Sau vụ chọi giấy "bất hạnh" ở tiết Hoá, cả lớp tưởng hai nhân vật chính sẽ chịu yên phận chút. Nhưng không, cuộc đời không như là mơ, mà nó là phim truyền hình dài tập và cốt truyện càng ngày càng khó đỡ.
Thứ Ba, 6 giờ 30 phút sáng.
Lớp học vẫn còn vắng hoe, chỉ lác đác vài đứa tới sớm cắm cúi gục mặt trên bàn ngủ bù. Ánh nắng đầu ngày hắt nhẹ qua cửa sổ, chim hót líu lo ngoài cây bàng.
Bộp!
Tiếng đặt chai sữa vang lên rõ mồn một giữa không gian yên tĩnh. Mọi ánh mắt đều lập tức quay về nơi phát ra âm thanh. Ngân đứng chình ình trước bàn Đăng, tay chống hông, mặt cười rạng rỡ như hoa mới nở:
"Bạn trai ơi, hôm nay tao mua đồ ăn sáng cho mày nè!"
Cả lớp: "..."
Gió ngừng thổi, nước trong bình lọc cũng ngưng nhỏ giọt. Con chim sẻ đang hót ngoài cây bàng cũng im luôn.
Ở bàn gần đó, Nhật Anh đang uống hộp sữa tươi thì ho sặc: "Khụ khụ... Cái gì vậy má!?"
Bên trên, Trân đang lật sách thì tay khựng lại giữa không trung, quay sang trừng mắt nhìn Bách: "Mày có thấy cái tao đang thấy không?"
Bách dụi mắt: "Tao thấy... mà tao không chắc mình tỉnh."
Thịnh kế bên, nãy giờ im lặng như tượng đá, lẩm bẩm không cảm xúc:
"Hình như con Ngân đang triển khai chiêu phản công..."
Bốn đứa đồng phạm Trân, Bách, Thịnh và Ánh nhìn nhau ánh mắt hình tam giác. Ánh mắt của những người chứng kiến một lớp trưởng mẫu mực tự nhiên bẻ lái làm TikToker đi diễn hài. Một lớp trưởng gương mẫu đột nhiên gia nhập vũ trụ bạn gái quốc dân.
Đăng ngẩng đầu lên, nhìn chai sữa trước mặt như thể đó là một vật thể lạ từ hành tinh khác.
"Mày bị gì vậy? Trật dây thần kinh số mấy rồi?"
Ngân cười nhe răng, kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn cậu, chống cằm:
"Không có nha! Tao đang luyện làm người yêu tiêu chuẩn đó."
Đăng nheo mắt: "Tiêu chuẩn kiểu gì mà tao thấy như sắp bị đầu độc vậy?"
Ngân làm mặt đau lòng: "Ủa? Tao có lòng tốt mà mày nghi ngờ tao vậy đó hả?"
Cậu liếc chai sữa: "Mày nói thật đi, trong này có bỏ muối không?"
Ngân chớp mắt, gật đầu tỉnh bơ: "Có, nhưng là muối biển tình yêu."
Phía trước có tiếng động lạ.
Ầm! Bách đập đầu xuống bàn.
"Tao chịu hết nổi rồi. Ai có tỏi, có bùa, có nhang gì đó xin đem ra gấp!"
Trân ôm đầu than trời: "Ngày nào cũng phải xem phim truyền hình cặp đôi này, tao thà học ba tiết Lý liên tục còn hơn!"
Nhưng chưa kịp than xong, giọng Ngân lại vang lên, ngọt như đường phèn:
"Anh yêu, trưa nay tao mua cơm luôn cho mày nha! Mày thích heo quay hay gà chiên nước mắm?"
Đăng cắn môi, thở hắt ra: "Tao mà gật đầu là trưa mày cho tao ăn ớt hiểm với mắm tôm đúng không?"
Ngân mỉm cười ngây thơ: "Không, nhưng nếu mày nghi ngờ tao vậy... thì thôi tao không mua nữa đâu."
Cậu lập tức giật tay cô lại, mắt lóe lên tia nguy hiểm: "Đừng có giỡn kiểu đó. Trưa tao đói tao cắn thiệt đấy."
Ngân cong môi cười: "Vậy thì ngoan đi, anh yêu~"
Cả lớp: "CHO TỤI TAO XIN MỘT VÉ XUỐNG TRÁI ĐẤT!!!"
