Cách Hạ Gục Bạn Cùng Lớp

Chương 10: Pha phản dame đi vào lòng đất



Nguyễn Minh Thịnh – bạn thanh mai trúc mã của Ngân, đồng thời là người duy nhất trong lớp 11CL1 đủ bình tĩnh để không té ghế mỗi khi Ngân và Đăng tung chiêu yêu đương học đường – hôm nay bỗng xuất hiện với gương mặt nghiêm túc như sắp đi họp phụ huynh thay ba mẹ.

Từ dãy bàn bên kia, cậu đứng dậy, bước tới chỗ Ngân đang ngồi tám chuyện với Trân. Vừa đi vừa vẫy vẫy tay, giọng trầm trầm mang theo mùi nguy hiểm:

"Ngân, mày ra đây chút."

Ngân đang vừa ăn bánh tráng trộn vừa kể về cái áo mới của thầy giám thị thì khựng lại, nhướng mày nhìn Thịnh.

"Gì mà làm dữ vậy cha nội?" Tay cô cầm theo bịch bánh tráng, tiện thể móc thêm cọng khô bò bỏ vô miệng nhai nhóp nhép.

Cô đứng dậy, đi theo Thịnh ra góc lớp. Cậu đứng khoanh tay tựa tường như sắp hóa thân thành thanh tra hình sự.

"Nói lẹ đi cha, tạo còn nửa bịch bánh tráng chưa ăn kìa."

Thịnh nhìn cô một hồi, rồi thở ra một tiếng rõ dài như thầy giáo phát hiện bài kiểm tra cả lớp dưới trung bình.

"Mày đang làm cái trò gì vậy?"

Ngân chớp mắt mấy cái, ngó quanh kiểu ai bị hỏi vậy, rồi ngước lên nhìn Thịnh, mặt vô tội như con mèo vừa hất đổ ly nước:

"Hả? Ý mày là sao?"

"Thằng Đăng đó." Thịnh nói, giọng nghiêm hẳn.

"Tao khuyên mày đừng có dính vào nó nhiều quá."

Ngân nghe xong suýt nghẹn bánh tráng. Cô há miệng, rồi bật cười:

"Ủa alo? Tao đâu có dính. Tao đang làm nhiệm vụ! Có cá cược, có nhân chứng vật chứng đàng hoàng."

Thịnh khoanh tay, gật gù kiểu "tao biết mà, mày không lừa được tao đâu":

"Ừ, thực hiện. Nhưng thực hiện kiểu gì mà tao thấy giống mày đang cố tình làm nó hết hồn vậy?"

Ngân nhún vai, cắn thêm miếng trứng cút, môi vẫn cong cong kiểu "tao thích thì tao làm":

"Chứ ai kêu nó kiếm chuyện trước? Tao chỉ đang chơi theo luật của tao thôi. Nó bad thì tao còn bad hơn. Tới luôn!"

Thịnh liếc cô một cái dài tới nỗi đủ để viết một bài luận văn: "Tao chưa từng thấy ai phản dame mạnh như mày. Mà tao nói thật á, mày mà còn tiếp tục nữa là thằng Đăng nó nghỉ học thiệt chứ không giỡn."

Ngân nghiêng đầu, môi cong lên như vẽ, nụ cười đúng kiểu "điên có tổ chức":

"Tao đang đợi nó đầu hàng đây. Chỉ cần nó nói câu "tao sai rồi, tha cho tao đi" thì tao bỏ qua cho."

Thịnh im lặng vài giây, gãi gãi đầu như đang lục lại toàn bộ tuổi thơ để tìm từ ngữ thích hợp, rồi nghiêng đầu, giọng chững chạc bất thường:

"Nhưng mà Ngân nè... thằng Đăng nó không đơn giản đâu, nó một redflag thứ thiệt, mấy mối tình trước của nó tính ra đủ dựng thành series "Tình yêu học đường" luôn á."

Ngân vẫn cười, lần này không trả treo ngay. Một thoáng gì đó loé lên trong mắt cô, cũng không hẳn là sợ, nhưng như thể đang khựng lại vì chạm trúng dây thần kinh cảnh giác. Thịnh thấy vậy thì dịu giọng:

"Tao biết mày chơi vì vui, nhưng đùa thì cũng nên biết điểm dừng. Lỡ một ngày mày không rút ra được khỏi trò này thì sao?"

