta.

Lúc cô bạn cùng bàn kể lại cho tôi nghe, cậu ấy cũng không nhịn được mà rùng mình một cái, vẻ mặt hoang mang khó hiểu: "Cái đứa này bị thần kinh à? Đi khắp nơi rêu rao là cậu giật bạn trai của nó kìa."

"Trịnh Tuân là bạn trai nó á? Thành đôi từ hồi nào thế, trong mơ à?"

Cậu ấy liếc nhìn về phía bàn sau một cái, giọng điệu mang theo sự khinh bỉ: "Đến trường là để học hay là để yêu đương không biết, cạn lời thật sự."

Cũng có lần, lợi dụng lúc giáo viên gọi tôi đứng dậy trả lời câu hỏi trong giờ học, cô ta cố tình chọc chọc vào lưng tôi.

Tôi quay đầu lại liền thấy cô ta đang giơ cao tờ giấy nháp, trên đó viết mấy chữ to tướng rành rành: Đồ trơ trẽn.

Tôi dùng khẩu hình miệng đáp trả lại cô ta: Cút mẹ cô đi.

Cô ta lập tức tức đến mức hét toáng lên: "Cậu!!!"

Thế là cô ta bị giáo viên mời ngay ra ngoài cửa lớp đứng phạt suốt cả tiết học.

Cô ta cũng từng tìm cách lập hội nhóm trong lớp để cô lập tôi, nhưng cái ý nghĩ đó vừa mới nhen nhóm đã bị bóp c.h.ế.t ngay từ trong trứng nước.

Bởi vì phần lớn những người trong lớp tôi đều là người bình thường.

Cô ta có lẽ vẫn còn chút hoang mang không hiểu, tại sao mọi người lại khó chơi chung với cô ta đến thế.

Sau chuyện đó, cô ta chịu ngồi yên một thời gian, tôi cứ ngỡ tai mình cuối cùng cũng được thanh tịnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng không ngờ, cô ta chưa bao giờ từ bỏ ý định đó.

Tự mình không làm tôi buồn nôn được, cô ta liền kéo Trịnh Tuân đến để làm tôi buồn nôn.

Hôm đó, tôi vẫn đi phụ đạo cho Chung Bảo Niên theo lịch trình như thường lệ.

Lúc kết thúc buổi học và đang thu dọn đồ đạc, Khúc Quang Từ lôi kéo Trịnh Tuân từ đâu thình lình nhảy xổ ra.

Gương mặt Khúc Quang Từ tỏ rõ sự căm phẫn, chỉ tay về phía chúng tôi: "Nhìn đi, tớ đã bảo Từ Linh chẳng phải loại người tốt đẹp gì rồi mà, cậu ta lại đi đàn đúm với Chung Bảo Niên kìa. Chung Bảo Niên là đứa cả trường này đều biết, vô công rỗi nghề, trốn học đ.á.n.h nhau, điển hình của loại..."

Lời của cô ta đột ngột im bặt theo một cú đá xoay người của Chung Bảo Niên.

Cô ta ôm m.ô.n.g nửa ngày trời mới lồm cồm bò dậy được, đứng trơ trọi tại chỗ nhìn Chung Bảo Niên với vẻ mặt không thể tin nổi: "Cậu.. cậu... cậu dám đ.á.n.h tôi à?"

Chung Bảo Niên tiến lên một bước: "Chẳng phải chính cậu cũng vừa nói đó sao, tôi đâu phải loại người tốt đẹp gì."

Nhìn thấy Chung Bảo Niên đang bẻ khớp tay răng rắc, cô ta sợ xanh mặt, vội vàng trốn tót ra sau lưng Trịnh Tuân.

"Đồ c.h.ế.t nhát, chẳng được cái tích sự gì." Chung Bảo Niên khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt.

Tôi lười chẳng buồn để mắt tới hai người họ, đem hai tờ đề vừa in ra nhét vào trong cặp của Chung Bảo Niên, không quên dặn dò cô ấy: "Hai tờ này tối nay về nhà làm nhé, ngày mai sau khi kết thúc tiết đầu tiên tớ sẽ sang tìm cậu để kiểm tra."

Cô ấy thở hắt ra một hơi, uể oải đưa tay đón lấy: "Biết rồi."

Khi bước ngang qua người Trịnh Tuân, anh ta bất chợt túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi: "Tiểu Linh."

"Sao em lại đi chung với loại người như cô ta chứ?"

Tôi khựng bước chân lại, quay đầu nhìn thẳng vào anh ta, vặn hỏi ngược lại: "Tại sao tôi lại không thể đi chung với cậu ấy?"

"Cô ta..."

"Cô ấy không phải là học sinh ngoan chứ gì?"

Trịnh Tuân ấp úng: "Anh không có ý nói như vậy."

Tôi cạn lời đến mức muốn nghiến c.h.ặ.t răng hàm sau: "Tôi cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì đâu Trịnh Tuân ạ, anh nhìn cho rõ vào."

Anh ta theo bản năng phản bác lại ngay: "Nói bậy bạ gì thế, chúng ta quen biết nhau từ nhỏ, chẳng lẽ anh còn không hiểu rõ em sao."

Tôi cười lạnh: "Anh xem, chẳng phải trong lòng anh chính là có ý này đó sao?"

Nói bóng nói gió, chẳng phải là muốn chê bai Chung Bảo Niên không tốt, nhưng bản thân lại không muốn thừa nhận mình là kẻ thích đi nói xấu sau lưng người khác hay sao.

Như thế này mà không tính là đạo đức giả à?

Anh ta liền rơi vào im lặng: "Không phải, anh chỉ là lo lắng cho em thôi."

"Trịnh Tuân." Đã cách một khoảng thời gian rất lâu rồi, tôi mới lại gọi thẳng tên anh ta một cách nghiêm túc như thế này.