Ở phía trên, Thịnh khẽ thở dài, vùi mặt vào sách:
"Rốt cuộc ai mới là người đang "chơi" ai đây..."
Đó là khởi đầu của tuần lễ "chị Ngân đè trai", khiến lớp 11CL1 không còn ngày nào yên ổn.
...
Giờ ra chơi.
Khi cả lớp 11CL1 vừa mới ổn định chỗ ngồi, chưa ai kịp mở hộp cơm thì chuyện đó lại xảy ra. Một cánh tay thon dài, trắng trẻo, mềm mại như mấy quảng cáo kem dưỡng da, nhanh như chớp vòng ra sau khoác lấy vai một cậu bạn vừa mới ngồi xuống.
Lê Hoàng Khánh Đăng.
Cả lớp: "???"
Chưa ai kịp tiêu hóa xong thì một giọng nói ngọt lịm vang lên:
"Bạn trai ơi, hôm nay tụi mình ăn chung nha?"
Pằng!
Một cú bắn "cơm chó" thẳng mặt, không hề có sự cảnh báo, không né được, không có đường sống. Tất cả đồng loạt quay đầu lại, phản xạ nhanh như zombie nghe thấy tiếng súng trong phim.
Lại nữa! Trời đất ơi, lại nữa!!!
Từ đầu tuần đến giờ, cứ mỗi giờ nghỉ giải lao là toàn bộ lớp 11CL1 phải chịu đựng một đợt bạo kích tâm lý đến từ cặp đôi học sinh giỏi Lê Hoàng Khánh Đăng và Bùi Châu Ngân.
Ở góc lớp, Trân ôm ngực thở dốc, giọng yếu ớt như bị rút máu:
"Tao... tao có cảm giác sắp phải đi khám tim thiệt rồi..."
Bách chống tay lên bàn, nheo mắt như Sherlock Holmes đang điều tra vụ án phức tạp:
"Không lẽ con nhỏ này thích thằng Đăng thiệt rồi hả?"
Thịnh chống cằm, lặng lẽ thở dài như ông cụ non:
"Không, tao nghĩ nó chỉ đang hành xác thằng Đăng thôi."
Trong lúc cả lớp đang vật vã tiêu hóa drama, thì nhân vật chính vẫn bình thản như đang quay sitcom. Đăng nghiêng người né cái tay bá đạo kia, liếc nhìn Ngân bằng ánh mắt vừa bất lực vừa ngờ vực:
"Mày lại giở trò gì nữa?"
Ngân cười, vô tội như mèo con chưa kịp phá mùng:
"Ủa? Mày quên rồi hả? Tụi mình là người yêu mà phải ăn chung để tăng cường tình cảm chớ!"
Cô còn chớp chớp mắt mấy cái, tông giọng cao lên một tí, như đang quay quảng cáo nước ngọt có gas.
"Sảng khoái tình yêu, ăn chung mỗi ngày!"
Đăng nhìn cô, cười nửa miệng kiểu "tao biết thừa mày đang có mưu mô":
"Mày nhập vai ghê ha? Từ thua cá cược tới giờ mà như học xong khóa diễn xuất cấp tốc luôn."
Ngân chống tay lên bàn, nhướng mày đầy khí chất chị đại:
"Thì tao đâu có chơi nửa vời. Tao làm là phải làm tới."
Ầm! Lúc này, Thịnh suýt làm rơi đôi đũa trong tay. Trân bật dậy, chỉ tay về phía hai đứa:
"Trời đất ơi! Nhìn cái thái độ kìa! Có khác gì cặp đôi tổng tài với bạn gái ngốc nghếch trong phim Trung đâu!?"
Bách há hốc miệng, mặt như phát hiện bí mật chấn động:
"Không phải chứ... lớp trưởng mà bá đạo tới cỡ này luôn hả?"
Trong lúc Đăng còn đang định phản đòn, thì... Ngân đột ngột cúi xuống, ghé sát tai cậu, thì thầm rất khẽ, vừa đủ để nguyên dãy bàn nghe được:
"Mà tao cũng muốn xem thử ai mới là người hoảng loạn trước."
Rắc! Hình như tiếng tinh thần của Đăng nứt một đường nhỏ. Cậu giật mình nghiêng người ra xa, ánh mắt cảnh giác như đang tiếp cận một quả bom có hẹn giờ.
Cả lớp nhao nhao lên như chợ vỡ:
"Khoan khoan... cái gì vậy???"