Không khí im bặt mấy giây. Ngân đứng im, nhìn xuống bịch bánh tráng, rồi ngẩng lên. Cô bật cười, vỗ lên vai Thịnh cái bốp:

"Trời đất ơi ông cụ non. Yên tâm đi ba, tao còn lâu mới ngu mà tự đâm đầu vô."

Thịnh im lặng. Cậu biết, nếu có đứa nào giữ lý trí giỏi nhất lớp thì chính là con nhỏ trước mặt cậu đây. Nhưng ánh mắt lúc nãy...

Cậu lặng lẽ thở dài, xoa trán, cảm giác như vừa coi xong trailer một bộ phim ngôn tình máu chó có twist cuối và rất có thể sẽ không có Happy Ending.

...

Chiều hôm đó, ở sân bóng rổ.

Mặt trời cuối ngày còn vắt vẻo trên mái trường, rọi những tia nắng cam cam lên sân bóng phía sau dãy lớp học. Đăng vừa ném quả bóng cuối cùng vào rổ, mồ hôi ướt cả lưng áo thể dục. Cậu nhấc chai nước lên, ngửa cổ uống một ngụm cho mát, trong đầu vẫn còn bay lơ lửng mấy pha highlight đẹp như phim slow-motion.

Đang lim dim tận hưởng cảm giác nam thần thể thao, tự dưng lạnh sống lưng. Cảm giác có ai nhìn mình, rất rõ, rất bén, rất... đáng sợ. Cậu quay phắt lại.

"Á đù má ơi!" Đăng suýt nữa phun nước ra sân.

Ngân đang đứng ngay sau lưng cậu. Mắt long lanh, miệng cười rạng rỡ, mặt không khác gì mấy chị trong clip tỏ tình trên TikTok.

"Tới cổ vũ bạn trai nè~" Cô nói, giọng kéo dài như kẹo kéo, ngọt tới mức tiểu đường cấp tính.

Cả đám con trai đang ngồi nghỉ bên sân gần như té ghế. Nhật Anh là đứa phản ứng đầu tiên:

"Trời đất quỷ thần ơi! Coi kìa, lớp trưởng đang yêu kìa tụi bây!"

"Ngân ơi, chị bớt phát cơm chó lại đi chị ơi, tụi em đang ăn xôi mặn mà nhìn ra xôi ngọt luôn rồi nè!"

"Tao nói rồi mà! Con gái khi yêu là biến hình á! Nhìn mặt thằng Đăng kìa, mới nãy cool ngầu bao nhiêu, giờ lạc trôi luôn!"

Đăng đưa mắt nhìn cả bọn, ánh mắt như muốn nói: "Im đi mấy ông thần ơi...", rồi quay lại đối diện với "mối nguy hiểm cấp độ 10" đang tươi cười trước mặt mình.

Ban đầu, cậu chỉ định trêu chọc Ngân, không ngờ bây giờ lại bị cô chơi lại dữ dội đến thế. Ngân bước lại gần, nghiêng đầu, giọng chậm rãi nhưng đầy nguy hiểm:

"Ủa? Sao vậy bạn trai? Không vui khi có em gái nhỏ tới ủng hộ à?"

Đăng nghẹn họng: "Cái gì mà em gái nhỏ?!"

Ngân chớp mắt mấy cái, giọng ngọt hơn trà sữa ít đá nhiều đường:

"Anh yêu à, đừng ngại~"

Đăng suýt sặc nước trong miệng, cố gắng kiềm chế không la lên:

"Mày dừng ngay cái kiểu xưng hô đó được không?!"

Ngân không trả lời ngay, chỉ chống cằm suy nghĩ, rồi mới khẽ lắc đầu: "Ừm... Không."

Đăng: "..."

Tức á. Cực kỳ tức. Nhưng không biết tức vì cái gì.

"Mày bị gì vậy? Điên rồi hả?"

Ngân cười nhe răng, vô cùng hồn nhiên:

"Không đâu, tao đang rất tỉnh, cực kỳ tỉnh luôn. Tao chỉ muốn biết... khi nào thì mày chịu thua thôi."

Đăng chết đứng. Cô không đỏ mặt, không ngại ngùng, không run tay.

Bên kia sân, mấy đứa con trai đã tụ lại, thì thầm như đang theo dõi chương trình truyền hình thực tế:

"Nhìn ánh mắt con Ngân kìa, kiểu 'không cần thích tao, để tao cưới luôn' á!"

"Thằng Đăng mất mạng rồi. Nhìn mặt nó kìa, đơ như mới mất sóng wifi."

