Cách Hạ Gục Bạn Cùng Lớp

Chương 22: Chỉ là bạn cùng lớp thôi mà



Tiết trời Sài Gòn những ngày cận Noel vẫn không lạnh đến mức phải co ro trong áo ấm, nhưng cũng không còn oi bức như mấy tháng trước. Gió thổi qua mấy tán cây bàng già ngoài sân trường nghe xào xạc, mang theo thời tiết se se lạnh đầu mùa đủ để mấy đứa học trò lấy cớ mặc áo len mỏng, khăn choàng cổ, rồi than "trời lạnh ghê luôn á!" dù nhiệt độ vẫn quanh quẩn hai mấy độ.

Bầu trời sáng nay phủ một màu xám nhạt, báo hiệu mùa đông sắp đến gần. Dọc hành lang lớp học, mấy dây đèn nhấp nháy được ban giám hiệu cho treo từ tuần trước, nhìn vô là biết sắp Noel tới nơi.

Khi vừa bước vào lớp, Ngân đã nghe thấy tiếng bàn tán rôm rả ở khắp nơi.

"Còn hai ngày nữa là Noel rồi!"

"Ê tụi bây, có kế hoạch gì chưa?"

"Tao tính đi chơi Noel với bồ tao."

"Tao vẫn còn F.A nè, ai cứu tao đi..."

Không khí háo hức bao trùm khắp lớp học. Ai ai cũng có vẻ mong chờ một mùa Giáng Sinh thật đặc biệt.

Đến Noel rồi sao...

Ngân vừa thở dài, vừa đút ba lô vào hộc bàn thì bất ngờ bị một cái bóng ngồi sẵn chiếm chỗ trước, mặt mũi không khác gì trái khổ qua nhăn nhúm.

"Tao thất vọng về mày."

Ngân nhíu mày: "Ủa gì vậy cha nội?"

Thịnh chống tay lên bàn, ánh mắt đau khổ như vừa phát hiện ra bạn thân mình có người yêu mà giấu:

"Tao mới phát hiện mày lén duo game với thằng Đăng mà không rủ tao."

Ngân: "..."

Cô liếc xéo: "Tao duo lúc nào?!"

Thịnh gằn giọng, móc điện thoại: "Mày quên tao có chung list friend à? Lúc mười giờ tối hôm qua. Zata của mày, Violet của nó, tao online, tao thấy."

Ngân: "..."

Cô gãi đầu.

Ừ thì... cũng đúng. Gần đây cô toàn duo với Đăng, thậm chí solo riêng, rank thì không lên nhưng máu lên đều đều. Thịnh có rủ thì cô toàn né tránh kiểu "bận học", "mỏi tay", "tối nay ăn hủ tiếu không rảnh",... nói chung là né rất có tâm.

Ngay lúc đó, Trân chống cằm, xen vào cuộc nói chuyện với giọng điệu đầy suy tư:

"Thịnh, mày có thấy lạ không?"

Thịnh nhíu mày: "Lạ gì?"

"Mày có để ý là dạo này Ngân với Đăng vẫn chơi trò bạn trai bạn gái, nhưng không còn kiểu đấu đá như hồi trước không?"

Thịnh sững lại. Bây giờ Trân nói ra, cậu mới nhận ra điều đó.

Tuy Đăng và Ngân vẫn thi thoảng làm mấy hành động "tình bể bình" để trêu tụi trong lớp, nhưng cái kiểu công kích nhau mọi lúc mọi nơi thì đã giảm đi rõ rệt.

Không lẽ... Không lẽ tụi nó bắt đầu thích nhau thật rồi?!

Thịnh quay sang nhìn Ngân chằm chằm, ánh mắt chất vấn như thể đang điều tra một vụ án nghiêm trọng.

Ngân khoanh tay, trợn mắt: "Đừng có nhìn tao như tao sắp bán bí mật quốc gia vậy."

Thịnh nghiêm nghị: "Mày khai thiệt đi."

Ngân bực bội: "Khai cái gì?!"

Trân ngồi bên cạnh nhún vai, tiếp tục ném thêm một quả bom đầy bất ngờ:

"Có khi nào thằng Đăng tỏ tình với mày trong game rồi không?"

