Cách Hạ Gục Bạn Cùng Lớp

Chương 7: Buổi sáng đầy chấn động



Sáng thứ Hai.

Ngân đứng trước cổng nhà, áo dài chỉnh tề, tóc buộc gọn gàng, vai đeo ba lô màu hồng phấn. Trên quai ba lô còn lủng lẳng móc khoá con Hachiware trắng xanh bé tí, đong đưa theo gió như đang vẫy chào buổi sáng. Tay cô cầm ly sữa đậu nành còn âm ấm, hơi nước mỏng tang bay lên giữa trời mát dịu.

Nhưng thứ đặc biệt nhất lúc này là nụ cười lơ đãng đang lấp ló trên môi. Không phải cười vì sữa ngon, cũng không phải cười vì hôm nay được điểm cao. Mà là cười kiểu có kế hoạch trong đầu. Một kế hoạch vừa nảy sinh tối hôm qua sau khi nghĩ tới vụ "cá cược yêu đương" ngu người ấy.

"Bíp bíp!"

Tiếng còi xe máy quen thuộc vang lên ngay trước cổng. Cô chưa kịp nhìn, đã nghe giọng nói quen thuộc vang lên, chảnh hết nấc:

"Lên xe, bạn gái."

Ngân nhíu mày. Rồi từ từ quay ra. Đúng như dự đoán Lê Hoàng Khánh Đăng, học sinh ưu tú, thành phần bất ổn của lớp 11CL1, đang dựng xe trước nhà cô với dáng vẻ không thể nào chảnh hơn.

Đồng phục sơ mi trắng, tay xắn tới khủy, tóc hơi rối kiểu như cố tình, ba lô đeo một bên vai, combo "học sinh ngoan nhưng ngầu" mà tụi con gái lớp bên chết mê. Mà khổ cái, tên này đang làm người yêu giả của cô.

Vì một vụ cá cược ngu si đần độn sau bài kiểm tra Lý.

Ngân nhìn Đăng bằng ánh mắt nửa tỉnh nửa mệt:

"Nói lại coi?"

"Lên xe, bạn học chung lớp, đối thủ học tập, người yêu giả, con nợ vụ cá cược, lớp trưởng... muốn tao chọn cách xưng hô nào?" Đăng nhún vai, miệng vẫn giữ nụ cười xéo xắt.

"Chọn bớt lươn được không?"

"Xin lỗi, cái đó không có trong danh sách."

Cô bặm môi, hít nhẹ một hơi như đang niệm thần chú "không được chọi ly sữa vô mặt nó". Rồi lững thững bước ra, cố tình đi chậm như biểu tình. Ngồi lên yên sau, cô vắt chân sang một bên đúng kiểu "tao đi vì thua cược, chứ không tự nguyện".

Tay Đăng vô cùng tự nhiên đưa ra sau đỡ lưng cô, động tác chuẩn chỉnh như thể đã tập trước cả trăm lần.

"Không ôm à? Té ráng chịu."

"Xe có yên sau, tao có tay, đâu cần ôm?"

"Ờ, lỡ thắng gấp mày bay lên thì đừng trách tao."

"Mày bay trước chứ tao bay sau á. Mặt mày hứng đường gió mà."

Đăng bật cười, nhấn nhẹ tay ga. Chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại phía sau con hẻm nhỏ cùng một nỗi bực không nói thành lời và một lời thề thầm lặng trong đầu Ngân:

"Mày ép tao phải diễn người yêu hả? Ừ thì tao diễn. Nhưng đừng tưởng chỉ mình mày biết lật kèo."

Trên xe, hai đứa ngồi cách nhau đúng khoảng cách quy định của hai người chưa thân nhưng buộc phải giả thân. Không ai nói thêm gì, nhưng ánh mắt Ngân thì thỉnh thoảng lại lén nhìn lưng Đăng phía trước qua phần tóc rối nhẹ.

Còn Đăng thì nhìn gương chiếu hậu.

"Nhìn tao hoài vậy? Dính gì trên mặt à?"

"Dính tật ảo tưởng, dạng nặng lắm luôn."

"May ghê, tật đó hợp với tật không biết mình đang đỏ mặt của mày á."