Điều buồn cười là gần một tuần nay, tụi nó đã diễn vai "cặp đôi hoàn hảo" quá mượt. Đến mức bây giờ toàn lớp và thậm chí nguyên cái khối ai cũng nghĩ hai đứa đang yêu nhau thật.

Không cần công khai, không cần tag nhau trên Facebook. Chỉ cần vài cái ôm vai, vài lần mua trà sữa, vài câu "anh yêu, em yêu" tung hứng là đủ để cả trường xếp Ngân vào danh sách "bạn gái Đăng" rồi.

Chỉ có hội bạn thân biết rõ đây là "hàng giả chất lượng cao". Nhưng tụi nó cũng chỉ biết ngồi một góc, lắc đầu cười khổ:

"Tao thấy tụi nó không cần diễn nữa đâu..."

"Bị phản dame vậy chắc thằng Đăng sắp yêu thiệt rồi."

"Ủa chứ chưa dính hả? Tao tưởng thằng Đăng nó gục từ mấy ngày trước rồi cơ."

Đăng nhìn Ngân, mặt đanh lại. Trong đầu cậu đang bật chế độ báo động đỏ.

Ban đầu, đúng là cậu chỉ định chọc cô cho vui, lớp trưởng lúc nào cũng căng thẳng, thấy cô mất bình tĩnh một chút là vui cả ngày.

Nhưng giờ cô đâu có mất bình tĩnh. Cô tỉnh như sáo, còn đang chơi chiêu cực mạnh.

Đăng không thể để chuyện này tiếp diễn. Cảm giác bị trêu chọc và dồn ép đã khiến cậu cảm thấy mình không còn là mình nữa. Một người luôn tự tin mình có thể thắng trong mọi cuộc đối đầu với Ngân giờ lại bị dồn vào thế bí như thế này?

Không thể nào!

Cậu tuyệt đối không thể để bị hạ gục sớm được. Dù sao thì, bad boy mà thua trước thì mất mặt lắm.

...

Tối hôm đó.

Đăng nằm vật ra giường như một cái bánh tráng vừa bị ai nhúng nước. Hai tay dang rộng, chân quặp cái mền, mắt nhìn trần nhà đăm đăm, não xoay mòng mòng như chong chóng trong bão. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

"Chơi với lớp trưởng... không dễ đâu!!"

Ban đầu cậu nghĩ đơn giản lắm. Thắng kèo kiểm tra thì bắt Ngân giả làm người yêu cho vui, gọi "anh yêu", "bạn trai ơi" vài câu lấy tinh thần, sau đó đường ai nấy đi. Ai ngờ đâu...

Con nhỏ đó chơi lớn, mà chơi lớn thiệt.

Tới sân bóng, phát ngôn như diễn viên tỏ tình bản chính. Cười tình cảm, giọng ngọt ngào, còn tự nhiên như ở nhà ngồi ăn bánh tráng cổ vũ như thể quen nhau thật sự từ kiếp trước. Nghĩ tới mấy câu "tới cổ vũ bạn trai nè~", "anh yêu à~" là cậu nổi da gà.

Không phải vì sến, mà vì nó bốc lên mùi nguy hiểm. Nguy hiểm hơn mấy bài kiểm tra Toán, nguy hiểm hơn cả ánh mắt của mẹ lúc phát hiện điểm kiểm tra Văn!

Đăng rên một tiếng, lăn qua lăn lại như cá mắc cạn, tóc tai rối tung, mặt mày méo xẹo.

Không thể nào! Không thể để con nhỏ đó trèo lên đầu mình ngồi được!

Cậu là ai chứ? Lê Hoàng Khánh Đăng hotboy của 11CL1, là bad boy học đường, là người từng thả thính cả tổ ba mà chưa từng hụt một cú. Là học sinh giỏi, là chủ công đội Liên Quân, là thánh cà khịa... Vậy mà giờ bị lớp trưởng quay như dế.

Sĩ diện đâu? Tự trọng đâu? Lòng tự hào đẹp trai chốn học đường còn đâu?

Đăng không thể nằm đây mà chịu nhục được!

Cậu bật dậy như lò xo, ánh mắt bỗng sáng rực như học sinh vừa phát hiện ra đề thi năm ngoái trùng tới tám mươi phần trăm đề minh họa.

Lê Hoàng Khánh Đăng bắt đầu khởi động chế độ "phản công".

Cậu nhảy xuống giường, lôi điện thoại ra, mở app Ghi chú, gõ vào hàng chữ đầu tiên:

"KẾ HOẠCH TRẢ ĐŨA" – Viết hoa, tô đỏ, gạch đậm.