"Ủa ai đang dụ ai? Tao bị lú rồi!"
"Không phải tụi nó mới yêu nhau hả?"
"Tao tưởng thằng Đăng là người chủ động mà!?"
"Trời đất ơi, lớp trưởng mà áp đảo vậy luôn á?!"
Bách nuốt nước bọt cái ực, quay sang Thịnh, giọng như vừa chứng kiến UFO hạ cánh: "Ê Thịnh... Tao nghĩ là tụi mình hiểu lộn thiệt rồi."
Thịnh bật cười khổ: "Ừ, tao cũng nghĩ vậy."
Tình thế bắt đầu đảo chiều. Trước đây, ai cũng nghĩ Đăng là người cầm trịch trong "trò chơi tình yêu" này. Còn bây giờ, có vẻ như... từ đầu tới cuối, người điều khiển cuộc chơi chính là lớp trưởng Bùi Châu Ngân.
Đăng thì bắt đầu thấy sai sai, rất sai. Mà cũng không biết là do ai sai. Hay do chính cậu đã lỡ bước vào "trò chơi" không có đường lui.
...
Lớp 11CL1 đang trong trạng thái náo loạn có tổ chức, một dạng hỗn chiến quen thuộc sau tiết học căng thẳng. Đứa ngồi bệt giữa sàn ăn mì ly, đứa leo cả lên bàn để giành bịch bánh tráng me, đứa lôi bài ra bói xem chút nữa có bị gọi lên bảng không. Không khí nhộn nhịp y chang cái chợ phiên: ồn, vui và đầy mùi snack hành phi. Cho đến khi...
"Bạn trai ơi!" Một giọng nói ngọt đến mức kiến bò còn bị tiểu đường vang lên, cao vút và chói sáng như một tia sét đánh ngang bầu trời xanh trong.
Phập! Toàn bộ âm thanh trong lớp chết đứng tại chỗ. Mọi cuộc nói chuyện đều ngưng lại. Tất cả quay đầu theo bản năng. Và rồi...
Bùm!
Hết rồi. Tất cả tiêu rồi.
Thế giới sụp đổ ngay trong giờ ra chơi thứ Năm.
Tròn lớp học, giữa tâm điểm ánh nhìn của bốn mươi con mắt tròn xoe, Bùi Châu Ngân – lớp trưởng lạnh lùng, con nhà người ta mẫu mực, người từng khiến đám con trai phải ngoan ngoãn như cún trước mỗi lần điểm danh thiếu bài – đang nhón chân, nhẹ nhàng xoa đầu Lê Hoàng Khánh Đăng.
Cô xoa đầu cậu như đang dỗ dành một chú mèo ngoan biết đi học đúng giờ.
Cả lớp: "???"
Đăng: "!!?!??!!"
Ngân tươi cười rạng rỡ như hoa hậu thân thiện, giọng điệu ngọt lịm:
"Anh yêu học hành chăm chỉ quá, giỏi quá nè!"
Trân ôm chặt lấy cánh tay Thịnh như bấu lấy thực tại:
"Mày... mày nghe cái gì vừa phát ra không? Tao không nghe nhầm đúng không??"
Thịnh đơ người, mặt trống rỗng như bị out khỏi server đời sống:
"Tao... tao không chắc đây còn là thế giới thật nữa..."
Trần Gia Bách vốn nổi tiếng tỉnh táo và hay cà khịa, giờ đây mắt trợn như sắp lòi ra ngoài:
"Không lẽ... lớp trưởng thiệt sự dính chưởng thằng Đăng rồi?"
Trân run giọng: "Dính cái gì mà dính?! Nghe cái giọng nó kìa!! Ngọt đến mức đá tan, sắt mềm luôn ấy!! Tao sắp chết vì ngộ độc tình yêu rồi!!"
Thịnh: "..."
Trong khi hội đồng quan sát đang rơi vào tình trạng khủng hoảng cấp độ ba, thì nhân vật chính Lê Hoàng Khánh Đăng vẫn đang đứng hình toàn tập.
Cậu nhìn Ngân với ánh mắt kiểu "Ủa? Gì vậy? Cái trò này không phải tao khởi xướng à? Sao giờ tao như bị đánh úp vậy?".