Ngân im, không cãi nữa. Thay vào đó, cô khẽ húc nhẹ đầu vào lưng cậu một cái.

"Ê."

"Gì?"

"Chạy cẩn thận, tao... không muốn té đâu."

Đăng nghe xong thì hơi khựng tay ga, không nói gì. Đến khi dừng đèn đỏ, cậu quay nhẹ đầu lại, giọng không còn trêu chọc:

"Biết rồi, không để lớp trưởng cũng là bạn gái của tao té đâu."

Ngân bĩu môi, nhưng cũng không phản bác gì thêm.

...

Chưa kịp nghe tiếng chuông báo vào học, lớp đã nổ như chợ Tân Định xả hàng cuối năm.

Thủ phạm không ai khác là hai nhân vật chính trong vụ cá cược học đường chấn động nội bộ.

Lê Hoàng Khánh Đăng và Bùi Châu Ngân.

Trân là người đầu tiên phát hiện:

"Tụi bây ơi!!! Châu Ngân với Khánh Đăng!!! Tụi nó đi học chung xe!!! Ngồi chừng xe máy!!! Cùng xuống xe!!! Không cãi nhau!!! Lạ vô địch!!!"

Tiếng hú hét bùng lên từ bàn đầu tới bàn cuối như sóng thần ập tới. Học sinh đổ dồn về cửa lớp như đang xem idol về trường cũ. Thậm chí có đứa rút điện thoại định quay clip đăng TikTok.

Còn nhân vật chính rất bình tĩnh, rất bình thản, rất... tao đây vô tội.

Hai đứa bước vào lớp như chưa từng có hàng chục cặp mắt đang rọi theo kiểu "này là giả bộ thân hay thân thiệt mà đi học chung nữa vậy???".

Ngân hôm nay không hề đeo khẩu trang như mọi ngày.

Tóc buộc cao, áo dài thẳng tươm, ba lô hồng pastel đeo vai, con Hachiware lủng lẳng theo từng bước chân. Trên môi là một nụ cười... Một nụ cười cực kỳ tươi, cực kỳ không giống Bùi Châu Ngân, cực kỳ bất ổn.

Đến mức Vũ Minh Ánh – người sống nội tâm, thích quan sát – phải tháo kính ra lau, rồi đeo lại lần hai.

"Tao đang tỉnh đúng không? Đây không phải mơ?"

Thịnh đang làm bài tập Toán bỗng khựng tay. Cậu liếc sang, mặt bình thản nhưng miệng nhả đúng một câu:

"Mày tỉnh, nhưng lớp mình chắc sắp nhập viện tâm thần hàng loạt."

Mọi người còn đang đơ người thì chuyện còn kinh dị hơn diễn ra:

Ngân – lớp trưởng nổi tiếng "hơi tí là tạt nước lạnh vào mặt Đăng bằng ánh mắt" – đi thẳng một lèo đến bàn Đăng. Vai còn đeo ba lô, chưa ngồi ngồi xuống bàn mình, chưa cất ly sữa đậu nành.

Cô ngồi xuống bàn thằng Đăng, ngẩng đầu lên, cười nhẹ. Rồi...

"Chào buổi sáng, bạn trai."

Lớp 11CL1: Đoànggg!!!

"Tao có nghe nhầm không?"

"Không... là lớp trưởng đó, không phải bản sao AI."

"Chắc là đang thực hiện một đề tài xã hội học đường ha?"

"Hay lớp trưởng bị hack não???"

Đăng cười nhếch mép, cái kiểu cười có thể khiến người ta tự nguyện nộp sổ đầu bài vì quá tức.

"Gì đây? Lớp trưởng nhập vai nhanh dữ vậy?"

Ngân vẫn cười, một nụ cười nhìn vô là biết đang chứa một cái plan.

"Thì đúng nguyên tắc mà? Tao đâu có chơi ăn gian như ai kia."

"Ý chê tao vô kỷ luật đó hả?"

"Tao đâu có nói, mày tự nhận á."

Đăng nhướng mày, gác tay lên bàn, nheo mắt nhìn cô:

"Vậy người yêu tao sáng nay có gì muốn nói không?"

Ngân khẽ nghiêng đầu, mắt cong lên một cách nguy hiểm:

"Có chứ."