Gạch đầu dòng thứ nhất: - Tấn công bất ngờ. Không để nó đoán trước.

Thứ hai: - Dùng chiêu gậy ông đập lưng bà. Mày ngọt, tao ngọt hơn. Mày "anh yêu", tao "vợ yêu".

Thứ ba: - Giữ vững tinh thần. Không được đỏ mặt. Đỏ là thua. Ngại là mất gốc.

Thứ tư - tô đỏ, bôi đậm, thêm dấu chấm than:

- TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC THÍCH NGƯỜI TA THẬT!!

Vừa gõ xong dòng đó, cửa phòng bật mở "cạch" một cái.

Lê Hoàng Khánh Phong – anh trai Đăng – ló đầu vô như ninja, ánh mắt quét từ đầu đến chân em trai.

"Ê mày đang viết nhật ký tình yêu đó hả?"

Đăng giật mình, úp điện thoại xuống như thể đang xem gì mờ ám.

"Không! Nhật ký cái đầu anh! Em đang... đang viết... kế hoạch học tập!"

Phong nheo mắt, rồi bước vô, ngồi phịch xuống giường.

"Học tập cái gì mà 'vợ yêu', 'tấn công bất ngờ' vậy cha nội?"

Đăng câm nín. Phong chồm qua, giật điện thoại đọc to:

"Tuyệt đối không được thích người ta thật!!"

Anh cười khùng khục, chọc tới nóc:

"Trời ơi, bad boy lớp 11 giờ phải tự cảnh báo lòng mình à? Ghê chưa!"

Đăng gào lên, giựt lại điện thoại:

"Anh ra ngoài giùm em! Đừng có xen vào chuyện tình cảm học sinh của người ta!!"

Phong vẫn tỉnh bơ, vừa đi vừa lẩm bẩm:

"Ờ ờ, người ta thả thính vui thôi mà, rồi người ta dính luôn là chuyện thường. Đừng để mai mốt anh phải đi dự đám cưới fake couple thành real love nha!"

Cạch! Cửa phòng đóng lại.

Đăng mặt đỏ như cà chua, ôm điện thoại chôn mặt vô gối. Cậu nằm xuống, mắt lim dim, miệng vẫn cười nham hiểm, tự nhủ:

"Chờ đó đi, lớp trưởng. Ngày mai mày tới công chuyện với tao."

Ngoài cửa sổ, gió thổi nhè nhẹ. Căn phòng yên ắng, chỉ còn ánh đèn vàng và tiếng tim đập thình thịch của một bad boy sắp bước vào cuộc chiến tình cảm chưa từng có.

...

Sáng thứ Hai.

Lớp 11CL1 nhộn nhịp như cái chợ nhỏ đúng nghĩa. Đứa thì gào thét hỏi bài tập Toán, đứa thì hối hả chạy deadline môn Văn, còn đứa thì ngồi ăn mì ly mùi thơm phưng phức khiến lớp học như đang bán phở.

Ngân bước vào lớp trong ánh nắng nhẹ đầu tuần, gương mặt bình thản như sắp vào họp hội đồng học sinh chứ không phải bước vào một chiến trường.

Trong đầu cô đã dàn dựng sẵn một kế hoạch hoàn mỹ như phim Hàn:

Bước một: bước tới bàn Khánh Đăng.

Bước hai: nghiêng đầu ngọt như kẹo, nói "Anh yêu ơi~"

Bước ba: nhìn mặt nó đỏ như quả cà chua chín ép, quay đi với nụ cười mỉm đắc thắng.

Chính xác! Chơi giả vờ thì cũng phải thắng cho đẹp mặt lớp trưởng.

Cô hí hửng tiến tới chỗ ngồi thì...

Cạch!

Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên.

Ngân khựng lại, trên bàn học của mình xuất hiện một hộp sữa dâu màu hồng cute lạc lối, bên ngoài còn có chữ "Hương dâu mộng mơ" nhìn mà muốn sặc thính.

Cô chớp mắt, rồi chớp thêm cái nữa.

Ủa? Cái gì vậy? Ai để sữa lên bàn mình?

Trân? Không thể nào. Nó chỉ mang nước lọc và nỗi buồn đầu tuần.

Thịnh? Nó thà ngồi đọc sách triết học chứ không bao giờ mua đồ cute.

Bách? Nó còn đang bận cười giỡn với con Hương bên kia lớp, khỏi nghi.

