Phó Thẩm Ngọc lảo đảo đứng dậy, trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một ý niệm: phải tìm thấy Khương Diệu Diệu. Hắn muốn quỳ dưới chân nàng, muốn giải thích rằng đó không phải là một mưu kế tàn nhẫn, rằng trong thâm tâm hắn, tình yêu dành cho nàng vẫn tồn tại, chỉ là bị sự mù quáng che lấp. Hắn vẫn luôn ngây thơ tin rằng nàng "nợ" Khương Nguyệt, tin rằng mình đang thực hiện một nghĩa cử bù đắp cần thiết.
Hắn lau đi vệt m.á.u vương bên khóe môi, đôi mắt đục ngầu, giọng khàn đặc:
Đi, điều tra cho ta. Bằng mọi giá, phải làm rõ sự thật về việc Khương Nguyệt bỏ nhà đi năm đó!
Không lâu sau, vệ binh trở về, dẫn theo vài tên sơn tặc rách rưới. Một vệ binh quỳ xuống, giọng cung kính nhưng run rẩy:
Bẩm Vương gia, sự thật đã rõ. Năm đó Khương cô nương bỏ nhà đi, hoàn toàn không phải vì Vương phi trở về mà bị ghẻ lạnh. Chính nàng ta đã chủ động mang theo rất nhiều ngân lượng của phủ Tướng quân để bỏ trốn.
Vệ binh ép lũ sơn tặc quỳ xuống, quát lớn:
Nói sự thật cho Vương gia nghe! Chỉ cần một câu dối trá, c.h.é.m không tha!
Lũ sơn tặc hoảng sợ, dập đầu lia lịa:
Vương gia tha mạng! Chúng ta chỉ nhận bạc của Khương cô nương để diễn một màn kịch. Nàng ta hứa rằng chỉ cần giả vờ bị bắt nạt trước mặt ngài, đợi ngài ra tay cứu giúp, khi nàng ta trở thành Vương phi rồi sẽ ban thưởng hậu hĩnh. Chúng ta bị ma xui quỷ khiến mới làm chuyện thất đức này…
Nghe đến đó, Phó Thẩm Ngọc như bị một b.úa tạ giáng thẳng vào tim, hơi thở đứt đoạn, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói như bị xé toạc. Hắn đã làm cái gì thế này? Hắn đã dung túng một kẻ độc ác làm tổn thương người vợ hiền thục của mình, ép nàng phải trả giá bằng cả đứa con chưa kịp chào đời và tình yêu của nàng dành cho hắn. Mười mấy năm lưu lạc của Diệu Diệu, những tủi nhục nàng chịu đựng, lẽ nào chưa đủ khổ hay sao?
Đúng lúc ấy, Khương Nguyệt tung tăng bước vào vương phủ. Nàng ta khoác lên mình bộ y phục sang trọng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó ca ca! Dù huynh không cho muội đến, nhưng gặp chuyện vui muội vẫn muốn chia sẻ với huynh. Hôm nay muội được chọn làm Hoàng thương rồi! À, đã tìm được tỷ tỷ chưa? Tỷ ấy thật quá bướng bỉnh, là Vương phi của vương phủ, lại là thiên kim Tướng quân, nếu thật sự không thể sinh con thì nhận nuôi một đứa là được chứ sao, việc gì phải bỏ đi làm huynh lo lắng…
hằng nguyễn
"Bốp!"
Lời còn chưa dứt, Phó Thẩm Ngọc đã tung một cước mạnh mẽ vào n.g.ự.c nàng ta. Khương Nguyệt bay ra xa, ngã vật xuống nền đá lạnh lẽo. Đôi mắt Phó Thẩm Ngọc đỏ ngầu như m.á.u, từng tia hung ác lạnh lẽo b.ắ.n ra:
Loại đàn bà đầy miệng dối trá, tâm địa rắn rết như ngươi, sao dám nhắc đến tên nàng! Nếu không phải vì ngươi dựng lên màn kịch sơn tặc hèn hạ đó, Diệu Diệu và ta, sao đến nỗi âm dương cách biệt thế này!
Khương Nguyệt ôm n.g.ự.c, nôn ra một ngụm m.á.u tươi, vẻ mặt đờ đẫn vì kinh hãi:
Phó ca ca… huynh… huynh vì tỷ ta mà đ.á.n.h muội?
Đánh ngươi? – Phó Thẩm Ngọc cười điên dại, bước tới túm lấy tóc nàng ta kéo ngược ra sau – Ta không những muốn đ.á.n.h ngươi, ta còn muốn ngươi phải nếm trải tất cả những gì Diệu Diệu đã phải chịu đựng. Ngươi nói đúng, ta từng tin tưởng ngươi vô điều kiện, nhưng giờ đây, mỗi một giây phút nhìn thấy ngươi, ta đều thấy buồn nôn vì sự ngu xuẩn của chính mình!
Hắn xoay người, mặc kệ tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết của Khương Nguyệt, hướng thẳng ra phía cửa. Hắn phải đi tìm Diệu Diệu. Dù phải lật tung cả thiên hạ, dù phải xuống tận Hoàng Tuyền, hắn cũng phải tìm thấy nàng.
Nhưng hắn không biết rằng, người đã bước chân ra đi mãi mãi đã không còn là người vợ ngày nào luôn đợi cơm hắn dưới ánh đèn hiu hắt. Diệu Diệu của hắn, giờ đã là chủ nhân của chính định mệnh của mình – một người đã vĩnh viễn xóa tên hắn khỏi cuộc đời.