Học hành vốn đã nặng, bài kiểm tra, bài tập nhóm, thuyết trình xoay vòng như chong chóng... Vậy mà bây giờ, Bùi Châu Ngân – lớp trưởng nghiêm túc, top đầu khối – lại còn phải thêm một "chuyên mục đặc biệt" vào mỗi tối, cày game tới hơn mười giờ đêm, chỉ để giữ lời hứa huấn luyện với Đăng.
Và tất nhiên, người giám sát chính là "huấn luyện viên khó tính nhất vũ trụ" – Lê Hoàng Khánh Đăng.
"Trời đất ơi, mày chạy kiểu gì đấy, đứng yên bắn hoài là chết chứ sống sao nổi?!"
"Ê! Nhìn minimap kìa! Mày không thấy thằng rừng nó đang chuẩn bị gank mày hả?!"
"Né chiêu, né! Chiêu nó bay tới mặt rồi còn đứng đó tắm skill là sao?!"
"Hết mana rồi mà vẫn xông lên combat? Ngân ơi là Ngân, mày muốn hiến mạng à?"
Ngân nghiến răng, lúc đầu còn nín nhịn cho lịch sự, nhưng chơi vài trận là hết chịu nổi:
"Im đi! Tao đang tập trung rồi đó!"
"Ủa tao farm lính thì sao? Farm vàng mới lên đồ nhanh được chứ mày muốn tao đứng chơi ngắm cảnh hả?"
"Mày đừng có hét vô tai tao nữa được không?! Ủa, trong mối quan hệ này ai là lớp trưởng vậy?!"
"Đăng, mày có thể bớt phiền tao lại không? Hay mày chơi luôn đi, tao đi nấu mì."
Cuộc chiến bàn phím cứ thế nổ ra mỗi tối. Nhưng có một điều kỳ lạ, càng cãi nhau, Ngân càng tiến bộ.
Gần một tuần trôi qua, cô đã có thể giữ vị trí tốt trong combat, biết canh thời gian hồi chiêu, giữ khoảng cách và né chiêu cực bén, thậm chí còn chủ động ping bản đồ như một tay gánh team thực thụ.
Những câu mắng xối xả ban đầu giờ đã trở thành phản xạ tự nhiên. Vừa thấy đồng đội lao vào combat, Ngân đã lùi về như có gắn radar. Vừa thấy icon thằng rừng team địch ló ra trên map, là Ngân tự biết lủi vô bụi, không cần Đăng nhắc, không cần Đăng gào.
Thậm chí có hôm, khi đang ngồi chơi trong im lặng, không ai la ai, không ai cà khịa ai, Ngân giành luôn MVP.
Lần đầu tiên.
Rồi lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Lần nào cũng chụp màn hình lại như lưu niệm, sau đó gửi cho Đăng một tin nhắn cụt ngủn, kèm thêm icon mặt cười tươi rói như đạp vào lòng người:
"Trình độ lớp trưởng, nhớ đó."
Bên kia màn hình, Đăng nhìn vào bảng kết quả, môi giật giật, mắt khẽ nheo lại.
Lại MVP nữa.
Không được.
Không thể để nó leo lên đầu mãi vậy được.
Không chấp nhận sự thật tàn khốc này, Đăng gõ liền một tràng tin nhắn:
"Tao chơi đỡ tay trái thôi, để tao dùng tay phải lại thì mày biết tay."
Ngân trả lời trong vòng ba giây:
"Vậy mày chơi cả hai tay đi, chứ bữa giờ tao thấy mày phế lắm rồi đó."
Một dòng tin nhắn, một nhát trí mạng. Cậu suýt cắn lưỡi.
Tối đó, Đăng mở hẳn livestream nội bộ, bật mic, gọi cả Bách và Trân vào xem chứng kiến "thời khắc lật kèo vĩ đại". Trân vừa ăn snack vừa xem, còn Bách thì nhắn riêng cho Thịnh:
"Tao thấy ông nội này sắp bị hành tiếp."
"Căng ghê, hôm qua tao xem replay con Ngân được Mega kill thiệt đó."
Đúng như dự đoán... Đêm đó, MVP vẫn là Ngân. Chưa kể, cô còn Mega kill, Mega thiệt, không buff, không kéo, không may mắn. Tự lực gánh team từ đầu tới cuối, Lauriel bơi lượn giữa giao tranh như cá gặp nước.
Lúc quay lại phòng chờ, giọng cô vang lên trong tai nghe, bình thản như không:
"Đăng này."
