Buông Tay Sau Năm Năm

Chương 11



Tự nhiên đang yên đang lành lại xin nghỉ, chắc chắn là do bị ảnh hưởng bởi những tin đồn trên mạng.

Quả nhiên anh cũng bị tôi liên lụy rồi.

Tôi chống cằm thở dài một hơi thật dài.

Trong lòng càng thêm oán hận Cố Lăng Đông và Lâm Tri Ngữ, chỉ mong họ có thể xuất hiện ngay trước mắt tôi để tôi đ.ấ.m cho một trận.

Thẩm Hoài Tự nghiêng đầu nhìn tôi, đột nhiên cả khuôn mặt anh áp sát lại gần.

Tôi bị anh dọa cho giật mình, khoảng cách quá gần, gần tới mức tôi có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt anh.

Hơi thở phả vào nhau, gần ngay trước mặt.

Tim tôi bắt đầu đập thình thịch, cả vành tai cũng bắt đầu nóng bừng.

"Gì vậy?" Tôi hỏi.

Anh chậm rãi mở miệng: "Anh đang nghĩ, nếu em còn thở dài nữa, thì trưa nay anh sẽ làm món cần tây xào thịt bò."

"Không được!"

Cần tây có thể nói là loại rau mà tôi ghét nhất trong đời, còn thịt bò lại là món tôi yêu thích nhất. Cần tây xào chung với thịt bò chẳng phải là hủy hoại tinh hoa nhân loại sao?!

Tôi lập tức bày tỏ sự phản đối mạnh mẽ, Thẩm Hoài Tự lại cho rằng có thể thử, rồi nhanh ch.óng lao vào bếp.

Tôi vội vàng đuổi theo ngăn cản anh, hai chúng tôi đùa giỡn một hồi, cũng nhờ vậy mà nỗi bực bội trong lòng tôi vơi đi được một nửa.

Điện thoại tôi đột nhiên vang lên một tiếng.

Là tin nhắn của Cố Lăng Đông, chỉ vỏn vẹn hai chữ:【Xem Weibo.】

22

Tôi nhíu mày, người này lại muốn làm gì đây?

Nhưng nghĩ đến chuyện anh ta chắc cũng không rảnh rỗi đùa giỡn với tôi, nên tôi vẫn mở Weibo ra xem.

Trên hot search, tin tức về "ngoại tình" của tôi đã biến mất, thay vào đó cái tên "Cố Lăng Đông" đang chễm chệ đứng đầu bảng.

Tôi bấm vào xem.

Là một bài đăng Weibo của Cố Lăng Đông.

Không chỉ đích thân anh ta đính chính tin đồn tôi ngoại tình, mà còn công khai việc chúng tôi đã ly hôn từ nửa năm trước.

Quan trọng hơn, anh ta còn tự thừa nhận mối quan hệ bất chính ngoài hôn nhân giữa mình và Lâm Tri Ngữ, đồng thời gửi lời xin lỗi chân thành đến tôi.

Bài đăng này vừa được đăng lên, sự chú ý của dư luận lập tức bị chuyển hướng, mọi người đều đổ dồn vào "hóng drama" của Cố Lăng Đông, chuyện của tôi lập tức bị dìm xuống.

Tôi hoàn toàn không ngờ Cố Lăng Đông lại chọn cách tự "bóc phốt" bản thân để xử lý chuyện này.

Dựa theo thủ đoạn của anh ta, đáng lẽ còn nhiều cách khác để giải quyết ổn thỏa.

Chọn cách công khai ngoại tình, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công ty, điều này đối với anh ta mà nói, đáng ra là không thể chấp nhận nổi.

Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn gọi cho Cố Lăng Đông, bên kia gần như lập tức bắt máy.

"Đã xem Weibo chưa?"

"Ừm, tôi có thể hỏi vì sao anh lại làm vậy không?"

"Chẳng lẽ em thấy khó chịu?"

"Thật lòng mà nói, tôi thấy rất hả hê, chỉ là không hiểu tại sao anh lại chọn cách đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ta bật cười khẽ: "Tin đồn trên mạng lan rất nhanh, cho dù có kịp thời đính chính, thì cũng sẽ có nhiều người suy đoán lung tung. Dùng một tin tức còn lớn hơn để đè lên là cách xử lý khủng hoảng quen thuộc. Huống hồ, Lâm Tri Ngữ là một người rất phiền phức. Cô ta không đạt được thứ mình muốn từ tôi, chắc chắn sau này sẽ còn quấy rầy em như hôm nay. Anh công khai như vậy, sau này người khác sẽ không tin lời cô ta nữa."

Tôi cười nhạt: "Bây giờ mới thấy phiền à, lúc anh còn mặn nồng với cô ta sao không nghĩ đến điều đó."

Anh ta im lặng, không biện bạch.

"Chỉ vậy thôi?"

Bên kia điện thoại trầm mặc một lúc.

"Không hẳn." Anh ta ngập ngừng, rồi nói tiếp: "Điều quan trọng nhất là, anh vẫn còn nợ em một lời xin lỗi."

"Một lời xin lỗi công khai, nghiêm túc."

"Nam Kiều, xin lỗi em."

Anh ta nói rất chân thành, dù cách nhau một khoảng rất xa, nhưng tôi gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của anh ta lúc này.

Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Cố Lăng Đông của năm năm trước hiện lên trước mắt tôi.

Cũng với giọng điệu nghiêm túc như vậy, hỏi tôi có muốn làm bạn gái anh ta hay không.

Nhưng chỉ chớp mắt, mọi thứ đã thay đổi.

Chàng trai và cô gái năm đó đã lạc mất nhau, tất cả ký ức đã không còn ràng buộc tôi nữa.

Lời xin lỗi này, cuối cùng cũng đã đến quá muộn.

"Tôi biết rồi."

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn thấy trong bếp Thẩm Hoài Tự đã nhanh tay chuẩn bị xong một món ăn.

Là món bò kho tôi thích nhất.

Thẩm Hoài Tự quay lại nhìn tôi.

Chúng tôi nhìn nhau cười.

Ừm, cuộc sống luôn phải tiến về phía trước, bỏ lỡ những người không phù hợp, mới có thể gặp được người tốt hơn.

23

Sau này, Lâm Tri Ngữ bị nhà trường đuổi học, công ty của Cố Lăng Đông cũng vì scandal này mà rơi vào khủng hoảng, cộng thêm việc trước đó tập đoàn Diệp thị ngừng hợp tác, suốt một thời gian dài cũng không thể vực dậy nổi.

Mà tất cả những chuyện đó, giờ đây chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi nhận được thư báo trúng tuyển từ một trường danh tiếng nước ngoài, bắt đầu vùi đầu vào con đường nghiên cứu học thuật.

Có lẽ, cũng không hẳn là quá cực khổ.

Tôi nhìn sang Thẩm Hoài Tự đối diện.

Gió biển đêm thổi bay mái tóc trước trán anh, để lộ đôi mắt và hàng lông mày đẹp đẽ.

Anh cẩn thận cắt từng miếng bít tết, rồi nhẹ nhàng đẩy đĩa thức ăn đến trước mặt tôi.

Những chuyện nhỏ nhặt thế này, anh đã quen làm cho tôi suốt hai năm nay.

"Thẩm Hoài Tự, có muốn yêu đương không?"

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc và chăm chú.

"Được."

(Hoàn)