Cô đặt ly sữa đậu nành xuống bàn cậu, rồi chống tay lên bàn, cúi nhẹ về phía trước, giọng thì thầm đủ cho hai đứa nghe, nhưng nét mặt thì như diễn viên chính trong một drama trinh thám tình yêu học đường:

"Chơi thì chơi tới bến nha, Đăng. Từ giờ, coi chừng bị tao bẫy ngược lại đó."

Đăng hơi khựng. Tròng mắt mở to đúng nửa giây, rồi gật đầu.

Cười. Một nụ cười thách thức, thâm hiểm, level boss cuối.

"Ồ, nguy hiểm à nha. Lớp trưởng dạo này biết lật kèo rồi?"

"Tao còn chưa xài đến mười phần trăm não nữa đó."

"Tao không ngại thua, nhưng chắc gì mày đã thắng?"

Mọi người xung quanh không hiểu tụi nó đang nói cái gì, nhưng cái bầu không khí lúc đó...

Nó kỳ lạ một cách rõ ràng, vừa căng thẳng, vừa kịch tính, vừa giống phim cung đấu. Mà cũng vừa như đang tán tỉnh nhau bằng hình thức khịa nhau.

Phía bàn ba, Trân thì đang thì thầm với Ánh:

"Tao không biết tụi nó yêu nhau chưa nhưng tao chắc chắn tụi nó có ý đồ đen tối với trái tim tao. Tao chịu hông nổi nữa rồi."

Và thế là bắt đầu từ sáng nay...

Một vở kịch bắt đầu được diễn ra, mà diễn viên chính diễn như thật, khán giả thì tưởng là thật. Chỉ có mấy đứa biết vụ cá cược là đang khóc ròng vì sợ drama bùng nổ.

Lớp 11CL1 sắp thành chiến trường tâm lý. Và người đặt quả mìn đầu tiên...

Chính là lớp trưởng Bùi Châu Ngân, cái người luôn nói: "Tao ghét thằng Đăng", nhưng sáng nay lại chào nó bằng hai từ "bạn trai" ngọt tới rụng tim.

...

Tiếng chuông vào tiết đầu tiên của tuần mới vang lên. Mọi người còn chưa kịp định thần thì cô chủ nhiệm đã bước vô lớp, mắt quét một vòng, giọng vừa nghiêm vừa tò mò:

"Sao hôm nay lớp ồn vậy?"

Ngân lập tức bật dậy, gương mặt tỉnh bơ như chưa từng hú hét gọi "bạn trai" sáng nay:

"Dạ em chào cô. Mọi người chỉ... hơi phấn khởi vì tuần mới bắt đầu thôi cô."

Cô chủ nhiệm hơi nhướng mày, liếc nhanh về phía cuối lớp, nơi Đăng đang ngồi nghịch cây viết xoay xoay, mặt tỉnh rụi rồi lại liếc sang bàn hai, nơi lớp trưởng kính cẩn đứng chào.

Ánh nhìn của cô dừng lại nửa giây, nhưng rồi cô chỉ cười nhẹ:

"Ừ, tinh thần tích cực vậy là tốt. Hy vọng giữ được tới hết tuần."

Cả lớp đồng thanh "Dạ!" rồi bắt đầu lục đục chỉnh đồng phục, chuẩn bị xuống sân sinh hoạt dưới cờ. Ngân vừa ngồi xuống bàn, chưa kịp cất tập thì Trân đã nhào qua như một cơn lốc:

"Trời đất ơi! Ngân ơi, sáng nay mày nói cái gì vậy? Tao nghe có lộn không?"

Ánh ngồi sau lưng cũng ló đầu lên, thì thào:

"Mày gọi thằng Đăng là bạn trai thiệt hả? Là thiệt luôn đó hả?"

Ngân thở ra một hơi như vừa bị hỏi "Em ăn cơm chưa?" lần thứ 7749 trong đời:

"Thiệt... nhưng là bạn trai do cá cược. Không ai yêu ai hết, đừng hỏi nữa. Bí mật quốc gia, ai nói ra tao xử."

Trân trợn mắt: "Cái gì mà cá cược??? Mày đi đánh bài hay sao mà cá với chả cược?"