"Gì?"
"Chắc mai tao mở lớp dạy luôn đó."
Đăng muốn đập bàn thật mạnh, nhưng rồi đột nhiên lại bật cười. Không hiểu sao, mỗi lần bị cô chọc quê... cậu lại cảm thấy buổi tối bỗng vui hơn hẳn.
...
Một buổi chiều nọ, trong lớp học yên ắng, chỉ có tiếng quạt quay lạch cạch và tiếng bút viết sột soạt vang lên lác đác. Thầy cô đang bận họp, cả lớp thì tự học, nói chính xác hơn là giả vờ tự học.
Ở bàn cuối, Đăng ngồi gác chân, điện thoại nằm gọn trong tay, cậu đang lướt bảng xếp hạng, thỉnh thoảng nhếch môi khi thấy tên mình vẫn nằm trên top.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Ngân.
"Solo không?"
Đăng nhướng mày, tự nhiên có cảm giác như có ai vừa vứt găng tay thách đấu vô mặt mình. Cậu trả lời ngắn gọn:
"Mày muốn thua nữa à?"
"Thử xem."
Cái đứa vừa Mega kill hôm qua, bây giờ lên giọng dữ vậy. Đăng hơi nheo mắt, một phần thấy thú vị, một phần thấy nóng gáy. Cậu ngồi thẳng dậy, mở game, tay chuẩn bị, tâm thế sẵn sàng cho một trận "hành là chính".
Vào trận.
Lúc đầu, Đăng vẫn chơi kiểu nửa đùa nửa thật. Cậu vừa farm lính vừa nhắn tin cà khịa:
"Mày đứng gần trụ chút nữa đi, sắp thành nhân viên gác cổng rồi đó."
"Lauriel gì mà chớp nháy như đèn pin sắp hết pin?"
Ngân bên kia chỉ trả lời một câu:
"Cười được mấy phút nữa thôi đó ông ơi."
Đăng bật cười.
Tự tin gớm.
Nhưng rồi... Phút thứ ba, Đăng bắt đầu nghiêm túc thật sự. Từ cái lúc Ngân combo hụt ba lần liền và còn tự lao vô trụ. Cậu thầm thở phào.
Hên ghê, chắc hôm nay con nhỏ này bị lag.
Đến phút thứ năm, Đăng lấy trụ đầu.
Phút thứ bảy...
DOUBLE KILL!
Lauriel của Ngân vừa lướt ra khỏi bụi thì dính full đạn, không kịp tốc biến.
VICTORY.
Màn hình hiện lên dòng chữ huy hoàng, kèm theo một dòng thống kê: "9/0/0 – MVP".
Cậu nhếch mép, xoay điện thoại một vòng như cao thủ trình diễn.
"Rồi, ai mở lớp dạy ai giờ?"
Ngân bên kia im lặng một nhịp, rồi gõ lại:
"Chơi dơ, mày núp bụi ba lần."
"Chiến thuật nha má, không phải đi picnic mà lượn lờ cho đẹp."
"..."
"Tao nhường mày đó."
"Ờ, nhường kiểu chết liên tục vậy hả? Nhường này hơi nhiệt tình."
Ngân: "..."
Cô gục mặt xuống bàn, mặt đỏ lên như bị thầy gọi bảng làm bài sai công thức. Còn Đăng thì khoanh tay, vẻ mặt rạng rỡ không khác gì học sinh giành học bổng cuối năm.
"Lớp trưởng à... mày có tố chất đó, nhưng muốn thắng tao hoài thì chưa tới lượt đâu."
Ngân lườm qua: "Lúc tao mega kill thì im như thóc."
"Tại hôm đó ping cao." Đăng tỉnh bơ.
"Đổ thừa như trẻ mẫu giáo."
"Chứ tao là trẻ mẫu giáo mà, mẫu giáo mà còn thắng mày, nghĩ coi..."
Ngân suýt đập giày vô mặt cậu. Đăng cười toe toét, ngồi lại xuống ghế, giọng trầm xuống:
"Từ giờ tao sẽ không nhường nữa, mỗi trận đều đánh hết sức. Biết vì sao không?"
Ngân nghiêng đầu: "Sao?"
"Vì tao muốn mỗi lần mày thắng, mày phải thật sự cố gắng. Còn mỗi lần mày thua sẽ nhớ tao hơn."
Ngân: "..."
Tay cô run nhẹ, định đập điện thoại vô đầu Đăng: "Biến!!!"