Chưa kịp hồi phục tinh thần... Ngân rút từ túi áo khoác ra một thanh kẹo socola, cẩn thận bóc lớp giấy bạc, đưa tận tay Đăng. Giọng cô nhẹ như lông mèo, ấm như nắng mùa xuân:
"Phần thưởng cho bạn trai nè! Chiều nhớ làm bài tập chung với tao nha~"
Ầm! Cả lớp phát nổ như bom hẹn giờ.
"Cái gì vậy trời ơiiii???"
"Trả lại Châu Ngân lạnh lùng ngày xưa cho tao!"
"Có ai báo cô giúp tụi mình không? Có người đang mất kiểm soát ở đây!"
Đăng cầm thanh kẹo như bằng chứng phạm tội, gương mặt kiểu "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây là đâu? Tôi là ai?"
Không phải chứ... Cậu chỉ định chọc cô một chút, gây chút xao động, kiểu kiểu trêu trêu như mọi khi. Ai ngờ người bị chọc lại chính là mình.
Còn chưa hết đau thương, Ngân lại nhẹ nhàng cúi đầu sát tai cậu, giọng nói nhỏ mà rõ, mang theo chút gì đó thách thức, nguy hiểm, lém lỉnh chết người:
"Sao? Cảm giác bị đè ép thế nào, bạn trai?"
Thôi xong. Đăng nghẹn lời.
Lần đầu tiên trong lịch sử mười sáu năm cuộc đời, cậu rơi vào trạng thái không kiểm soát được tình hình.
Nguy rồi! Trước giờ cậu cứ tưởng mình là người dẫn dắt cái trò "yêu giả" này, cứ tưởng mình là chủ công. Cứ tưởng đang cầm cương điều khiển mọi thứ.
Nhưng không, thì ra cậu mới là con mồi, là con cá ngu ngơ đang tự bơi vào rọ.
Ngân không chỉ không bối rối, mà còn phản công nhanh, gọn, lẹ, chuẩn xác. Tốc độ phải nói là vượt ngưỡng kháng cự của cậu.
Cuối lớp, có một bạn nam ôm đầu kêu: "Xin tụi mày đừng phát cơm chó nữa! Tao sắp phải nhập viện tâm lý rồi..."
Một đứa khác rên rỉ: "Không ngờ lớp trưởng khi yêu lại nguy hiểm vậy... Mà cũng ngọt quá... Chết tao..."
Đăng nhìn lớp học đang nháo nhào, bạn bè đang gào thét, còn bản thân thì đang cầm kẹo và run nhẹ.
Cậu cần một kế hoạch mới, một kế hoạch đủ tầm để đối phó với cô lớp trưởng "nguy hiểm nhất miền Nam" này.
Đăng, tỉnh lại đi. Tình thế này không còn là đùa nữa rồi.
Đăng bắt đầu cảm thấy vấn đề nghiêm trọng hơn cậu tưởng. Ban đầu, cậu chỉ muốn trêu chọc Ngân một chút. Dù gì thì cô cũng là đối thủ lâu năm của cậu, suốt ngày đòi thắng nhưng chưa bao giờ thắng nổi. Thấy cô tức tối vì thua điểm mình, cậu tiện miệng đùa một câu: "Chuẩn bị làm người yêu tao đi."
Vậy mà ai ngờ, câu đùa đó đã dẫn đến hậu quả khôn lường. Lúc đầu, cậu còn tưởng Ngân sẽ tức giận mà né tránh hoặc cùng lắm là mặt đỏ lên rồi lắp bắp phản đối. Nhưng không, cô không tránh, không phản đối mà còn chơi tới bến. Điều đáng sợ hơn cả là cô nhập vai quá nhanh, quá mạnh, quá bất chấp!
Ba ngày sau vụ cá cược, tình hình hiện tại quá thảm hoạ. Đối với Lê Hoàng Khánh Đăng, cuộc sống học đường đã chính thức bước sang một chương mới – chương "bị đè không lối thoát".
Trước kia, tới trường là để học hành hoặc ít nhất là giả vờ học hành, rồi cà khịa vài câu, chơi game tí xíu, thỉnh thoảng đấu khẩu với lớp trưởng cho đời nó bớt chán. Còn bây giờ, vừa ló mặt ra khỏi cổng trường là cậu phải thủ thế phòng thủ.
Bởi vì đâu đó trong bán kính mười mét, chắc chắn đang có một bóng ma kẹo ngọt phiên bản tình yêu tăng động của Bùi Châu Ngân lượn lờ rình mò, sẵn sàng tung chiêu "người yêu quốc dân" bất kỳ lúc nào.