"Không, đánh nhau bằng điểm kiểm tra."

Bách ngồi bàn trước nghe loáng thoáng, quay xuống, gương mặt hoang mang như vừa nghe ai tuyên bố trái đất phẳng:

"Ủa? Cái gì mà bạn trai do cá cược? Tưởng tụi mày chuẩn bị đi thi học sinh giỏi Văn, đề tài "Mối tình đầu" không đó!"

Ngân đập cái "rầm" vào bàn, nghiêng đầu nhìn Bách bằng ánh mắt "tỉnh lắm, đừng làm tao điên":

"Không diễn, không yêu, không dính gì tới ai hết. Tao chỉ đang trả giá cho một pha tự tin quá đà."

Trân níu tay cô, giọng như sắp khóc:

"Vậy giờ mày là người yêu của thằng Đăng thật hả??? Tao... tao chưa kịp chuẩn bị tâm lý luôn á!"

Thịnh từ dãy bên cạnh khẽ nghiêng người sang, giọng bình thản:

"Tao chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng là để xem cảnh con Ngân bóp lại thằng Đăng. Chứ con Ngân mà yêu thiệt... tao nghỉ học ba ngày cho đỡ sốc."

Ánh che miệng cười khúc khích:

"Nhưng mà... sáng nay tụi mày thấy không? Ngân nói chuyện kiểu "người yêu em giỏi nhất trên đời" á?"

Bách: "Tao nghe mà tao muốn độn thổ giùm luôn á."

Trân thì ôm đầu: "Má ơi tao tưởng mày đang nhập vai tiểu tam trong phim truyền hình Thái Lan."

Ngân bật cười khẩy, vuốt nhẹ tóc:

"Làm vậy cho khỏi ai nói tao không giữ lời. Cái thằng kia tưởng tao ngại? Nó sẽ biết thế nào là đã sai khi ra điều kiện hẹn hò với tao."

Ngay lúc đó, thầy giám thị từ ngoài cửa gõ "cộc cộc":

"11CL1 xuống sân sinh hoạt dưới cờ!"

Cả lớp nhao nhao "Dạ!" rồi đứng dậy, người chỉnh áo, người xếp hàng. Ngân đứng lên, vỗ vỗ vào ba lô, vuốt tà áo dài cho phẳng, chỉnh lại bảng tên lớp trưởng đeo trước ngực. Tóc cột cao, áo dài trắng bay bay nhẹ. Đám con trai vô thức quay đầu, đám con gái thì ngơ ngác "ủa lớp trưởng nay đẹp dữ vậy trời?"

Ngay khi Ngân sắp bước ra khỏi chỗ ngồi, thì giọng lười biếng mà sát thương cực đại từ phía cuối lớp vang lên:

"Lát sinh hoạt xong, mình đi căn tin nha... bé Ngân yêu dấu."

Toàn bộ lớp 11CL1: "..."

Còn chưa kịp tiêu hóa xong câu đó thì...

"Á á á!!!"

"Gì vậy trời ơi?!!"

"Bé Ngân yêu dấu???"

"Đăng! Mày ăn gì mà dám gọi vậy hả trời?!"

"Say nắng hay gì mà nói câu đó vậy cha?"

Trân đang buộc tóc suýt trượt tay, Bách lùi ghế quá đà, ngã bật ngửa vô bàn sau, cái trán va "cộp" một phát khiến Thịnh phải nhíu mày:

"Tao nói thật, cái lớp này rồi cũng vô khoa thần kinh hết."

Riêng Ngân, người vừa bị gọi là "yêu dấu" vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì. Cô chỉ quay đầu lại, mặt hơi nghiêng nghiêng, nụ cười ngọt tới sâu răng:

"Vâng, anh yêu."

"..."

Bùm!

Lớp học nổ tung.

"Aaa!!!"

"Nó đáp lại kìa!!!"

"Trời ơi, con Ngân hồi nào biết nói như vậy???"

"Tụi...tụi nó là thật hả? Thật luôn hả???"

Ngân chỉ nhẹ nhàng xoay bảng tên cho ngay ngắn, khẽ chỉnh lại tay áo, gương mặt tỉnh bơ, đôi mắt long lanh một cách nguy hiểm. Cô quay lưng, bước đi như không có ai vừa bị sốc tâm lý hàng loạt phía sau.