Cả lớp ngoái lại: "Cái gì nữa vậy tụi bây?"
Ngân: "Không có gì!!! Chỉ là bạn trai của tao hơi bị ảo tưởng sức mạnh!"
Còn Đăng thì cười cười, mắt không rời màn hình, miệng lẩm bẩm:
"Chiến tranh mới bắt đầu thôi, lớp trưởng à."
Ngân quay mặt đi, tim đập bùng bùng.
Trò chơi này... không còn vui như lúc đầu nữa rồi.
...
Sau trận solo gay gắt hôm đó, Đăng đã chính thức công nhận trình độ của Ngân. Nhưng mà một trận đấu 1vs1 thôi thì chưa đủ để nói lên tất cả, nhất là với người luôn muốn dẫn đầu như Đăng. Vậy nên, tối hôm đó, cậu đã nhắn tin cho cô:
"Lớp trưởng, tối nay leo rank không?"
"Ủa, rủ tao?"
"Chứ sao, tụi tao đang thiếu một chân."
"..."
Ngân nhìn dòng tin nhắn, môi khẽ cong lên thành một nụ cười nửa miệng.
Thách mày coi thường tao nữa đấy.
Team đêm ấy bao gồm:
Khánh Đăng – best AD, cầm Violet bắn như mấy phim slow-motion cháy nổ.
Minh Kha – đi rừng, kỹ năng tốt nhưng tánh cà chớn.
Hoàng Huy – top lane, thường xuyên mute mic vì sợ bị dụ nói bậy.
Phú Cường – tanker trâu bò, chuyên bảo kê cho Đăng, đồng thời cũng chơi được mid lane.
Và nhân vật gây chấn động hôm nay, Châu Ngân – lớp trưởng model học sinh gương mẫu.
Chưa vào trận, tụi nó đã bàn tán ầm trời:
"Ngân vô team kìa? Ủa, lớp trưởng biết chơi game luôn hả?"
"Chắc cầm Annette hay Alice gì đó, hồi máu cho Đăng."
"Trời ơi, AD có bồ vô support là hết sẩy luôn!"
Ngân ở đầu dây bên kia nghe mà chỉ muốn úp mặt vô gối thét lên một tiếng "bớt bớt tụi bây ơi!!!".
Ngân hít một hơi thật sâu, bấm sẵn sàng vào trận. Trong giây phút chọn tướng, cô thẳng tay pick Zata.
Zata – pháp sư sát thủ cực kỳ cơ động, combo khó lòi bản mặt, nhưng nếu chơi được thì gánh team khỏi phải bàn.
Cả team: "..."
Kha dụi mắt, tháo cả kính ra:
"Ủa? Lớp trưởng pick Zata luôn hả?"
Huy đang uống nước suýt sặc. Cường thì quay sang Đăng, giọng nhỏ xíu như sợ cô nàng bên kia màn hình nghe được:
"Ê..mày có dụ lớp trưởng vô team không vậy?"
"Tao tưởng nó pick Annette chứ?"
"Rồi ai bảo kê cho mày bắn đây, Đăng?!"
Đăng cũng có hơi bất ngờ, vì mấy hôm trước Ngân vẫn còn lóng ngóng pick Tulen rồi chạy lòng vòng dưới trụ, vậy mà nay cô lại chơi Zata. Đăng liếc nhìn cái avatar nghiêm túc của Ngân trong khung chọn tướng, chợt thấy tim mình hơi đập mạnh một nhịp.
Cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mắt khẽ nheo lại đầy thích thú:
"Thì cứ để nó thể hiện đi."
Ngân bật mic, giọng bình thản, nghe mà lạnh gáy:
"Tụi bây lo giữ mạng đi, phần còn lại để tao lo."
Tụi con trai: "???"
Ủa, ủa, gì vậy trời? Ai dạy lớp trưởng cái kiểu cool ngầu này vậy?
Câu trả lời chính là Bùi Châu Kha. Lý do là tuần trước, Kha – cậu em trai nhỏ hơn Ngân ba tuổi, là trùm Liên Quân ở lớp Tám, đã "đào tạo cấp tốc" cho chị mình sau vụ chỉ Ngân chơi Lauriel solo với Đăng.
Ngay sau trận solo với Đăng tuần trước, Kha đã tự tuyên bố:
"Từ giờ em sẽ huấn luyện chị! Mình phải khiến thằng cha đó quỳ dưới chân chị!"