Buổi sáng, vừa bước chân vô lớp, Đăng còn chưa kịp chỉnh lại cái dây đeo ba lô thì...
"Chào buổi sáng, bạn trai yêu dấu!"
Đinh tai nhức óc. Âm thanh trong trẻo, ngọt ngào như quảng cáo trà sữa ấy, vang lên giữa không gian lớp học vốn đang yên tĩnh. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt từ từ chuyển động như nhân vật trong phim kinh dị quay lại sau lưng.
Bùi Châu Ngân – lớp trưởng mặt lạnh, nữ thần kỷ luật của 11CL1 – đang ngồi ở bàn ba, chống cằm nhìn Đăng với nụ cười ngọt lịm.
Cái kiểu cười như vừa ăn xong bịch me cay đặc sản Tây Ninh, chua vừa phải, ngọt vừa đủ, mà sát thương thì vô hạn.
Mắt Đăng giật giật. Lại nữa.
Phản xạ đầu tiên của Đăng, chậm bước lại.
Phản xạ thứ hai, quay đầu tìm đường lui.
Phản xạ thứ ba, giả vờ không nghe, không thấy, không tồn tại.
Nhưng không kịp, bởi vì toàn bộ lớp học đã nổ tung như vừa trúng đạn pháo.
"U là trời, nghe không tụi bây?? Cái giọng đó...ngọt đến mức tao muốn gục tại chỗ!!"
"Lớp trưởng bị gì vậy? Có ai giải bùa, giải ngải, giải nghiệp gì đó giúp tụi mình không??"
"Ủa rồi hai đứa này hồi xưa như Tom với Jerry mà giờ như Romeo với Juliet là sao? Troll nhau hả???"
Trong khi mọi người còn đang bàng hoàng, Ngân đã rời khỏi bàn, tay cầm một hộp sữa dâu màu hồng chói lóa, tươi cười bước về phía bàn cuối nơi Đăng đang ngồi sững như tượng đá. Cô đặt hộp sữa xuống bàn cậu như thể đang dâng lễ vật.
"Anh yêu, tao mua đồ ăn sáng cho mày nè! Hôm nay có sữa dâu, chắc mày thích lắm ha?"
Đăng im lặng nhìn hộp sữa dâu, rồi nhìn gương mặt đang cười tươi như hoa của Ngân.
Hồng, rực rỡ một cách đáng sợ.
Mấy hôm trước, cậu vẫn còn nghĩ: "Nhỏ này chắc chỉ giả vờ vài ngày thôi, kiểu gì cũng mệt rồi bỏ."
Cậu đã sai, sai hoàn toàn. Cô không những không bỏ cuộc, mà còn leo thang không kiểm soát. Tốc độ nhập vai của cô giờ đã đến mức có thể ứng tuyển vào vai nữ chính phim ngôn tình không cần casting.
"Mày lại giở trò gì đây?" Đăng hạ giọng, mắt nheo lại đầy đề phòng.
Ngân nghiêng đầu, cười ngây thơ như thể chưa từng đe dọa tinh thần bất kỳ ai:
"Giở trò gì đâu? Tao chỉ muốn chăm sóc bạn trai mình thôi mà!"
Cậu sặc không khí, cả lớp thì sặc tinh thần.
Trân co người lại như bị ám sát tinh thần, thì thào với Bách đang ngồi bàn trên:
"Ê, có khi nào con Ngân uống lộn thuốc không?"
Bách khoanh tay, gật đầu cái rụp:
"Tao cũng nghi, mà là uống lộn hoài luôn rồi, không phải một lần."
Thịnh người hiểu rõ bản chất bên trong lớp trưởng hơn ai hết chỉ yên lặng, nhìn Đăng bằng ánh mắt mang một sự đồng cảm sâu sắc, như người từng trải nay thấy hậu bối dẫm vào bãi mìn. Cuối cùng, Ánh thở dài:
"Đăng à, lần này mày xong đời thật rồi."
Đăng bây giờ đã biết câu nói "Làm người yêu tao đi" một tuần trước, là câu đùa tai hại nhất cuộc đời cậu. Bởi vì Ngân không phải đang diễn nữa, cô đang công phá. Và cái bàn học của cậu bây giờ...chính là chiến trường tiền tuyến số một.
Cả lớp thì không chịu nổi nữa, một đứa hét lên: "Hai người đừng phát cơm chó nữa được không?!? Ngộ độc mất!!"