Trân níu tay cô, giọng lạc đi như con người vừa trải qua một cú sốc văn hóa:

"Ngân ơi mày có đang tỉnh không đó? Mày mới chào thằng Đăng là anh yêu á hả?"

Ngân đáp tỉnh rụi:

"Thì nó nói "bé Ngân yêu dấu", không lẽ tao đáp "ừ, mày"? Chơi gì chơi một chiều?"

Trân lắc đầu, thều thào:

"Ngân ơi, tao nhớ mày hồi xưa..."

Thịnh thì nhún vai:

"Tao cũng nhớ nó ngày xưa, nhưng giờ nó đang chơi phiên bản mới... Bùi Châu Ngân 2.0, cập nhật thêm kỹ năng phản dame với miệng ngọt rắc thính."

Bách đang chườm trán bằng khăn giấy ướt, rên rỉ:

"Tao vẫn chưa hiểu... tại sao lớp trưởng tụi mình lại... là... người yêu tiếp theo của thằng Đăng? Ủa rồi thiệt hả trời?!"

Trân thì gật gù như tìm ra chân lý:

"Thì đúng rồi đó! Biết bao nhiêu đứa crush thằng Đăng mà nó không quan tâm. Vậy mà giờ nó với con Ngân. Ai tin nổi???"

Ánh nhỏ giọng: "Mà nhìn cũng hợp đôi ghê á. Một đứa bad boy, một đứa học sinh giỏi. Phim nào cũng có mô típ này mà... mà đây là bản Việt hóa đẹp nhất tao từng thấy."

Ngân xoay người lại, ánh mắt nửa trêu nửa sắc như dao:

"Mấy má bớt bình luận giùm. Tao không yêu, không thích, không thua."

Rồi nhẹ nhàng nói với cả đám bạn đang rối não phía sau:

"Đi thôi mấy đứa. Xuống sân nào."

Cả lớp 11CL1 xuống sân sinh hoạt trong trạng thái hoang mang cực độ, não tê liệt, lòng rối như cọng bún xào. Một vài đứa thì thầm:

"Trời ơi... con Ngân thiệt sự là người yêu thằng Đăng rồi hả?"

"Chắc thiệt luôn đó mày. Mà nhìn lại đẹp đôi thiệt!"

Chỉ có một người còn giữ được sự tỉnh táo, cũng là người vừa gọi "bé Ngân yêu dấu" xong, đang ngồi ngả ra ghế, cười cười, mắt nhìn theo cái bóng trắng đang lướt qua hành lang như tiên nữ hạ phàm.

Đăng khẽ lẩm bẩm:

"Con lớp trưởng này... chơi ác ghê."

...

Sân trường rộn ràng như hội chợ, học sinh các lớp kéo nhau xuống sân, tiếng giày dép, tiếng nói cười, tiếng loa rè rè của thầy Tổng phụ trách gào lên:

"Lớp 11CL1 xếp hàng nhanh lên! Lớp nào đứng không ngay hàng thẳng lối là trừ điểm thi đua nha!"

Lớp 11CL1 đáp lại bằng một mớ hỗn loạn có tổ chức. Tổ ba lộn xộn chạy qua tổ một. Tổ hai chen hàng tổ bốn. Tổ một thì đang chụp ảnh selfie dưới cờ.

"Ê Ngân, thật không?"

"Ủa vậy là bồ thiệt hả? Sao không thấy công khai trên Facebook?"

"Tao tưởng tin đồn, ai ngờ chính chủ chốt luôn rồi mấy má!"

Ngân đứng đầu hàng, dáng chuẩn như người mẫu tập quân sự. Mắt cô hướng về cột cờ, gió nhẹ lùa qua tà áo dài và mái tóc cột cao, nhưng mặt thì đang cười. Một nụ cười hơi cong mép, hơi thách thức, kiểu như "tao không muốn chơi trò này, nhưng đã chơi thì phải thắng".