Ban đầu, Ngân chơi những tướng dễ, nhưng cảm thấy không đủ hấp dẫn. Kha quyết định gợi ý cho chị mình chơi Zata, nói:
"Chơi con này đi, sát thủ mạnh lắm mà vui nữa, chị sẽ thích."
Vì vậy, sau khi bị đánh bại không ít lần và tâm lý được vỡ ra, Ngân học được cách chơi Zata với những pha di chuyển nhẹ nhàng và khả năng combo cực kì khéo léo.
Ngay từ phút đầu tiên, Ngân đã khiến cả team sửng sốt. Cô di chuyển cực nhanh, canh last hit chuẩn xác, cắm mắt rất có ý thức. Không như mấy đứa mới tập chơi thường nôn nóng xài chiêu, cô biết cách khống chế lính, nhẫn nhịn chờ thời cơ.
Phút thứ năm, combat tổng nổ ra. Ngân lướt nhẹ nhàng, thả chiêu chuẩn chỉnh, rồi...
DOUBLE KILL!
Cả voice chat im bặt.
Kha – thằng rừng cứng nhất đội là người đầu tiên lên tiếng:
"Ủa? Ngân? Mày... chơi mid giỏi dữ vậy hả?"
Ngân bình thản trả lời: "Tao đã nói rồi, phần còn lại để tao lo."
Cả team: "..."
Huy: "Tao bắt đầu nghi ngờ cuộc đời này rồi đó."
Cường: "Hình mẫu bạn gái lý tưởng đây rồi..."
Kha: "Đăng, giữ bồ cho kỹ. Tụi tao bắt đầu thấy rung rinh rồi đó."
Đăng im lặng, tựa lưng vào ghế. Mắt nhìn màn hình, khóe môi khẽ nhếch. Từ lúc bắt đầu trò chơi yêu giả này, cậu chưa từng thấy lớp trưởng cool ngầu tới vậy.
Zata lượn một vòng, giết xong còn kịp ping "Cẩn thận" cho đồng đội, như kiểu mẹ đang dặn con không được ra đường buổi tối. Đăng cười khẽ.
Thú vị thiệt đó lớp trưởng, nhưng mà không để mày lấn lướt hoài đâu.
...
Tình hình căng như dây đàn. Nakroth team địch xanh lè, cứ dí AD bên này mãi không tha. Đăng bị ép tới mức chưa kịp xả sát thương đã lên bảng.
Huy trầm giọng: "Nãy giờ bị dí quá, giờ sao?"
Ngân quét nhanh bản đồ, giọng lạnh tanh:
"Dụ nó ra mid, để tao bay sau lưng nó."
Đăng nhướng mày. "Mày chắc không?"
Ngân cười nhạt. "Tin tao một lần đi, best AD."
Tụi nó im lặng một giây, rồi Kha dứt khoát gật đầu: "Làm theo lớp trưởng đi."
Nakroth bên địch thấy Đăng máu thấp, hí hửng lao vào combat như chó rượt mèo. Cả team chỉ còn biết chạy vòng vòng giữ mạng, bait đúng như lời Ngân dặn. Ngay lúc Nakroth tưởng sắp có Double kill nữa...
Bụp. Bụi cỏ phía sau đột nhiên phát sáng.
Một bóng trắng xanh lao vút lên bầu trời, bay vòng vòng như đại bàng săn mồi.
Zata bật ulti. Bay một vòng – quét một vòng – combo như múa lụa.
Màn hình hiện lên:
TRIPLE KILL!
QUAD KILL!
MEGA KILL!!!
Cả team câm nín.
Huy hét toáng lên trong mic: "Trời đất ơi! Ngân, mày gánh hết luôn kìa!!!"
Kha la lên như đi chợ: "Pha đó đẹp quá, Zata quá đẹp!"
Cường: "Ủa alo, tụi mình là con trai mà sao tụi mình phế hơn lớp trưởng vậy?!"
Ngân không nói gì, chỉ thở khẽ một cái, vuốt nhẹ tóc mái bị rớt xuống trán, rồi lặng lẽ ping "Đẩy đường mid".
Team địch không ai dám ló đầu.
Team Ngân như được thần linh nhập, đẩy thẳng một đường mid đến tận nhà chính.
Màn hình sáng rực dòng chữ vàng: VICTORY.
Ở phía màn hình bên kia, Đăng tựa đầu vào lưng ghế, tay cầm điện thoại khựng lại một chút. Cậu nhìn màn hình rồi nhìn cái tên "Julyyyx" đang bay trên bảng MVP, rồi cười khẽ.