Đứa khác: "Lớp trưởng khi yêu là như vậy đó hả?? Vậy cho tao xin độc thân suốt đời luôn đi!!!"
...
Khi cả lớp 11CL1 đang rôm rả bàn chuyện bài tập Toán, ai đó vừa chia sẻ meme mới trên group lớp, tiếng cười nói rộn ràng thì...
"Anh yêu nè, tao bóc kẹo giùm mày nha?"
Toàn bộ không gian như đóng băng tạm thời.
Tiếng nói quen thuộc đó lại vang lên. Vẫn là cái chất giọng ngọt như mía lùi, nhưng lần này còn được bonus tông baby voice nghe mà nổi da gà. Không cần quay đầu cũng biết là ai.
Ngay cả thầy Tường – giáo viên dạy Toán – đang đi ngang cửa lớp cũng khựng lại ba giây, nhíu mày nhìn vào như không tin vào tai mình.
Trong khi đó, nạn nhân chính của vụ "tra tấn tinh thần" ngồi yên tại chỗ, đưa mắt nhìn viên kẹo socola đang lấp lánh ánh sáng mặt trời trên tay Ngân, ánh mắt cạn kiệt niềm tin vào cuộc sống. Cô đứng cạnh bàn cậu, cười tươi roi rói, miệng ngọt như đang đọc quảng cáo Valentine:
"Mày há miệng ra đi~"
Đăng giơ tay lên, chống trán đầy bất lực, thở ra một tiếng dài: "Mày bị cái gì vậy?"
Ngân chớp mắt, giọng ngây thơ như thể mình vô tội tuyệt đối: "Bị tình yêu làm cho mù quáng đó!"
Cả lớp: "..."
Một giây sau.
"Trời phật ơi cho con ra khỏi cái lớp này đi!!!"
Trân ôm đầu, như đang chịu đựng một trận động đất cấp độ 8.0:
"Tao chịu hết nổi rồi!!! Có ai gắn cho tao cái nút skip cảnh yêu đương được không???"
Bách ngồi bàn trên, tựa lưng vào cạnh bàn, nhếch mép như đang xem phim hài kịch đời thật:
"Hay lắm, Ngân. Tao tưởng mày bá đạo kiểu lạnh lùng ai dè mày bạo tới vậy."
Đăng khẽ rên trong lòng, đẩy viên kẹo ra xa mình một cách quyết liệt: "Tao không ăn."
Ngân lập tức chồm tới, ánh mắt lấp lánh như chuẩn bị tung chiêu sát thương chí mạng:
"Vậy... để tao đút cho mày nha?"
Cả lớp: "U là trời!!!"
Một nhóm học sinh rên rỉ như bị trúng chiêu diện rộng, ôm ngực, đập bàn, nằm bẹp xuống bàn như vừa chứng kiến tận mắt ngày tận thế phiên bản tình yêu học đường.
Đăng suýt chút nữa quăng luôn cây viết mực bi, tay run rẩy vì không biết nên dùng lý trí hay thể lực để đối phó với cô nàng trước mặt. Ánh mắt cậu nhìn Ngân giờ đây như đang nhìn một sinh vật ngoài hành tinh vừa dễ thương vừa nguy hiểm tột độ.
Ở bàn trên, Thịnh yên lặng gấp sách Toán lại, thở dài người từng trải:
"Bùi Châu Ngân đúng là không làm thì thôi, đã làm là làm tới nóc..."
Ánh – đứa bạn thân ít nói, ít bày tỏ cảm xúc, nay cũng không chịu nổi, lật đật nhắn tin vô group nhỏ gồm bốn đứa biết bí mật:
"Tụi bây ơi! Hai đứa nó mà giả yêu kiểu này hoài, tao khẳng định không ai sống sót nổi trong lớp."
Đăng thầm nghĩ: Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc mình cần gọi điện xin viện trợ từ anh trai học Y. Hoặc tốt nhất là tìm một cái hầm trú ẩn.
...
Tiết Hóa buổi chiều, không khí lớp 11CL1 rơi vào trạng thái buồn ngủ tập thể. Ngoài tiếng quạt trần quay lạch cạch và tiếng phấn viết lách cách trên bảng, cả lớp yên ắng đến lạ.
