Tôi nhún vai: "Không trò gì cả, chỉ đơn giản như lời nói thôi, chúng ta ly hôn."
Anh ta vẫn không tin: "Diệp Nam Kiều, trước đây cô ầm ĩ tôi đều nhịn, nhưng ly hôn không phải chuyện cô có thể đùa giỡn."
Tôi thấy hơi bất đắc dĩ.
Đúng thật, mấy năm trước khi mới phát hiện Cố Lăng Đông ngoại tình, tôi không thể chấp nhận nổi, đã từng làm đủ trò om sòm chỉ để biết được nhân tình của anh ta là ai.
Dĩ nhiên, chẳng có tác dụng gì, vì Cố Lăng Đông chưa bao giờ mềm lòng với tôi.
Giờ thì anh ta lại nghĩ tôi lấy ly hôn ra để uy h.i.ế.p.
Tôi thở dài, nghiêng người lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn trong túi, đưa cho anh ta.
"Tôi rất nghiêm túc."
"Thực ra tôi đã suy nghĩ chuyện này từ lâu rồi, đây là thỏa thuận ly hôn do luật sư soạn. Tất nhiên, đây chỉ là dự thảo ban đầu, nếu anh có ý kiến gì, chúng ta còn có thể thương lượng thêm."
Cố Lăng Đông nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt trào dâng cảm xúc phức tạp.
Tôi mặc kệ anh ta, đẩy bản thỏa thuận tới gần hơn.
Cuối cùng, anh ta cũng đưa tay nhận lấy, lật xem vài trang, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Trong thỏa thuận đã phân chia rõ ràng toàn bộ tài sản mà chúng tôi tích lũy được trong những năm qua. Tôi không phải thánh mẫu, những gì thuộc về mình, tôi sẽ không buông tay.
Một tài liệu chi tiết như vậy, rõ ràng không thể chuẩn bị trong ngày một ngày hai. Giờ thì anh ta chắc chắn đã hiểu tôi không hề nói đùa.
5
Anh ta nới lỏng cà vạt, ngồi xuống bên cạnh tôi, im lặng một lúc rồi mới mở miệng.
"Thực ra tối nay đúng là có tiệc xã giao, nhưng đột nhiên bị hủy..."
Tôi giơ tay cắt ngang lời anh ta: "Không còn quan trọng nữa, bất kể hôm nay anh có đi hay không, tôi đều sẽ đề nghị ly hôn."
"Vì Tri Ngữ sao?"
"Cô ấy chỉ là một cô bé ngây thơ không hiểu chuyện, sẽ không ảnh hưởng đến cô đâu."
Đây đã là lần hiếm hoi anh ta chịu nhún nhường, nhưng tôi chỉ thấy nực cười.
Tôi bật cười khinh miệt: "Tổng giám đốc Cố muốn ôm cả hai, cũng phải xem người ta có đồng ý không chứ? Lâm Tri Ngữ là người thế nào, tôi không quan tâm, tôi chỉ muốn ly hôn."
Cố Lăng Đông dường như cảm thấy lời tôi rất buồn cười.
Anh ta bực bội l.i.ế.m răng, rồi ném bản thỏa thuận ly hôn lên bàn trà.
"Tôi không đồng ý."
Anh ta cau c.h.ặ.t mày: "Cô có biết ly hôn phiền phức thế nào không? Cô tưởng chỉ cần mở miệng nói là được sao? Bây giờ cô có tất cả mọi thứ rồi, còn định ầm ĩ cái gì nữa?!"
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, có phần hoảng hốt.
Anh ta từ khi nào lại trở nên như vậy?
Trong ký ức của tôi, anh ta là người ngoài lạnh trong nóng, miệng cứng nhưng lòng mềm.
Tôi đã theo đuổi anh ta bao nhiêu năm, vậy mà không nhận ra người trong ký ức ấy đã sớm biến đổi hoàn toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Như thể chỉ sau một đêm, anh ta đã mục rữa, để lộ ra bộ mặt gớm ghiếc thật sự, và đến giờ tôi mới chịu chấp nhận điều đó.
"Cố Lăng Đông, anh đúng là một thằng khốn."
Cố Lăng Đông quay phắt đầu lại nhìn tôi, trên mặt không che giấu được sự kinh ngạc, chắc hẳn không ngờ tôi lại đột nhiên mắng anh ta.
"Anh nghĩ gì vậy, mà cho rằng tôi nên hài lòng với tất cả những gì hiện tại, còn phải biết ơn để tiếp tục sống trong cảnh này?"
6
Cuộc trò chuyện giữa tôi và Cố Lăng Đông cuối cùng kết thúc trong sự tức giận.
Anh ta bị tôi chọc tức đến xanh mét mặt, nửa đêm đùng đùng bỏ đi, mấy ngày liền không thèm về nhà.
Tôi cũng chẳng buồn quan tâm, bận rộn thu dọn đồ đạc của mình.
Dù sao cũng đã quyết định ly hôn, chắc chắn phải dọn ra ngoài ở.
Có lẽ vì liên tục mấy ngày liền lật tìm đồ cũ.
Nửa đêm, tôi mơ thấy những chuyện xưa.
Trong khuôn viên trường đại học phủ đầy sương tuyết, Cố Lăng Đông đứng dưới ký túc xá nữ, lặng lẽ nhìn tôi.
"Muốn làm bạn gái anh không?" Anh ta hỏi.
Tôi vui mừng nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy anh ta, cười tươi đáp: "Được, tất nhiên là được rồi!"
Anh ta cũng từ từ ôm lại tôi, vùi đầu vào hõm cổ tôi.
Cảnh vật lại thay đổi.
Là khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp, khi Cố Lăng Đông mới khởi nghiệp. Tôi từ chối cuộc sống sung túc mà bố tôi sắp đặt, cùng anh ta chen chúc trong một căn phòng thuê nhỏ xíu, mỗi ngày sống cực khổ, nhưng lòng thì hạnh phúc.
Rồi cảnh lại chuyển nữa, lần này là đêm trước khi chúng tôi đăng ký kết hôn.
Hôm đó tôi sốt cao, Cố Lăng Đông bỏ một cuộc họp rất quan trọng để chạy về chăm sóc tôi.
Dưới ánh đèn đầu giường mờ ấm, gương mặt nghiêng của anh ta đẹp đến ngây người, trái tim tôi cũng vì thế mà ấm áp vô cùng.
Không hiểu sao, tôi lại thốt ra câu đó.
"Cố Lăng Đông, chúng ta kết hôn đi."
Anh ta có hơi kinh ngạc, nhưng chỉ trong chốc lát.
Sau đó, anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên trán tôi, đáp: "Được."
Giấc mơ kết thúc, tôi tỉnh dậy phát hiện mình đang khóc.
Tôi ngồi bật dậy, ngẩn ngơ nhìn vết nước mắt trên gối.
Thật ra ngay từ đầu đã có dấu hiệu rồi.
Trước ngày anh ta đến tỏ tình với tôi, mẹ anh ta bị bệnh nặng, tôi đã cho anh ta mượn tiền để vượt qua khó khăn.
Còn chuyện tôi sốt hôm đó, sau này tôi mới biết, là do bố tôi đã đầu tư một khoản lớn vào công ty của anh ta, nên anh ta mới có thể bỏ lại công việc mà chạy về chăm sóc tôi.
Có vẻ như tất cả đều liên quan đến tiền.
Những khoảnh khắc ngọt ngào mà tôi từng trân trọng, khi gỡ bỏ lớp màu hồng của ký ức, mới thấy được sự bẩn thỉu phía sau.