Ngân suýt sặc nước: "Trân, mày bớt tưởng tượng giùm tao cái!"

Trân bày ra bộ mặt vô tội, nhún vai:

"Ủa tao chỉ đoán thôi mà? Mày phản ứng dữ vậy là có gì mờ ám hả?"

"Mờ ám cái đầu mày!"

Giữa lúc tụi nó còn đang tranh cãi, một giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa lớp:

"Chuyện gì ồn ào vậy tụi bây?"

Cả đám quay đầu lại, Đăng đứng ở cửa lớp, tay đút túi quần, ánh mắt lười biếng nhưng lại có chút hứng thú. Cậu ta tiến vào, nhìn lướt qua ba người trước mặt, như thể đang cố gắng phân tích tình huống.

"Có gì mà tụi bây giấu giấu giếm giếm vậy?"

"Không có gì đây, mày cứ đi vô đi." Ngân lắc đầu, giọng có chút không tự nhiên.

Nhưng Đăng không dễ dàng bỏ qua như vậy.

"Sao? Có gì mà tao không được nghe?" Cậu tiến lại gần, khóe môi nhếch nhẹ.

Trân tranh thủ mồi thêm: "Tụi tao đang bàn... chuyện Noel. Mày tính đi đâu?"

Không khí bỗng nhiên chững lại một giây. Mấy đứa trong lớp như đánh hơi được drama, đồng loạt im lặng quay qua hóng chuyện.

Đăng nhướng mày, nhìn Ngân. Một giây, hai giây, rồi... cười nửa miệng:

"Thì đi với bạn gái tao chứ ai."

Câu trả lời này khiến cả lớp nổ tung.

"Woah..."

"Ngân, mày nghe không?!"

"Công khai dữ dị sao?!"

Ngân cứng đờ, cô quay sang nhìn Đăng, ánh mắt đầy cảnh giác.

Thằng này... cố tình chứ gì?!

Nhưng cậu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể chuyện này chẳng có gì đáng để ầm ĩ cả.

Ngân nheo mắt.

Được rồi. Tao sẽ không để bị lép vế đâu.

Cô khoanh tay, cười nhạt:

"Ừ, bạn trai à, vậy mày tính dẫn tao đi đâu?"

Đăng chống cằm, giả vờ suy nghĩ một hồi, rồi cúi sát xuống, ghé tai cô, giọng trầm thiệt trầm:

"Mày muốn đi đâu cũng được."

Ngân: "...!"

Cả lớp: "Á!!"

Bạn học tổ một ngồi gần: "Tao cảm thấy tụi nó hôn nhau bây giờ tao cũng không ngạc nhiên nữa."

Cả lớp như bị cuốn vào trong cuộc chiến tình cảm mà không thể rời mắt khỏi cặp đôi này.

Trong khi đó, Ngân cảm thấy một chút chột dạ, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ngẩng đầu nhìn lại Đăng, miệng vẫn giữ nguyên nụ cười đầy tình cảm.

Trong đầu thì: Bùi Châu Ngân, mày đã sa chân tới mức nào vậy trời? Mới đầu chỉ là giả vờ. Bây giờ nó thành gì rồi đây??

Không biết Noel này sẽ xảy ra chuyện gì. Chỉ biết chắc chắn, sẽ không còn bình thường như mọi năm nữa. Việc cô quyết định làm tiếp theo chỉ có thể là tiếp tục trò chơi này.

Đăng quay lại chỗ ngồi của mình, nhưng không quên liếc nhìn Ngân một cái, vẻ mặt vẫn không có chút thay đổi, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

Ngân ngồi xuống ghế mà cảm giác như thể nguyên lớp đang thay phiên nhau soi kính hiển vi vào mình. Mấy con mắt tò mò cứ đảo qua đảo lại giữa cô với Đăng như thể đang coi drama giữa phim "Vườn sao băng" và "Ngôn tình tổng tài học đường".

Giờ mỗi lần bước vô lớp là tụi bạn trong lớp nhìn hai đứa như kiểu đang sống trong tiểu thuyết ngôn tình:

"Trời ơi cặp đôi học giỏi đẹp đôi quá trời luôn á!"

