Người bố chỉ biết tiền tài của tôi từng cảnh báo rằng, những người đàn ông như Cố Lăng Đông, trong mắt họ không có cái gọi là tình yêu, chỉ có sự nghiệp và lợi ích của bản thân.
Quả nhiên, người xấu nhìn người xấu là chuẩn nhất.
Tôi tức giận lôi cái gối kia, đi thẳng xuống tầng dưới vứt vào thùng rác.
Tình cảm chỉ do một mình tôi gìn giữ, cuối cùng chỉ làm tổn thương chính mình.
Đó là bài học mà tôi phải mất rất nhiều thời gian mới hiểu được.
Trời đã sáng bừng, tôi liếc nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ sáng.
Điện thoại vang lên một tiếng, nhận được một tin nhắn.
【Nhớ hôm nay đi tái khám.】
7
Bác sĩ ngồi đối diện tôi đang nghiêm túc xem các loại báo cáo xét nghiệm.
Đôi mắt đào hoa sau gọng kính viền vàng tràn đầy sự tập trung và chăm chú.
Anh ấy đã xem một lúc khá lâu, khiến tôi không nhịn được mà bắt đầu lo lắng.
"Thế nào rồi? Tình hình ổn chứ?"
Thẩm Hoài Tự ngẩng đầu liếc nhìn tôi, không nhịn được bật cười: "Rất ổn, đừng căng thẳng."
Trái tim tôi cuối cùng cũng buông lỏng.
"Nhưng bệnh của em vẫn cần chú ý nhiều, trong sinh hoạt hàng ngày cũng không thể lơ là."
Anh ấy lấy ra một tập tài liệu, đưa cho tôi.
"Đây là những điểm cần lưu ý mà anh tiện tay tổng hợp, em có thể tham khảo."
Tôi nhận lấy và mở ra, bên trong ghi chép rất tỉ mỉ, từ ăn uống đến sinh hoạt thường ngày, từng chi tiết nhỏ đều được chú thích rõ ràng.
Chỉ cần liếc qua cũng có thể thấy người soạn thảo đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết, hoàn toàn không phải kiểu "tiện tay" làm cho xong.
"Đã làm phiền anh quá nhiều rồi."
"Chuyện nhỏ thôi, chỉ là ghi chú mấy điều cần chú ý, em khách sáo quá."
Tôi mỉm cười.
Tôi và Thẩm Hoài Tự là bạn bè lâu năm, thậm chí có thể nói là thanh mai trúc mã.
Từ tiểu học, trung học cơ sở đến trung học phổ thông, chúng tôi đều học cùng lớp.
Mãi đến khi lên đại học, gia đình anh ấy di cư ra nước ngoài, chúng tôi mới dần mất liên lạc.
Thẩm Hoài Tự bước đến vỗ vai tôi: "Nam Kiều, cố gắng vui vẻ lên, như vậy mới tốt cho sức khỏe."
Đúng vậy, bây giờ không có gì quan trọng hơn sức khỏe của chính tôi.
Những chuyện phiền lòng, cứ đá bay hết đi.
8
Đúng lúc Thẩm Hoài Tự tan làm, anh ấy nhất quyết đòi tiện đường đưa tôi về nhà.
Không nỡ từ chối tấm lòng, tôi đành đồng ý.
Anh ấy rất giỏi khuấy động bầu không khí, suốt dọc đường, kể cho tôi nghe không ít chuyện vui thời gian ở nước ngoài, khiến tôi cười không ngớt.
Đến khi xe dừng trước cổng nhà tôi, tôi mới phát hiện đã trôi qua hơn nửa tiếng.
Tôi còn đang chìm đắm trong câu chuyện dở dang của anh ấy, nấn ná bắt anh ấy kể nốt mới chịu xuống xe.
"Anh đúng là ở đâu cũng sống vui vẻ được." Tôi cảm thán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh ấy chống một tay lên vô lăng, nghiêng đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt.
"Cuộc sống là sống cho bản thân mình, đương nhiên phải tìm cách sống sao cho thật rực rỡ."
Tôi vô cùng tán đồng.
Bỗng một giọng nói khác vang lên: "Cô còn định ở ngoài này bao lâu nữa?"
Là Cố Lăng Đông.
Anh ta đứng ở cổng biệt thự, sắc mặt u ám nhìn về phía chúng tôi.
Tôi không kìm được nhíu mày, tâm trạng vui vẻ ban nãy lập tức tiêu tan.
Hôm nay sao anh ta lại về nhà sớm thế chứ.
"Chồng em à?" Thẩm Hoài Tự hỏi tôi.
Tôi gật đầu, vẻ mặt chán ghét không hề che giấu.
Chắc là cả tôi lẫn Cố Lăng Đông đều thể hiện quá rõ ràng, đến mức Thẩm Hoài Tự không muốn chú ý cũng khó.
"Anh ta hiểu lầm gì sao?"
Thẩm Hoài Tự vừa nói vừa dùng tay chỉ qua chỉ lại giữa tôi và anh ấy: "Cần anh ra giải thích không?"
Tôi lắc đầu: "Không cần, anh ta vốn chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện của em."
Thẩm Hoài Tự trông có vẻ suy nghĩ gì đó.
Tôi vừa định mở cửa xuống xe, anh ấy chợt gọi tôi lại.
"Có chuyện gì thì lập tức liên hệ với anh."
Tôi mỉm cười: "Ừ."
9
Khi tôi đi tới cửa nhà, sắc mặt của Cố Lăng Đông còn đen hơn lúc nãy.
Tôi bước qua anh ta định vào nhà, nhưng lại bị anh ta nắm c.h.ặ.t cổ tay.
"Quyến luyến thế à? Sao không giới thiệu xem đó là ai?"
Tôi nhìn anh ta như thấy ma.
Vậy ra anh ta thật sự hiểu lầm giữa tôi và Thẩm Hoài Tự nên mới phát điên như vậy?
Anh ta còn mặt mũi mà nói thế sao.
Tôi lườm anh ta một cái, hất tay ra rồi bước thẳng vào nhà.
"Đây chính là lý do cô đòi ly hôn sao?"
Cố Lăng Đông đuổi theo tôi, không chịu buông tha.
"Diệp Nam Kiều, chỉ một thằng trai bao đã làm cô mê mẩn thế này?"
Trai bao? Thẩm Hoài Tự dựa vào thực lực bản thân, đạt đến trình độ đỉnh cao thế giới trong lĩnh vực chuyên môn của mình, nếu thế mà cũng gọi là trai bao thì trên đời này chắc chẳng còn ai có năng lực nữa.
Nhưng tôi chẳng buồn giải thích nhiều với Cố Lăng Đông, tiện mồm đáp trả luôn.
"Thì sao? Dù gì chồng tôi cũng là kẻ không tha cả nữ sinh, tôi để ý một 'trai bao' thì đã sao?"
Cố Lăng Đông sững người, sự tức giận chưa tan cùng chút chột dạ hiện rõ trên gương mặt, tạo thành một biểu cảm vừa buồn cười vừa đáng khinh.
Thật nực cười, Cố Lăng Đông mà cũng biết chột dạ.
Tôi tránh anh ta, đi thẳng vào bếp, cả buổi chiều vật lộn ở bệnh viện khiến tôi bây giờ chỉ muốn ăn gì đó rồi ngủ một giấc thật ngon.
Cô giúp việc nấu ăn, cô Trần, không có nhà, nhưng trong bếp vẫn còn mấy món tôi từng thích ăn.
Nhìn qua có vẻ là đồ của quán ăn nổi tiếng ở phía nam thành phố.