Ngay phía sau, Đăng lững thững đi xuống, hai tay bỏ túi quần, tóc hơi rối, áo sơ mi trắng gài hờ hai nút cổ, nhìn không khác gì đang đi casting làm nam chính thanh xuân vườn trường. Cậu ta thản nhiên bước lại gần, lên tiếng với cái giọng nửa đùa nửa thật:

"Nè, bé Ngân. Đừng đi nhanh quá, người ta tưởng mày trốn tránh người yêu á." Giọng Đăng kéo dài, cố ý nhấn chữ "người yêu".

Nguyên cái sân trường đứng hình. Ba đứa con gái lớp bên đang thì thầm tám chuyện cũng phải nín thở. Lớp trưởng lớp 11CL2 đang đi phía sau tròn mắt, suýt rớt bảng tên. Mấy đứa trong lớp 11CT1 thì quay đầu nhanh hơn robot cảm biến, miệng há ra như cá thiếu oxy:

"Trời ơi! Lại thêm một đứa làm người yêu của Đăng?"

"Tao tưởng con Ngân miễn nhiễm mà ta???"

"Không lẽ... con nhỏ cũng vô danh sách rồi hả trời?"

Ngân khựng lại nửa giây, quay đầu, cười ngọt như mía lùi:

"Xin lỗi, tao chỉ đang đi tìm não của mình sau cú sốc hồi sáng. Bộ mày bỏ quên trái tim ở đâu à? Lỡ làm rơi khi đi thả thính hả?"

Tụi bạn sau lưng ré lên:

"Ối mẹ ơi nó đáp trả kìa!!!"

"Châu Ngân! Tụi tao cứ tưởng mày là biểu tượng độc lập nữ quyền, mà giờ...mày bị thằng Đăng dụ rồi hả???"

Đăng cười híp mắt, không những không quê, mà còn rướn người lại gần, mặt dày như bản sao lò nướng:

"Không, tao đâu dám. Trái tim tao để sẵn trong ba lô, hôm nay mang theo đưa mày luôn."

Ngân nheo mắt, giọng ngọt mà sắc như dao:

"À vậy ba lô mày chắc nặng lắm hả? Vừa có sách, vừa có trái tim giả, vừa có đống lý do ngụy biện sau mỗi lần bị giáo viên mời lên bảng."

Tụi bạn xung quanh:

"U là trời má nó!!!"

"Ngân ơi đừng có đâm nữa, nó chết rồi!"

"Thịnh, mày giữ bạn mày lại giùm đi!"

Thịnh đứng khoanh tay phía sau, gật gù như thầy bói vừa đoán trúng phóc số đề:

"Tao nói rồi, con Ngân vô mối quan hệ này không phải để yêu mà để trả nghiệp giùm cả lớp."

Trân gật đầu liền liền:

"Ừ đúng. Nó đại diện cho hội chị em từng crush Đăng mà bị seen tin nhắn."

Đăng bật cười, không hề hấn gì, còn hí hửng đi sát lại gần Ngân, cúi đầu thì thầm:

"Mày dễ thương quá, phản ứng đúng chất gái mới yêu lần đầu luôn đó."

Ngân liếc mắt nhìn cậu ta như nhìn ổ sầu riêng chưa bóc:

"Yêu ai không yêu, đi yêu phải trái khổ qua. Đắng thấy mẹ."

Lớp 11CL1 lúc này đã xếp hàng ngay ngắn... về mặt hình thức. Còn tâm trí thì vẫn đang chạy lòng vòng giữa mê cung câu hỏi:

"Không lẽ... con Ngân thiệt sự là người yêu tiếp theo?"

"Tao tưởng nó là người duy nhất miễn nhiễm với Đăng chớ?"

"Nhìn hai đứa kìa giỡn sao diễn sâu vậy? Hay thiệt?"

Bách đứng sau Trân, hai đứa vừa chen hàng vừa che miệng cười như hai con vịt cười trộm giữa sân trường:

"Trời ơi, tao cười sắp nội thương."

"Mà thằng Đăng nó có bị masochist không mày? Con Ngân chửi quá trời nó còn cười được."

Ngân nghe rõ nhưng giả điếc.

Tiếng loa rè rè vang lên, sau một hồi học sinh ồn ào chỉnh đốn đội hình.

"Mời toàn thể học sinh đứng lên làm lễ chào cờ!"

