Cầm Đồ Định Mệnh Khi Người Hối Hận Đã Muộn

Chương 11



Nhìn Khương Nguyệt đang run rẩy kinh hoàng, ánh mắt Phó Thẩm Ngọc lạnh lẽo như một tảng băng trôi vĩnh cửu. Hắn gằn từng tiếng, mỗi âm thanh như một nhát b.úa nện xuống mặt đất:

Từ nay về sau, ngươi sẽ không còn một chút vận may nào nữa. Người đâu! Báo với trong cung, Khương Nguyệt cô nương đột t.ử tại nhà, hủy bỏ tư cách đảm nhận Hoàng thương.

Khương Nguyệt nhanh ch.óng hiểu ra mọi chuyện đã bại lộ. Ả điên cuồng bò lết, ôm lấy chân Phó Thẩm Ngọc, nước mắt giàn giụa:

Muội làm tất cả chỉ vì quá yêu Phó ca ca thôi! Khương Diệu Diệu có gì tốt chứ? Nàng ta từ nhỏ đã lưu lạc thôn dã, bẩn thỉu, căn bản không xứng với ca ca. Huống chi giờ nàng ta đã mất khả năng sinh sản, chẳng khác nào phế nhân, giữ lại cũng chỉ làm nhục thanh danh huynh!

Ả vẫn tưởng Phó Thẩm Ngọc còn chút tình nghĩa cũ. Nhưng không ngờ, sắc mặt hắn càng lúc càng đáng sợ. Hận ý ngút trời như muốn thiêu rụi cả tòa vương phủ, hắn gằn qua kẽ răng:

Kẻ không xứng đứng cạnh nàng... chính là loại đàn bà độc ác như ngươi! Người đâu, nhổ lưỡi ả đàn bà này, ném vào bãi tha ma cho dã thú xâu xé!

...

Ở một chiều không gian khác, giọng nói máy móc nhưng có chút tiếc nuối vang lên trong tâm trí ta:

Theo lý, mười năm làm chủ tiệm là thời gian đủ để ngươi trở về không gian ban đầu. Nhưng ngươi đã chọn ở lại vì tình yêu, rồi lại vì sự phản bội của kẻ đó mà chọn kích hoạt lệnh xóa sổ. Theo quy tắc hệ thống, ngươi sẽ tan biến vào hư vô.

Ta thản nhiên nhắm mắt, lòng không chút gợn sóng. Nếu có điều gì nuối tiếc, chỉ là không được nhìn thấy thế giới hiện đại rực rỡ kia thêm một lần.

— Động thủ đi, hệ thống. Quyết định năm đó là do ta, ta sẽ chịu trách nhiệm với nó.

Ngay khi ta tưởng mình sẽ tan biến, hệ thống bỗng chốc bật cười, âm thanh không còn lạnh lẽo mà trở nên ấm áp lạ kỳ:

hằng nguyễn

Ngươi thử mở mắt ra xem, đây là đâu?

Ánh nắng ch.ói chang khiến ta nheo mắt. Trước mắt không còn là khung cảnh vương phủ cổ kính, mà là những tòa cao ốc chọc trời, xe cộ tấp nập, âm thanh đô thị quen thuộc vang vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Do mười năm qua ngươi đã hoàn thành xuất sắc các giao dịch, giúp đỡ đủ loại người, hệ thống quyết định đặc cách cho ngươi trở về nhà. Một khoản tiền lớn đã được chuyển vào tài khoản, coi như thù lao mười năm miệt mài. Ngoài ra... còn có một bất ngờ bí ẩn đang chờ ngươi ở phía trước

Nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên má.

Cảm ơn... cảm ơn hệ thống đã cho ta cơ hội làm lại cuộc đời.

Trở về thế giới cũ, lòng ta bỗng dâng lên một sự vương vấn kỳ lạ. Như có một sợi dây vô hình dẫn lối, đôi chân ta không tự chủ được mà bước vào một cô nhi viện nhỏ nằm trong con phố yên tĩnh.

Tiếng cười đùa vang lên giòn giã. Một đám trẻ đang cầm máy bay giấy đuổi nhau trong sân, chỉ có một cậu bé ngồi ở góc sân, lặng lẽ cúi đầu vẽ bức tranh trên tay. Không hiểu sao, ta thấy đôi mắt cậu bé ấy giống hệt ta, trong trẻo đến lạ thường.

Viện trưởng tiến lại gần, đưa hồ sơ cho ta, giọng hiền từ:

Cậu bé đó là trẻ sinh non, tên là Niên Niên. Cậu bé bị khuyết tật dây thanh quản bẩm sinh, không thể nói chuyện. Tuần trước vừa tròn năm tuổi, nhưng...

Viện trưởng nhìn bóng dáng nhỏ bé đang lặng lẽ tô vẽ, thở dài:

Cậu bé luôn nói bằng ánh mắt rằng đang chờ đợi một ai đó quay về.

Ta run rẩy bước đến gần. Niên Niên vẽ rất chăm chú, từng nét b.út như đã tập luyện hàng nghìn lần. Khi thấy ta, cậu bé ngước lên.

Bức tranh trên tay cậu bé hiện ra rõ nét: Là hình ảnh một cửa tiệm cầm đồ cổ kính, nơi có một người phụ nữ đeo khăn che mặt đang dịu dàng mỉm cười với một đứa trẻ.

Bên cạnh bức tranh, cậu bé dùng những ngón tay nhỏ xíu viết một dòng chữ nguệch ngoạc: “Mẹ đã về.”