"Thằng Đăng nay mua trà sữa cho Ngân nữa kìa!"

"Tụi nó mà chia tay chắc tao mất niềm tin vào tình yêu đó nha!"

Thề... Nếu tụi bây biết tụi tao đang "lừa tình" nguyên lớp thì tụi bây còn tin vào tình bạn không cũng là câu hỏi lớn á.

Khi Ngân vừa ngồi xuống, Thịnh liền cúi xuống nói nhỏ, giọng đầy vẻ nghiêm túc:

"Ngân...mày tính làm bò tót thật hả? Tao nói trước rồi đó nha."

Ngân quay sang, nheo mắt, khoé môi cong lên một nụ cười rất cà khịa:

"Bò tót cái gì? Tao còn chưa biết ai là bò, ai là cờ đỏ nữa kìa."

Thịnh nhìn cái mặt con bạn mà thấy nản. Nói nó lỳ như trâu cũng không oan. Không biết có phải do thời tiết chuyển mùa hay do con bạn thân của mình bắt đầu nhiễm... hơi người yêu giả, mà dạo này nói câu nào cũng thấy đầy ẩn ý. Coi bộ đóng vai bạn gái thằng Đăng một thời gian dài cũng bắt đầu bị đồng hoá rồi.

Thịnh thở ra, lắc đầu thở dài như một ông cụ non:

"Mày gan thiệt sự..."

Chưa kịp thuyết phục gì thêm thì thì chuông reo một cái "reng" kéo dài, đủ khiến cả lớp tỉnh mộng. Lũ bạn đang tám chuyện cười khúc khích vội vàng giấu điện thoại, lật vở, giả bộ nghiêm túc học tập. Ngân vươn vai một cái, quay sang cười với Thịnh như không có gì vừa xảy ra:

"Yên tâm đi. Tao vẫn kiểm soát được mà."

Thịnh nhìn cái vẻ mặt tỉnh bơ đó, khẽ lẩm bẩm:

"Ừ, kiểm soát được... cho tới khi tim mày bắt đầu phản chủ thôi."

Ngân nhún vai không đáp lại nữa, bắt đầu lấy vở, đề cương Lý, máy tính casio, gôm, thước ra... đủ một combo vũ khí để sẵn sàng chiến đấu tiết Lý.

Ở phía sau, Ánh đang nhìn cô và Thịnh chằm chằm như thể đang xem phim truyền hình dài tập. Trong khi đó Trân và Bách ở phía trên đang tám chuyện rôm rả thì tiếng giày lộp cộp quen thuộc vang lên làm tụi nó im bặt như có ai nhấn nút mute.

Tiết Lý bắt đầu.

Vì sắp đến thi cuối kỳ nên thầy Dương – người nổi tiếng "vừa hiền vừa khó" – đã thông báo trước là sẽ sửa đề cương. Thầy Dương bước vào lớp với dáng vẻ điềm đạm, tay cầm xấp đề cương.

"Hôm nay chúng ta sẽ làm lại mấy câu khó trong đề cương. Bạn nào thấy chưa hiểu chỗ nào thì giơ tay, đừng ngại."

Lớp bắt đầu rì rầm, không khí căng như dây đàn. Ai cũng muốn làm tốt kỳ này, vì nghe đồn thầy Dương chấm thi khó hơn cả crush trả lời tin nhắn.

Đến câu số 7, thầy dừng lại, gõ nhẹ lên bàn:

"Đây, câu này là về định lý Ôm đối với toàn mạch. Câu này khó nhất đề, bạn nào thấy làm được thì thử xem nhé."

Thầy dừng lại một chút, nhìn lớp và thấy mọi người đều trầm mặc. Đặc biệt là Đăng, cậu ta đang ngồi trên bàn, tay chống cằm, lướt qua câu hỏi với vẻ không mấy quan tâm, như thể không cần phải lo lắng.