Cô ngước lên.

Đăng đang đứng trước mặt cô, cười không thể nào khốn nạn hơn.

"Bữa nay tao mua đồ ăn sáng cho mày nè, lớp trưởng." Giọng cậu ta ngọt tới mức sâu răng nguyên lớp, tay chỉ vào hộp sữa như vừa làm xong nghĩa vụ quốc gia.

Ngân: "..."

Hả??? Cái quái gì đang xảy ra vậy???

Chưa kịp hoàn hồn, cái tên đáng ghét kia đã chống tay lên bàn cô, cúi xuống gần sát mặt cô, cười tươi như thể sáng nay uống nhầm nước tăng lực:

"Sao? Bất ngờ hả, người yêu?"

Ngân: "..."

Ô mài góttt!

Nó vừa gọi mình là gì cơ??? Người yêu???

Nguyên cái kịch bản cô dàn dựng bỗng tan tành như bài kiểm tra Sinh mà cô từng nghĩ sẽ được điểm cao.

Đầu cô giờ trắng xóa, cô nhìn hộp sữa, rồi nhìn cái bản mặt cà khịa của Đăng, rồi lại nhìn hộp sữa, rồi lại nhìn mặt cậu. Cái não cô xoay vòng vòng như mấy vòng xe đạp bị tuột xích.

Không đúng! Rõ ràng mình là người giả vờ yêu để trả kèo thua điểm, sao cái vibe lại như mình đang bị tán thiệt vậy trời?!

Tụi con gái trong lớp ngó thấy là hét lên rần rần như trúng số:

"Chồi ôi ngọt quá đi mất!!!"

"Lớp trưởng được phát thính rồi kìa!"

"Khánh Đăng thiệt hết thuốc chữa! Đã đẹp trai mà còn phát cơm chó từ sáng sớm!"

"Gì mà đơ ra như mất sổ đầu bài vậy?"

Đăng còn tiện tay xé ống hút, đút vào hộp sữa, đẩy nhẹ về phía cô như đang quay quảng cáo sữa học đường:

"Uống đi, cho có sức. Chiều tao chở mày về, được hông?"

Ngân: "..."

Thần linh ơi cứu con.

Không lẽ nó bắt đầu thích cái trò này thiệt rồi?! Không lẽ mình mới là người bị giả vờ lại?!

Cô đỏ mặt, siết chặt hộp sữa như thể đang nắm quả bom hẹn giờ.

"Được lắm... Đăng à..." Cô nghiến răng.

"Tưởng mày không biết chơi đòn tâm lý..."

Mình tưởng sai rồi. Nó chơi khét lẹt luôn.

Và cô thề, bằng tất cả danh dự của một lớp trưởng, cô sẽ không để thua!

Lúc này Thịnh bước vô, vừa đặt ba lô xuống chưa kịp ngồi, ánh mắt đã lia một vòng và dừng lại đúng ngay cảnh tượng khó tin. Đăng đang đứng chống tay lên bàn Ngân, gần tới mức tưởng sắp hôn nhau. Trước mặt hai đứa là hộp sữa dâu màu hồng pastel.

Thịnh: "???"

Hệ thống nội tâm lập tức load xong 100% dữ liệu, bật chế độ "phân tích hành vi tình nghi." Cậu chậm rãi bước tới gần, giọng điệu bình thản mà cà khịa ngầm đỉnh cao:

"Ủa? Ai mua sữa dâu cho lớp trưởng vậy nè?"

Đăng quay lại, vẫn nở nụ cười "tao rất vô tội":

"Tao. Có vấn đề?"

Thịnh nheo mắt, liếc sang Ngân. Cô vẫn đang cầm hộp sữa như cầm quả bom nổ chậm, ánh mắt ngập tràn sự "hận đời vô đối".

"Ờ..." Thịnh gật gù.

"Không vấn đề gì... Tao chỉ thấy hơi sặc mùi nghi ngờ thôi."

Đăng khoanh tay, nhướng mày: "Mùi gì?"

Thịnh ghé lại gần hơn, thì thầm như dọa ma:

"Mùi... trả thù."

Nguyên lớp 11CL1: "Ủa, trời đất ơi!!!" Tiếng cười bật ra như tiếng nắp lon coca, lan ra khắp phòng.

"Plot twist khét lẹt!"

"Trò này ai là boss vậy trời?"

"Thằng Thịnh đúng là hiểu con Ngân ghê luôn!"