Sân trường thoáng chốc yên ắng hẳn. Học sinh các lớp đứng dậy đồng loạt, đồng phục phẳng phiu, mặt nghiêm túc hoặc ít nhất là giả vờ nghiêm túc. Lá cờ đỏ bay nhẹ trong gió sáng sớm, tiếng nhạc Quốc ca vang lên từ chiếc loa treo trên cột.

Ngân đứng hàng đầu, ánh mắt hướng thẳng lên cờ, vai thẳng, dáng chuẩn như được lập trình từ nhỏ. Cô biết rõ, một khi đã vào vai, thì phải diễn tròn vai. Mà càng diễn thật, thì càng khiến Đăng ngậm ngùi chơi không lại.

Đằng sau, Đăng đứng lùi nhẹ nửa bước đúng kiểu "tôn trọng không gian riêng tư", vừa đủ lịch sự, vừa đủ để không bị thầy giám thị nhìn thấy "vấn đề". Nhưng ánh mắt cậu thì không rõ đang hướng lên cờ hay hướng lên mái tóc đen dài thơm mùi dầu bưởi của ai kia phía trước. Miệng cậu nhếch khẽ, giọng nhỏ đủ để không ai nghe:

"Bé Ngân yêu dấu, đứng nghiêm nghiêm nhìn thấy cưng dễ sợ."

Ngân mắt không rời khỏi cờ, nhưng giọng đáp lại nhỏ như gió thoảng:

"Tập trung chào cờ giùm. Lỡ bị ghi vô sổ đầu bài thì đừng kêu tao bênh."

"Tao đâu cần mày bênh. Tao cần mày thương."

"Nằm mơ giữa ban ngày là triệu chứng của thiếu ngủ đó mày."

"Ờ, nhưng mà nằm mơ thấy mày thì chắc do tao bị nghiện."

Ngân khẽ hít một hơi thật sâu, niệm Nam Mô ba lần trong đầu để kiềm lại bàn tay đang muốn lên gối. Nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như đang thi môn Giáo dục công dân.

Đăng nuốt tiếng cười vô họng, thẳng lưng như lính nghĩa vụ. Nhưng gương mặt thì vẫn cứ dính cái vẻ cười mỉm bất trị như thể đang tận hưởng một buổi diễn hài kịch cao cấp.

Phía sau, Trân đang đứng nghiêm cũng phải ngửa mặt lên trời nhắm mắt hít khí trời cho khỏi bật ra tiếng rít. Bách bên cạnh che miệng cười tới run vai, trong lòng lẩm bẩm "má ơi, phim truyền hình chiếu miễn phí ngoài trời đây mà..."

Thịnh thì đúng kiểu người ngoài cuộc tỉnh táo, mắt nhìn thẳng, vai thẳng, miệng lẩm bẩm nho nhỏ như niệm chú:

"Thôi thì lớp trưởng tụi con vì danh dự mà chịu đựng. Xin tổ quốc ghi nhận công lao."

"Tiến quân ca" vừa dứt, mọi người cùng đồng thanh:

"Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại, sẵn sàng!"

Ngân hô rõ, mạnh, đều. Mắt vẫn hướng thẳng.

Hiệu trưởng bắt đầu đọc diễn văn. Giọng ông đều đều, kéo dài như bài văn nghị luận sáu trăm chữ. Học sinh các lớp bắt đầu có dấu hiệu điểm danh nội tâm: đứa thì thở dài, đứa thì ngáp thầm, đứa thì ngồi mơ tưởng giờ ra chơi ăn gì.

Riêng Ngân và Đăng nhìn ngoài thì tưởng đang rất ngoan nhưng thật ra đang chơi một trận cờ vô hình. Người đứng trước thì lạnh lùng như băng giá Bắc Cực, người đứng sau thì cười tủm tỉm như đang ăn kẹo mút giữa mùa nóng. Một người tung, một người hứng, mỗi câu nói là một nước đi hiểm hóc mà tụi bạn trong lớp thì chỉ biết rùng mình vì sát thương lan rộng.

Tụi con gái lớp bên, mắt không rời khỏi hai nhân vật chính của lớp 11CL1. Nhìn cái cách Đăng nghiêng đầu nói nhỏ, nhìn cái cách Ngân không bạt tai là đủ hiểu có chuyện.