Câu hỏi khó này có nội dung như sau:

"Xét một mạch điện gồm ba điện trở mắc nối tiếp: R₁ = 10Ω, R₂ = 15Ω và R₃ = 20Ω. Sau đó, có một điện trở R₄ = 30Ω mắc song song với mạch này. Tính điện trở tương đương của mạch và cho biết dòng điện chạy qua mỗi phần tử trong mạch nếu điện áp nguồn là 60V. Nếu ta thay điện trở R₄ bằng một điện trở có giá trị 12Ω, dòng điện tổng trong mạch sẽ thay đổi như thế nào? Giải thích."

Câu hỏi này đúng là một thử thách lớn đối với các bạn trong lớp, ai nấy đều trầm ngâm suy nghĩ. Đặc biệt là phần thay đổi dòng điện khi thay điện trở, khiến không ít người cảm thấy lúng túng.

Ngân nghiêng đầu nhìn đề bài. Cô nhớ rõ đã làm qua bài này mấy hôm trước, dù công thức hơi rối nhưng logic thì nắm rõ rồi. Tay cô cầm viết, bắt đầu nhẩm các bước trong đầu, đang tập trung thì nghe thầy Dương hắng giọng:

"Ai xung phong lên bảng giải? Làm đúng là có điểm miệng đầu kỳ sau nha."

Đăng lười biếng giơ tay, ngáp một cái như vừa mới tỉnh ngủ. Ngân liếc qua: "Ủa, thằng này định chiếm spotlight à?"

Không để cho Đăng muốn làm gì thì làm, Ngân cũng giơ tay:

"Thầy, em nữa."

Thầy Dương nhìn hai đứa rồi cười tủm tỉm như coi được tập hay:

"Ồ, đôi bạn trẻ cùng tiến à? Vậy mời cả hai cùng lên bảng. Ai làm nhanh hơn thì thắng."

Cả lớp ố y chang phản ứng fan girl khi OTP cùng lên sân khấu.

Thầy ơi thầy châm dầu vô lửa kiểu này là sao vậy thầy...

Ngân và Đăng lần lượt lên bảng, mỗi người đứng ở một bên bảng, cầm phấn bắt đầu giải bài toán, không ai nói gì với ai nhưng ánh mắt thì rõ ràng đang gửi tín hiệu "thách đấu".

Đăng đứng một bên bảng, tay viết như múa. Nét chữ đẹp, trình bày gọn gàng, công thức rõ ràng như chép từ sách giáo khoa ra. Nhìn sơ qua là biết cậu ta không chỉ thông minh mà còn quen "đập hộp bài khó".

Còn Ngân, dù không nhanh bằng, nhưng rất chắc. Cô viết từng bước rõ ràng, giải thích cặn kẽ vì sao mắc nối tiếp thì cộng R, vì sao song song thì phải nghịch đảo. Tuy có hơi rối khi trình bày nhưng kết quả vẫn chuẩn.

Thầy Dương đi qua lại giữa hai người, gật gù hài lòng. Cuối cùng, thầy gõ nhẹ lên bảng:

"Cả hai bạn đều làm đúng. Đăng trình bày ngắn gọn, gọn gàng, Ngân giải thích kỹ lưỡng, có chiều sâu. Cả hai đều được cộng điểm miệng."

Lớp vỗ tay rào rào, Trân thì huých huých Bách, thì thầm: "Thấy chưa, couple học giỏi đáng yêu hông?"

Thịnh thì chép miệng: "Biết ngay mà, coi như hoà 1-1. Tới hồi ai "đổ" trước là thua nặng nha."

Ngân đi về chỗ, vung tóc một cái đầy kiêu hãnh, nhún vai nói với Thịnh: "Sao? Mày còn muốn chơi tiếp không?"

Thịnh cười như biết trước tương lai: "Tao thì không, nhưng người kia thì chắc chắn là có."

Đăng lúc này cũng vừa về lại chỗ, nhưng mắt vẫn dán vào Ngân. Ánh nhìn ấy nửa đùa, nửa thật và một chút thách thức.

Ngân nhìn lại, không né tránh. Cô đáp bằng một cái cười nhếch môi đúng kiểu: Tao chưa thua đâu. Mày đừng tưởng vậy là thắng.

...

Tiết Lý vừa kết thúc, cả lớp như bung lụa sau một trận chiến. Có đứa đổ người dài ra bàn như bạch tuộc phơi nắng, có đứa thì tranh thủ chạy đi mua nước.