Ngân hoàn hồn, quay sang Thịnh, gằn giọng:

"Ê, mày đứng đó coi vui lắm hả?"

Thịnh cười vô tội: "Không vui, nhưng mắc cười."

Rồi cậu nghiêm giọng, nghiêng đầu nói nhỏ:

"Lần này mày bị phản dame thiệt rồi đó, Ngân."

Ngân nheo mắt: "Không đời nào! Tao còn nhiều chiêu chưa xài."

Thịnh nhún vai: "Ờ, để coi mai mày xử lý sao nếu có người mang bánh mì bơ đường tới lớp cho mày ăn sáng nữa..."

Ngân: "?!?"

Nó định lên combo thiệt hả trời?!!

Vừa ngồi xuống ghế, Thịnh còn ngoái lại chọc thêm:

"Nhớ không? Tao đã nói rồi, thằng Đăng redflag chính hiệu. Nó không dễ dụ, mà nó chơi là chơi tới bến luôn."

Ngân thở dài, chống cằm, hộp sữa vẫn nằm chễm chệ trước mặt như thể vừa tuyên bố chủ quyền. Cô lẩm bẩm:

"Tao biết... Nhưng tao sẽ không thua."

Thịnh nghiêng đầu, nửa cười nửa cảnh báo:

"Ờ, chơi thì chơi, nhưng đừng để đang giả vờ thành thật lòng nha."

Ngân không trả lời, vì trong đầu cô lúc đó có một giọng nói khác vang lên:

"Không lẽ... mình bắt đầu nghiện rồi hả trời?"

...

Giờ ra chơi.

Sau cú lật kèo sáng sớm với hộp sữa dâu oan nghiệt, Ngân cuối cùng cũng đã khôi phục tinh thần. Cô chỉnh lại tóc mái, hít một hơi thật sâu, dặn lòng:

"Không được để nó lên đầu ngồi nữa! Kèo này là tao thua cá cược chứ không có thua khí chất!"

Cô quay qua định tặng Đăng một cú chọc quê mặn chát cho lấy lại danh dự, thì...

"Bạn gái à, ra chơi rồi, xuống căn tin với tao đi."

Rầm! Một cú sốc tâm lý nữa vừa được thêm vào danh sách tổn thương của Ngân.

Ngân: "???"

Đăng vừa buông một câu "Bạn gái à, xuống căn tin với tao đi", tay còn nhẹ nhàng đặt lên vai Ngân như đúng rồi, cả lớp 11CL1 rơi vào trạng thái ngã ngửa tập thể.

"Ủa alo?"

"Lớp trưởng bị thôi miên rồi hả?"

"Trời ơi Đăng ơi mày bỏ bùa gì nó vậy, chỉ tao với!!"

"Cái gì đang xảy ra với vũ trụ của tao vậy?"

Còn nhân vật chính của màn kịch tâm lý này thì như bị rút dây điện.

Cô – Bùi Châu Ngân – người từng khiến Đăng chột dạ ngay từ cái nhìn đầu tiên, người từng dồn Đăng vào chân tường bằng những pha thả thính không trượt phát nào – giờ đang bị dắt ra khỏi lớp trước con mắt ngỡ ngàng của cả lớp như búp bê bị điều khiển từ xa.

Nhưng không!

Không!

Cô đâu có tự nguyện!

Chỉ là do cú sốc tâm lý chưa hồi phục kịp thôi!

"Ê ê khoan đã, mày làm gì vậy, thả tay ra coi!!" Ngân bối rối vùng vai khỏi tay Đăng, mắt dáo dác nhìn xung quanh, cố gắng cứu lấy chút mặt mũi cuối cùng còn sót lại.

Đăng quay sang, nở nụ cười đúng kiểu bad boy nhập vai:

"Ngại gì nữa, mình là couple rồi mà?"

Ngân: "..."

Mẹ ơi... nó nhập vai còn sâu hơn cả mình nhập môn hóa hữu cơ...

Phía sau, Thịnh vừa đi tới cửa lớp, tay cầm chai Sting dâu, chứng kiến nguyên cảnh tượng đó. Cậu đứng hình ba giây, rồi bật cười thành tiếng, lắc đầu như ông cụ non:

"Rồi xong! Thằng này nó phản dame dữ dội ghê ha."

Trân đứng kế bên cũng trợn mắt: "Ủa tụi nó chia phe cá cược mà giờ ai thắng ai thua tao không biết luôn á?"

Thịnh lắc đầu, thở dài như ông nội biết trước kết cục:

"Đó, tao đã nói ngay từ đầu cái gì càng giả càng dễ thành thiệt."