Cậu không ngờ, lớp trưởng mà cũng có ngày gánh team như vậy.
Kha vỗ tay bốp bốp: "Ngân, tao chính thức công nhận mày."
Cường cười hề hề: "Bây giờ có thêm một best mid nữa rồi."
Kha cười khà khà: "Đăng, mày giữ bồ kỹ vô nha. Giờ Ngân nổi tiếng rồi đó, gánh team như vậy, chắc mai có cả trăm thằng xin ID kết bạn!"
Cường phụ hoạ: "Có khi lên cả fanpage "Gái xinh chơi Zata như thần" đó!"
Huy bật cười: "Nhưng mà này... có ai đó im lặng hơi lâu rồi không?"
Tụi nó đồng loạt liếc về phía Đăng. Tên đó im ru từ sau combat cuối, như thể đang tính toán âm mưu lớn lao gì đó. Cuối cùng, giọng cậu ta vang lên, trầm thấp:
"Bạn gái tao chơi không tệ."
Ngân: "..."
Chết rồi. Lại nữa!
Cái giọng trầm trầm lười biếng đó... lại khiến tim mình khựng mất một nhịp.
Tụi trong team: "..."
Cả đám im lặng đúng ba giây. Rồi như chờ đúng keyword, bùng nổ!
"Trời ơi!!!" Kha hét như gặp drama.
"Phát cơm chó từ trên lớp tới trong game luôn hả hai đứa?!" Huy rú lên.
"Nè nè, mới win xong mà không tha cho tụi tao miếng nào vậy? Tới cái mic cũng nghe được mùi ngọt!!" Cường làm bộ bị trúng độc.
Ngân nghẹn họng, không thể phản ứng được gì, vì nếu cãi thì tụi nó lại càng chắc cú:
"Thấy chưa! Ngại kìa! Gái nhà người ta ngại kìa!"
Cô chỉ biết cắn răng, gồng mình giữ bình tĩnh, lặp lại câu thần chú trong đầu:
"Không rung động, không rung động, không rung động..."
Khổ nỗi tim vẫn cứ đập như thể muốn phá luôn câu lệnh.
Đăng vẫn tỉnh bơ, như thể mấy câu thả thính vừa rồi là chuyện hít thở mỗi ngày. Cậu ta chống tay sau gáy, bật mic lại, giọng kéo dài lười nhác:
"Tụi bây ồn quá, trận sau ai đi mid?"
Cả đám bỗng nhiên im bặt.
Ờ ha... Vừa nãy Zata của Ngân bay lượn như rồng thiêng, clear combat như phim slow-motion, giờ ai dám giành mid với lớp trưởng nữa?!
Kha hằn giọng: "Ờm... tao đi rừng cũng được..."
Cường nhún vai: "Tanker cũng ổn mà. Tao đâu có chấp mid đâu, ha ha..."
Huy thì bồi thêm: "Nãy Ngân bay một vòng là tụi tao chỉ còn việc đứng nhìn. Không ai muốn là người bị so sánh hết trơn á..."
Ngân khẽ gãi đầu, hơi lúng túng, vừa định mở miệng thì giọng Đăng chen vô, ngắt gọn:
"Giữ lane đó, mid giờ là của lớp trưởng." Rồi y như thể tuyên bố đó là luật, cậu ta out mic.
Ngân: "..."
Ủa? Ai cho quyền tự quyết kiểu đó vậy cha nội?!
Tụi kia thì lại tiếp tục:
"Trời đất, Đăng còn nhường mid nữa kìa!" Huy hét.
"Best AD mà tự tay trao vương miện cho best mid!" Kha vỗ đùi cười nắc nẻ.
"Ngân ơi, giờ mày vừa là lớp trưởng vừa là team trưởng luôn đó!" Cường hùa theo.
...
Trận sau, Đăng được MVP. Cậu hạ giọng nói nhỏ đủ cả team nghe:
"Nhờ lớp trưởng giữ mid tốt thôi."
Lại là một câu mập mờ.
Ngân rít lên trong lòng: Trời ơi thằng này có thể ngừng "thả thính ngầm" trong team được không vậy?! Mình đang cố bình tĩnh lắm rồi!
Ngân cắn nhẹ môi dưới, liếc nhìn dòng chữ MVP của Đăng đang sáng lấp lánh, rồi lén thở dài.
Không ổn. Thiệt sự là không ổn rồi.
Sau khi out game, Ngân mở Messenger, định nhắn tin cho Châu Kha báo tin. Nhưng chưa kịp làm gì, một tin nhắn mới bật lên.