Ngân vừa cất tập, chưa kịp ngồi yên thì Trân đã huých nhẹ vào tay cô, ánh mắt long lanh như vừa xem xong một tập phim ngôn tình.

"Ê ê ê, gì mà lên bảng đôi vậy mậy? Cặp đôi học tập à? Ngọt gì đâu luôn á!"

Ngân bĩu môi, gác tay lên cằm như đang ngắm mây:

"Cặp cặp cái gì? Là cạnh tranh tri thức, là tinh thần cầu tiến, là..."

"Là ngọt thấy ghê á!" Trân cắt lời, lật vở đập đập vô tay Ngân.

"Bộ mày không thấy ánh mắt hai đứa bây khi nhìn nhau lúc xuống bảng à? Trời ơi, tao tưởng tụi mày đang đóng MV "Em là ai, từ đâu bước đến..." không đó!"

Ngân đỏ bừng mặt, không phải vì xấu hổ, mà là tức. Tức cái gì chưa rõ, chỉ biết tai mình nóng ran, tay chân tự nhiên lóng ngóng. Cô lén liếc xuống dãy bàn cuối bên kia.

Đăng vẫn ngồi đó, một tay gác ra sau ghế, một tay cầm hộp Milo, hút một cách chảnh chọe như thể đang quay quảng cáo: "Milo dành cho người năng động... vừa học giỏi vừa đẹp trai".

Bên cạnh cậu, Trần Gia Bách chuyên hóng hớt drama không để yên.

"Ê Đăng, khai đi ông nội. Giơ tay là vì muốn cộng điểm miệng hay muốn sánh bước cùng lớp trưởng vậy?"

Đăng chẳng thèm quay lại, mắt vẫn dán vào hộp sữa, trả lời tỉnh queo:

"Vì điểm chứ sao. Ai rảnh đi đứng cạnh lớp trưởng hoài?"

Bách cười gian, cắn nửa cái bánh mì:

"Ủa?" Bách nhướng mày.

"Vậy tại sao giải xong mày không về chỗ liền, còn đứng đó lau bảng đợi nó viết xong? Nhìn cái bảng muốn mòn luôn đó cha!"

Đăng không đáp ngay, chỉ khẽ nhếch môi, đúng kiểu "không thừa nhận, cũng không phủ nhận".

"Trời đất quỷ thần ơi, mày mà còn nói không có gì là tao cắn luôn nửa cái bánh mì còn lại đó nha!"

Đăng cười khẽ, nheo mắt, nhún vai một cái kiểu "ai hiểu thì hiểu":

"Người hiểu sẽ hiểu, không cần nói nhiều."

"U là trời... Khánh Đăng phiên bản mới: không sát gái, không bad boy... giờ chuyển nghề sang đóng phim Hàn Quốc lãng mạn học đường rồi! Chắc sắp tới cảnh anh đèo em bằng xe đạp dưới mưa luôn quá!"

Bách hét toáng lên làm nguyên đám bàn cuối cười rần rần. Riêng Đăng thì giả bộ không nghe gì, rút điện thoại ra, vào Messenger. Màn hình hiện tin nhắn cuối cùng là sticker con vịt nằm ngửa chân giơ lên trời, là tin nhắn từ Ngân, gửi tối hôm qua kèm dòng chữ: "Mệt não, đừng nhắc tới môn Lý nữa."

Cậu nhìn tin nhắn một chút, rồi gõ vài chữ:

"Nãy run tay quá hả? Để lần sau tao chép giùm cho."

Nhìn một hồi, lại xoá. Gõ lại:

"Trình bày ổn lắm, nhưng luyện thêm cho gọn nét đi, lớp trưởng."

Nhắn xong, cậu thả điện thoại xuống bàn, ngả người ra ghế, mắt nhìn ra cửa sổ nơi nắng chiếu qua tán phượng non xanh rì, ánh sáng lốm đốm trên mặt bàn như vụn vàng rơi vãi. Nhìn vậy, nhưng đầu cậu lại đang chạy lung tung.

Chỉ là... diễn thôi mà, đúng không?

Chỉ là bạn cùng lớp thôi mà.