Trân chớp mắt: "Mà thiệt rồi hả?"

Thịnh nhún vai. "Chưa biết, nhưng con Ngân mà còn để bị dắt đi mấy lần nữa là thành thói quen liền."

Trân che miệng cười. "Ủa rồi ai đang cua ai vậy trời?"

Thịnh uống một ngụm Sting, nói như tuyên ngôn:

"Đang định thả thính mà bị dính ngược. Tới hồi biết dính thiệt thì muộn rồi."

Ở căn tin, giữa tiếng ồn ào của học sinh đang chen lấn mua trà sữa, bánh mì, cá viên chiên... Ngân cuối cùng cũng giật được tay mình ra khỏi móng vuốt của Đăng. Cô lùi lại một bước, trừng mắt nhìn cậu như thể cậu vừa ăn cắp trái tim, à nhầm, hộp cơm của cô.

"Đăng, mày đang làm gì vậy hả?!"

Cậu nhướng mày, cười nghiêng đầu, giọng lơ đãng:

"Thì đẩy kèo tình cảm thôi. Không phải mày bắt đầu trước sao? Giờ tới lượt tao chứ."

Ngân nghẹn họng, nắm chặt tay lại như sắp chưởng vô mặt cậu:

"Được lắm! Vậy mày chuẩn bị tinh thần đi. Từ mai tao sẽ không nương tay nữa đâu!"

Đăng: "Vậy tối nay nhớ ngủ sớm lấy sức nha, chứ sáng ra mà thua tiếp thì mất mặt lắm đó, bạn gái."

Ngân: "..."

Ngân: "Aaaaa đưngg gọi tao là bạn gái!!!"

Cả căn tin lập tức quay lại nhìn. Một cậu bạn gần đó ngậm xiên chả cá mà mém hóc:

"Ủa gì vậy? Gọi đúng chức danh còn bị la?"

Đứa bên cạnh chép miệng: "Thời nay yêu nhau khổ thiệt..."

Ngân mặt đỏ như con tôm luộc, tay ôm đầu vì sốc nhiệt. Cô nghiến răng, giật lấy hộp sữa trên tay Đăng, cắm ống hút rồi uống rột rột như đang uống nỗi ức chế.

Từ hôm đó, cuộc chiến tình cảm không tuyên bố chính thức giữa lớp trưởng và nam sinh cá biệt bắt đầu bước sang một giai đoạn mới – giai đoạn "ai gục trước người đó thua".

...

Giờ tan học.

Ngân bước ra khỏi lớp, miệng lẩm bẩm một mình: "Lại một ngày nữa, còn không biết mình sẽ chơi trò gì với thằng Đăng hôm nay nữa."

Cô bước nhanh ra ngoài, sẵn sàng chuẩn bị cho màn "bắt nạt" cậu ta như mọi khi, thế nhưng cổ tay cô bất ngờ bị ai đó nắm chặt.

Ngân giật mình quay đầu. Ai dè là "kẻ thù truyền kiếp" trong hình dạng học sinh giỏi Lý, đẹp trai top một khối, xếp hạng sát gái đầu bảng: Lê Hoàng Khánh Đăng.

Cậu đứng ngay sau cô, một tay đút túi quần, tay kia giữ chặt cổ tay cô như thể sợ cô bỏ trốn giữa sân trường. Ánh mắt trầm tĩnh, đôi mày hơi nhướng lên, dáng vẻ nguy hiểm hết biết.

"Sao vậy, lớp trưởng? Định chạy trốn hả?" Đăng hỏi, giọng trầm, hơi hất cằm lên như thể đang làm chủ tình hình.

Ngân chưa kịp phản ứng thì đã bị cậu kéo nhẹ về phía mình. Động tác này hoàn toàn không giống những lần cô trêu chọc cậu trước đó. Cô hơi đơ ra một chút.

Ngân: "..."

Tính đâu chạy sớm hơn nửa bước nữa là thoát rồi!!!

"Chạy cái đầu mày!" Ngân trừng mắt, tay giãy nhẹ như con mèo bị nắm gáy.

"Vậy tốt." Đăng cười khẽ, rồi cúi đầu xuống gần hơn, rất gần.

Ngân cứng người, tim như đánh trống trung thu. Cái gì mà sát tai dữ vậy trời?! Cái trò gì đây?! Mình mới là người chuyên tung chiêu mà?!

