Có điều đồ ăn để hơi lâu rồi, nhìn đã nguội ngắt.
Cố Lăng Đông lại xuất hiện ở cửa bếp.
"Tôi vừa tan làm đã đi đặt món, vốn định tối nay ngồi nói chuyện t.ử tế với em."
Thế nên, tôi phải cảm động chắc?
Anh ta tự ý cho người nấu ăn nghỉ phép, bắt tôi phải ăn đồ nguội, tôi còn phải cảm ơn anh ta nữa à?
Loại tự cảm động kiểu ngốc nghếch này có thể bớt đi một chút không?
"Cố Lăng Đông, rốt cuộc anh muốn gì?"
"Tối đó thái độ của tôi không tốt, tôi xin lỗi em."
"Còn về phía Tri Ngữ, bữa tiệc đó em cũng khiến cô ấy mất mặt rồi, coi như hả giận rồi chứ."
"Vậy thì sao?"
"Đừng nhắc tới chuyện ly hôn nữa, được không?"
10
Ánh mắt anh ta thậm chí còn có thể coi là chân thành, như thể thực sự suy nghĩ cho tôi, chứ không phải đang tìm cách bao biện cho mình và nhân tình.
"Không được." Tôi từ chối không hề do dự.
Anh ta nhíu mày: "Tôi đã nói rồi, Tri Ngữ sẽ không ảnh hưởng đến em."
Tôi cười lạnh: "Cô ta có ảnh hưởng đến tôi hay không không quan trọng. Tôi đòi ly hôn không phải vì cô ta, mà là vì anh."
"Cố Lăng Đông, anh không nghĩ rằng còn có điểm nào khiến tôi lưu luyến đấy chứ?"
"Ý em là gì?"
Anh ta bước nhanh đến trước mặt tôi: "Em thật sự động lòng với thằng nhãi đó?"
"Chỉ bằng mấy chiêu trò vặt ấy sao?"
Trong tay anh ta còn cầm tập tài liệu tôi để ở cửa ra vào, mấy trang đầu là Thẩm Hoài Tự viết về hướng dẫn ăn uống cho tôi, vì là viết cho bạn bè nên cách hành văn khá đời thường, không hề dùng ngôn ngữ chuyên môn.
Chắc Cố Lăng Đông chỉ đọc mấy trang đầu mà chưa lật kỹ, nếu không thì đã biết sự thật về bệnh tình của tôi rồi.
"Ăn uống cũng phải được chăm chút từng ly từng tí, đúng là chu đáo. Chỉ chút quan tâm vặt vãnh thế thôi cũng đủ khiến em cảm động à?"
"Tất nhiên là đủ." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Dù sao anh cũng chưa từng làm những việc này cho tôi mà."
"Con người ta luôn hướng tới những gì mình chưa từng có, có gì lạ đâu."
Tôi không muốn thanh minh về mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Hoài Tự.
Bởi vì lúc này, nhìn gương mặt Cố Lăng Đông vì Thẩm Hoài Tự mà mất kiểm soát, tôi cảm thấy vô cùng hả hê.
Đúng là phong thủy luân chuyển.
Trước đây khi tôi vì chuyện anh ta ngoại tình mà gào khóc điên cuồng, anh ta chỉ lạnh nhạt để lại cho tôi một câu: "Bình tĩnh lại đi."
Bây giờ đến lượt anh ta rồi, hy vọng anh ta có thể làm được như lời mình nói, bình tĩnh lại một chút.
Sắc mặt Cố Lăng Đông ngập tràn vẻ khó tin, có lẽ là vì tình cảm tôi dành cho anh ta trước đây quá kiên định, nên anh ta chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày tôi quay lưng rời đi.
Anh ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, đường viền hàm căng cứng.
Chúng tôi cứ thế lặng lẽ đối mặt, hồi lâu sau, anh ta cúi đầu, thở ra một hơi thật dài.