"Mày học combo Zata từ ai vậy?"
Ngân hơi nhướng mày.
Thằng này bình thường có bao giờ chủ động nhắn tin cho mình đâu?
Cô nhắn lại:
"Em tao dạy."
"Kêu nó dạy thêm đi. Còn vài chỗ chưa chuẩn."
"Ủa?! Tao mới gánh team mà??"
"Gánh team không có nghĩa là không cần cải thiện."
Ngân lườm màn hình, cảm giác tức tức nhưng không thể cãi lại. Bên kia lại gửi thêm một tin nhắn.
"Tối mai 8 giờ, duo không?"
"Ủa mắc gì?"
"Tao muốn test mày có xứng đáng là best mid không."
Ngân: "..."
Cái thằng này đúng là, ngoài miệng lúc nào cũng lười biếng mà câu nào nói ra cũng khiến người ta tức muốn xỉu.
Ngân thở hắt ra, đắn đo một chút rồi nhắn lại:
"Chơi thì chơi."
Ngay sau khi bấm gửi, cô khựng lại.
Ơ khoan... Tự nhiên lại duo game với nó?
Cái kiểu nhắn tin riêng, hỏi thăm chiến thuật, hẹn giờ đánh game như cặp yêu nhau hẹn hò coi phim cuối tuần là sao vậy?
Ủa mình với nó từ khi nào lại thân tới mức này trời?
Ngân nằm dài trên giường, mắt nhìn trần nhà, nhưng đầu óc thì vẫn còn đang lơ lửng ở một nơi nào đó.
Hồi đó ghét game bao nhiêu... giờ đêm nào cũng bật game. Lúc không chơi thì coi highlight, lúc học xong thì xem phân tích tướng. Bạn bè thì đi từ nghi ngờ sang tin sái cổ: "Hai đứa này yêu nhau thật rồi, từ trên lớp tới trong game, phát cơm chó liên hoàn."
Lúc trước, cô ghét game. Cực kỳ ghét.
Cô thấy nó vô bổ, phí thời gian, và đặc biệt cực kỳ phiền phức. Thế mà bây giờ tối nào rảnh rỗi cũng cầm điện thoại lên, bật game và...
Ngân ngồi bật dậy, trợn mắt nhận ra chân tướng sự việc.
Từ khi nào mà mình lại thành ra như vậy?
Rồi câu trả lời đến nhanh như chớp.
Từ lúc nào á?
Từ lúc tên Lê Hoàng Khánh Đăng trời đánh đó nói mình không biết chơi game!
Ban đầu chỉ là để thắng Đăng. Nhưng dần dần... cô nhận ra mình thích cảm giác này.
Cảm giác lên kế hoạch, cảm giác phản công, cảm giác chiến thắng... Cảm giác đánh bại người khác bằng chính thực lực của mình.
Và bây giờ, cô đã thắng. Cô đã đánh một trận xuất sắc, gánh team, và được cả bọn công nhận. Cô đã khiến Đăng phải nhìn mình bằng một con mắt khác. Cô đã đạt được mục tiêu của mình.
Thế nhưng... Tại sao cô vẫn cảm thấy lạ lạ?
Ngân cầm điện thoại lên, nhìn dòng tin nhắn vẫn còn sáng trên màn hình.
Lê Hoàng Khánh Đăng: Tối mai 8 giờ, duo không?
Ngân Bùi: Chơi thì chơi.
Hồi trước mà ai nói cô sẽ ngồi cày game chung với Đăng, chắc cô cười xỉu tại chỗ rồi bắn trả ba chữ: "Mơ à cưng?"
Vì Đăng là cái tên chuyên cà khịa cô mỗi ngày, không lúc nào yên thân. Là người khiến cô mất mặt trong vụ cá cược điểm kiểm tra tháng trước. Là tên bạn cùng lớp mà cô từng tuyên bố "ghét không đội trời chung"!
Vậy mà giờ đây... hai đứa cứ như một cặp thật sự vậy. Chơi game chung, chat riêng, thả hint trước lớp. Rồi dần dần... cô không còn rõ mình đang muốn gì nữa. Không còn cái kiểu đấu đá, không còn cái kiểu vờn qua vờn lại như lúc trước.
Ngân cắn môi. Cô vẫn còn cay cú vì thua vụ cá cược đó. Cô vẫn còn muốn thắng Đăng. Nhưng sao... cảm giác bây giờ lạ quá.