Buông Tay Sau Năm Năm

Chương 10



Thế nhưng, cuộc điện thoại ở bệnh viện đó đã đ.â.m thủng cái thế giới dối trá mà tôi tự xây dựng cho mình.

Ngay khoảnh khắc tôi tưởng rằng mình sắp lìa khỏi cõi đời, tôi cuối cùng đã hối hận.

Tôi tự hỏi bản thân, vì sao mình còn tiếp tục cố gắng với cuộc hôn nhân này?

Tôi đáng ra phải sống một cuộc đời tốt đẹp hơn, chứ không phải lãng phí tất cả sức lực và thời gian vào anh ta.

Tôi quyết định muốn ly hôn.

Có lẽ, lần này chính là cơ hội mà số phận ban cho tôi để được lựa chọn lại một lần nữa.

Tôi đặt đơn ly hôn trước mặt Cố Lăng Đông.

"Ký vào đi, chúng ta chia tay trong hòa bình."

Anh ta ngồi trên mép sofa, hai tay ôm lấy mặt, cúi đầu đau khổ.

Tiếng anh ta vọng ra từ giữa những kẽ tay, nghèn nghẹn, pha lẫn giọng mũi.

"Chúng ta thật sự không thể quay lại nữa sao?"

"Đúng, từ lâu đã không thể rồi."



Khi tôi và Cố Lăng Đông bước ra khỏi Cục dân chính, tôi cuối cùng cũng có cảm giác mọi thứ đã ngã ngũ.

Tôi nhìn cuốn sổ nhỏ trên tay.

Mọi thứ đã kết thúc.

"Có muốn ăn bữa tiệc chia tay không?" Cố Lăng Đông hỏi tôi.

Trong mắt anh ta thấp thoáng chút mất mát, nhưng lại cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng.

Tôi lắc đầu, "Không cần, tôi còn có việc phải làm."

"Vậy à." Anh ta cúi đầu, cười gượng.

"Bảo trọng."

"Bảo trọng."

Chúng tôi mỗi người đi về một hướng, từ đó về sau trên con đường đời, không còn gặp lại nhau nữa.

20

Những ngày sau đó, tôi bận rộn chuẩn bị cho việc học và hồi phục sức khỏe, mỗi ngày trôi qua đều đầy hứng khởi.

Thời gian cũng theo những tất bật ấy mà trôi qua vùn vụt.

Ngay khi tôi gần như đã hoàn toàn xóa cái tên Lâm Tri Ngữ ra khỏi tâm trí, cô ta lại bất ngờ quăng cho tôi một quả b.o.m tấn.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tìm kiếm nóng trên Weibo:

[Phu nhân Tổng giám đốc tập đoàn Cố Thị bị tố ngoại tình trong hôn nhân.]

Trên màn hình livestream, Lâm Tri Ngữ xuất hiện với bộ dạng đầy chính nghĩa.

"Tuy chị Diệp Nam Kiều là đàn chị của tôi, nhưng tôi vẫn phải nói ra sự thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tôi thực tập ở gần đó, thật tình cờ, từ cửa sổ công ty có thể nhìn thấy trước cửa nhà chị ấy. Khi phát hiện chị ấy dọn đến đây, tôi còn rất vui, định đến chào hỏi, nhưng lại thấy chị ấy cùng một người đàn ông lạ mặt vui vẻ bước vào nhà."

"Tôi cảm thấy kỳ lạ nên để ý thêm, người đàn ông đó ở lại nhà chị ấy rất lâu, mãi tới đêm khuya mới rời đi."

"Những ngày sau đó, người đàn ông này còn nhiều lần tới thăm chị ấy, lần nào cũng ở lại rất lâu."



Lâm Tri Ngữ vẫn đang lải nhải kể về cách cô ta phát hiện ra "bê bối ngoại tình" của tôi.

Bình luận trên mạng đã bùng nổ.

Nhiều trang tin tức đồng loạt đưa tin về "vụ ngoại tình" của tôi, kèm theo vài bức ảnh chụp trộm mờ nhòe.

Không biết kẻ chụp ảnh đã canh me ở đó bao lâu, chụp được nhiều bức ảnh tôi và Thẩm Hoài Tự đứng trước cửa nhà cười nói, còn có cả hình anh ấy ra vào nhà, thậm chí còn ghi chú cả khoảng thời gian ở trong nhà.

Những năm qua, Cố Lăng Đông vì muốn duy trì hình ảnh công ty nên luôn xây dựng hình tượng "người chồng hoàn hảo" trước công chúng. Anh ta có ngoại hình điển trai, sự nghiệp thành công từ khi còn trẻ nên độ nổi tiếng trên mạng cũng không hề thấp.

Trước đó, việc tập đoàn Diệp thị đột nhiên chấm dứt hợp tác với Cố thị đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, bây giờ lại thêm tin tức bóc phốt về tôi, càng khiến sự tò mò của dư luận bùng nổ.

Thậm chí có người còn bắt đầu lật tung thân thế của Thẩm Hoài Tự.

Tôi cảm giác gân xanh trên trán mình đang giật thình thịch.

Những "bê bối" mà Lâm Tri Ngữ nói hoàn toàn là bịa đặt.

Lần duy nhất Thẩm Hoài Tự ở nhà tôi suốt cả buổi chiều, là vì giúp tôi xử lý tài liệu liên quan đến việc du học, nên mới tốn nhiều thời gian như vậy.

Vì hoàn toàn trở mặt với Cố Lăng Đông, Lâm Tri Ngữ cũng kéo theo cả mối oán hận với tôi.

Màn tung tin hôm nay của cô ta không chỉ bôi nhọ tôi mà còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến giá cổ phiếu công ty của Cố Lăng Đông.

Chuyện lùm xùm giữa hai người họ, sao sau khi ly hôn rồi còn kéo tôi vào chứ.

Thật là hết chịu nổi!

Điện thoại của Thẩm Hoài Tự gọi tới.

"Nam Kiều, em đang ở nhà à?"

"Ừ."

"Anh tới đón em ngay bây giờ, địa chỉ nhà em đã bị lộ trên mạng, có thể sẽ có phóng viên tới chặn trước cửa. Anh sẽ đưa em đi tránh một thời gian, em thu dọn đồ đạc đi."

"Được." Tôi cúp máy, cáu kỉnh bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Bực c.h.ế.t đi được, bực c.h.ế.t đi được.

Tôi cảm thấy oán khí trong lòng mình giờ đã dâng lên tới mức nếu Cố Lăng Đông và Lâm Tri Ngữ mà xuất hiện trước mặt tôi, tôi có thể tóm lấy hai cái đầu của họ mà dìm thẳng xuống bồn cầu để cho họ "thưởng thức" dịch vụ xả nước.

21

Thẩm Hoài Tự đến rất nhanh, tôi vừa thu dọn xong thì anh đã tới trước cửa.

Tôi ngồi lên xe anh, rời khỏi khu nhà bằng cổng phụ, nhìn thấy ở cổng chính đã bắt đầu tụ tập khá đông phóng viên.

Trong tình cảnh hiện giờ, không thể đi ở khách sạn, đành phải tới nhà Thẩm Hoài Tự tạm trú trước, rồi tính tiếp chuyện sau.

Tôi nhìn Thẩm Hoài Tự bê tới cho tôi một ly trà, bỗng nhận ra hôm nay là ngày làm việc.

"Anh trốn việc à?"

Anh mỉm cười sửa lời tôi: "Là nghỉ phép."