"Ủa? Không phải bồ cũ của Khánh Đăng là nhỏ lớp 11A2 hả?"

"Chia tay rồi, nghe nói thằng Đăng đá."

"Cái gì vậy trời, lớp trưởng 11CL1 lạnh tanh vậy mà cũng bị thằng Đăng tán đổ hả?"

"Má ơi! Ngân nó vô list thiệt rồi, danh sách người yêu cũ của Đăng lại dài thêm một dòng."

Có đứa chốt hạ bằng một câu nghe mà muốn nhập viện:

"Không lẽ... cuối cùng con nhỏ cũng hết miễn dịch."

Ngân nghe hết, nhưng chỉ khẽ chỉnh lại bảng tên trên ngực, tóc khẽ bay, ánh mắt lạnh nhạt.

Phía sau, Đăng nghiêng đầu, nói khẽ như gió lướt qua tai:

"Mày biết không, tao chưa từng thấy ai gọi mình là "anh yêu" mà ngầu dữ vậy á. Cảm giác như bị chém bằng dao găm có tên là "thái độ"."

Ngân vẫn nhìn cờ, không quay sang, nhưng giọng nhẹ nhàng đáp lại:

"Còn tao chưa từng thấy ai nói "bé Ngân yêu dấu" mà không thấy xấu hổ á. Cảm giác như ăn trúng đồ ăn thiu trong buổi tiệc buffet."

Cả hàng đứng trước sau rung lên như có động đất.

Trân cúi đầu, lấy tay che mặt:

"Trời ơi... tao tưởng cá độ là để thằng Đăng hành Ngân, ai ngờ bị hành ngược không trượt phát nào."

Bách gật gù như cụ già ngồi chiếu trên:

"Ừ, thắng độ điểm nhưng thua độ nhân phẩm."

...

Chuông vang lên, hiệu trưởng vừa dứt câu cuối cùng "quyết tâm học tốt, rèn luyện tốt", học sinh các lớp bắt đầu lục đục đứng dậy. Sân trường như tổ ong vỡ, mỗi đứa một hướng, tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng bước chân hòa vào nhau.

Ngân bước lẹ phía trước, định tách đoàn để tránh bị diễn sâu quá mất vai, ai ngờ...

Một bàn tay nắm lấy cổ tay cô, không mạnh, không gấp, mà nhẹ như kiểu "ê bạn ơi, quên nắm tay rồi kìa". Cô hơi khựng lại, mắt liếc sang, là Đăng.

Cậu ta nắm tay mà mặt tỉnh bơ, còn nhoẻn miệng cười, giọng nhỏ như sợ người khác nghe thấy:

"Nè, nắm tay bạn gái xíu cho đúng vai. Yên tâm, không tính vô giới hạn hợp đồng đâu."

Ngân liếc xuống bàn tay, cảm giác như bị con kiến bò ngang da, nhột nhột, lạ lạ. Rồi cô ngước nhìn cậu, cười như mật ong pha ớt:

"Ừa, nắm đi. Nhưng lát nhớ về rửa tay bằng xà phòng ba lần, tẩy khuẩn kỹ. Đừng để lây mấy cái bệnh ảo tưởng sức mạnh."

Đăng bật cười, nắm tay cô mà như bắt được vé xem hài miễn phí. Cậu vừa bước vừa ngân nga:

"Bạn gái này... dữ quá à. Nhưng vậy mới hợp gu tao."

Ngân im lặng, nhưng môi hơi cong nhẹ. Không rõ vì tức, vì mệt, hay vì lỡ thấy trò này cũng vui phết.

Trân và Bách đi phía sau, nhìn hai đứa bước sóng đôi phía trước, mà đầu chỉ muốn đập vô cây cột gần đó.

Trân lắc đầu, giọng rầu rĩ: "Tụi nó là couple đầu tiên trên thế giới mà chưa nắm tay đã nắm cổ nhau trước."

Bách cười sặc, vỗ vai bạn: "Yêu giả mà lầy thật. Chắc mai tao đi làm đơn xin nghỉ ngơi vì mệt tim."