Đăng vừa vặn lại đồng hồ, mở tập bài tập ra, định bụng làm vài câu cho tỉnh ngủ. Nhưng ngay lúc cậu cầm viết, lại có một giọng nói vang lên từ bàn bên:
"Bạn trai tao đẹp trai quá, làm bài cũng nhanh nữa!"
Đăng khựng tay, cả lớp quay đầu đồng loạt như được lập trình sẵn. Đồng loạt nhìn về phía phát ra câu nói, tất cả đều im bặt.
Thịnh người thường có sức chịu đựng thuộc hàng top lớp cũng phải ngẩng đầu khỏi cuốn sách nâng cao, nhướng mày nhìn sang, ánh mắt kiểu "Cái gì nữa vậy trời?".
Trân suýt nữa cắn gãy cây viết mực bi Thiên Long, đưa tay che miệng, thì thào như đang truyền tin mật:
"Ôi mẹ ơi... con này nhập vai quá sâu rồi đó!"
Bách khoanh tay tựa lưng vào ghế, nhếch mép đầy phong trần:
"Không ổn rồi, Đăng ơi. Mày tới số thật rồi."
Đăng đang ngồi bàn cuối, đặt bút xuống, xoay nhẹ cổ tay như đang chuẩn bị ra đòn, ánh mắt đầy hoài nghi.
"Mày nói cái quái gì vậy?"
Ngân xoay cây viết mực bi màu xanh trong tay, dựa cằm vào lòng bàn tay, ánh mắt long lanh như anime, nụ cười thiên thần pha chút yêu nghiệt:
"Tao nói thật lòng đó mà."
Cả lớp: "..."
Một vài đứa bắt đầu lấy vở che mặt, vài đứa khác thì bẻ cổ tay gồng mình chịu đựng. Cơ bản là ai cũng đang vật lộn với cơn phát cơm chó bất ngờ.
Đăng siết chặt cây viết như đang níu kéo lý trí cuối cùng còn sót lại. Cậu hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào cô lớp trưởng đang diễn như thật trước mặt:
"Ngân, mày có tin tao đuổi mày khỏi lớp không?"
Ngân chớp mắt mấy cái, làm bộ suy nghĩ nghiêm túc một giây, sau đó nhún vai:
"Hmm... nhưng nếu vậy thì ai sẽ phát cơm chó cho cả lớp đây?"
Đăng: "..."
Lớp 11CL1: "..."
Sự yên lặng kéo dài đúng năm giây. Năm giây sau, cơn sóng thần phản ứng đồng loạt tràn tới:
"Trời ơi là trời, ai cứu tao vớiii!!!"
"Đổ máu!!! Đổ máu cảm xúc rồi!!!"
"Tao không chịu nổi nữa!!!"
Một loạt tiếng la hét vang lên, y như thể cả lớp vừa bị Ngân phát đạn ân ái trí mạng. Ai cũng ôm đầu vật vã như bị trúng độc. Có đứa còn nằm dài ra bàn, lăn lộn như cá mắc cạn.
Trân đập bàn cái "rầm":
"Tao chịu hết nổi rồi! Mỗi lần nghe giọng con Ngân là tao thấy máu tụ trong não!"
Bách thì khoanh tay, lắc đầu như ông chú từng trải:
"Mạnh thiệt! Tao không nghĩ ra luôn đó. Từ một con người từng nói "ai yêu trong lớp là ngu", giờ chuyển sang "ai không yêu trong lớp là bỏ lỡ thanh xuân"..."
Thịnh khép lại sách, tay bóp trán, ánh mắt nhìn Đăng đầy tiếc thương:
"Đăng, mày tự đào hố chôn mình rồi..."
Đăng đã không còn nghi ngờ gì nữa. Trò cá cược tưởng chừng vô hại ban đầu, nay đã trở thành một trận tấn công tinh thần cấp độ quốc tế.
Lê Hoàng Khánh Đăng của ngày hôm nay không còn là Lê Hoàng Khánh Đăng của ngày xưa nữa. Từ một hotboy học giỏi, sát gái, cool ngầu vô đối, nay cậu trở thành nạn nhân chính thức của "chiến dịch lớp trưởng ngọt ngào giả tạo".
Một buổi chiều, một lời khen, một câu thoại tình cảm ngọt như dội nước đường lên đầu.
Cậu chỉ mới sống với "vai bạn trai" được năm ngày, nhưng nội tâm thì đã già đi mười tuổi.
"Không biết tới cuối học kỳ, mình còn sống sót không?"