Đăng tiếp tục, giọng trầm thấp, từng chữ rót vào tai cô như những cái gõ nhẹ:

"Vậy thì chuẩn bị tinh thần đi. Từ giờ, tao sẽ là người chủ động."

Ngân: "...!!!"

Cả người cô như bị đóng băng. Cái gì? Từ giờ nó sẽ chủ động? Lời này không phải là đùa! Đúng như thằng Thịnh đã cảnh báo, nó thật sự không phải dạng vừa đâu!

Không xong rồi. Mình đã đánh giá thấp đối thủ!

Tối hôm đó, sau khi lăn lê bò lết cả buổi trong mớ suy nghĩ hỗn độn, Ngân chính thức rơi vào trạng thái phát điên nhẹ. Tay cầm điện thoại, mắt nhìn trần nhà, miệng lẩm bẩm như lên đồng: "Nó nói sẽ chủ động. Nó thật sự nói sẽ chủ động... Nó chơi thiệt chứ không đùa..."

Cô bật dậy, tóc tai rối bù như mấy bà mẹ trẻ trong phim truyền hình lúc phát hiện chồng ngoại tình.

Không ổn rồi. Không. Ổn. Rồi!

Ngay lúc đó, cô mở nhóm chat bạn thân lên.

Ngân: Báo động đỏ báo động đỏ!!! Khánh Đăng nó chơi trò chủ động với tao mấy má ơi!!!

Trân: Ủa? Mày giỡn hoài, mày toàn đè đầu cưỡi cổ nó mà?

Bách: Tới công chuyện luôn. Vậy là lần này nó cưỡi ngược lại mày hả?

Ngân: Đừng có nói vậy nghe nó kỳ kỳ nha mấy má. Ý là nó chủ động trước á! Tao chưa kịp tung chiêu mà nó phang một cái vô tim tao luôn!!

Thịnh: Vậy tính sao? Muốn tụi tao gửi vòng hoa chia buồn trước không?

Ngân thở hắt ra, đôi mắt ánh lên tia sáng của một kẻ chuyên bày trò. Cô ngồi bật dậy, tóc tai rối bù như con sư tử mới tỉnh ngủ, miệng nở một nụ cười gian xảo không kém mấy vai phản diện trong phim.

Ngân: Tụi bây cứ ngồi đó mà chờ đi. Tao sẽ cho tên đó biết thế nào là chủ động full combo từ lớp trưởng!

Trân: Gì chứ combo lớp trưởng là dễ sợ nha.

Bách: Chuẩn bị đi, Đăng ơi, mày sắp được ăn hành nguyên combo 7 vị...

Thịnh: Tụi mình đặt tên combo là gì nhỉ? "Tình đầu tan nát", "Bẫy ngọt ngào", hay "Lớp trưởng không phải dạng vừa"?

Ngân: Tao vote cái cuối! Có vibe boss cuối!

Ánh (nhắn tin sau một hồi im lặng): Cho tao đặt tên phụ được không? Combo "Trái tim loạn nhịp", đánh vô tim mà tưởng đánh vô đầu.

Ngân: Haha Ánh à, mày đúng là nữ hoàng đặt caption ngôn tình! Thôi được, cho mày giữ bản quyền tên phụ.

Bách: Ủa? Mà giờ lớp trưởng có kế hoạch gì chưa? Hay mới tuyên bố chiến thôi?

Ngân: Đương nhiên là có kế hoạch. Tao không chỉ lật kèo. Tao lật nguyên cái bàn, dựng lại cái khác xịn hơn.

Trân: Mày nói chuyện như bà trùm xây dựng vậy đó!

Ngân: Im. Để tao vẽ lại bản đồ trái tim nó. Đường đi nước bước phải có đầu tư.

Tắt máy, cô thả người xuống giường, tay vẫn không rời điện thoại. Trong căn phòng tối, màn hình sáng lên phản chiếu đôi mắt long lanh như đang giữ cả trăm chiến thuật trong đầu.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, lớp trưởng Bùi Châu Ngân chính thức tuyên bố chiến tranh. Một cuộc chiến không súng đạn, không bom đạn... nhưng chắc chắn sẽ có nhiều "tim bay loạn xạ".

Ánh (reply tin nhắn cuối cùng): Tao yên lặng cổ vũ phía sau, nhưng nếu cần ai đó hack não thằng Đăng bằng thơ tình, kêu tao.

Ngân: Ok luôn, quân sư Ánh đã online. Lần này thằng Đăng mà thoát được, tao đổi tên thành Bùi Châu Đuối.