"Nam Kiều, đừng giận nữa, chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không?"
Trong giọng nói còn mang theo chút cầu khẩn.
Anh ta vươn tay định nắm lấy cổ tay tôi, nhưng tôi tránh đi.
"Tôi không hề giận, tôi luôn rất nghiêm túc. Ly hôn đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cố Lăng Đông đột nhiên kích động, hai tay siết c.h.ặ.t lấy vai tôi, mắt đỏ hoe.
"Là em chủ động trêu chọc tôi trước, sao lại dám yêu người khác?!"
"Diệp Nam Kiều, em muốn rời đi trước? Đừng hòng!"
11
Tôi bị hành động bất ngờ của anh ta làm cho giật mình.
Chưa kịp phản ứng, Cố Lăng Đông đã thô bạo ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Anh ta cúi đầu, hơi thở áp sát, muốn cưỡng hôn tôi.
Tôi giãy giụa không thoát khỏi vòng tay anh ta, chỉ có thể lục tìm lung tung trên bàn, mong tìm được vật gì đó dùng được.
"Choang" một tiếng, tiếng thủy tinh vỡ vang lên.
Cuối cùng anh ta cũng buông tôi ra.
Chất lỏng đỏ sẫm từ trên đầu anh ta chảy xuống, lẫn với vài giọt m.á.u đang nhỏ giọt từ thái dương.
Mảnh vỡ thủy tinh của chai rượu vung vãi dưới chân chúng tôi.
Tôi cầm c.h.ặ.t mảnh chai còn lại, thở dốc từng hồi.
"Bây giờ đã bình tĩnh lại chưa?"
...
Đúng là xui xẻo, một ngày phải vào viện hai lần.
Tôi nhìn Cố Lăng Đông đang ngồi trong phòng khám, bác sĩ đang xử lý vết thương cho anh ta.
Phần tóc quanh vết thương bị cạo đi một vòng, trông buồn cười không tả nổi.
Trong lúc bác sĩ đi lấy t.h.u.ố.c, trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.
Sau những chuyện vừa xảy ra, giờ đến nhìn thêm anh ta một cái tôi cũng cảm thấy chán ghét.
Sự im lặng kỳ quặc bao trùm cả căn phòng. Tôi lấy điện thoại ra xem giờ.
Hơn tám giờ tối rồi, tôi còn chưa ăn tối.
C.h.ế.t tiệt, thế này không tốt cho sức khỏe chút nào.
"Nam Kiều, phải làm thế nào em mới chịu từ bỏ việc ly hôn?"
Cố Lăng Đông lên tiếng phá vỡ sự yên lặng, giọng nói trĩu nặng thất vọng.
Tôi định nói rằng thế nào cũng không thể, nhưng lại thấy một bóng dáng quen quen ló ra ở góc hành lang trước cửa.
Tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ xấu xa.
"Nếu tôi nói, muốn anh phải hoàn toàn từ bỏ Lâm Tri Ngữ thì sao?"
Người ngoài cửa nghe vậy lập tức trốn vào sau góc tường, nhưng trốn không khéo lắm, tôi vẫn nhìn thấy nắm tay cô ta siết c.h.ặ.t.
Trông có vẻ rất căng thẳng.
Người phía sau lưng tôi lại im lặng, chắc đang suy nghĩ.
Tôi sốt ruột, khẽ giậm mũi chân mấy cái.
"Nam Kiều, chỉ điều đó, tôi không thể đồng ý."
Chậc, phá hoại thất bại rồi.
Cố Lăng Đông còn định nói thêm gì đó để chữa cháy, nhưng tôi phẩy tay cắt ngang lời anh ta.
Người ngoài cửa cuối cùng cũng xông vào, vừa vào đã khóc lóc chạy về phía Cố Lăng Đông.
"Lăng Đông, em đến muộn rồi, anh không sao chứ?"
"Em... em sao lại tới đây?"