Tiếng bước chân của Phó Thẩm Ngọc loạng choạng, nghe như tiếng nấc nghẹn của một kẻ vừa đ.á.n.h mất linh hồn. Cánh cửa cung điện đóng sầm lại, để lại ta trong bầu không khí tĩnh mịch, nặng nề.
Ta nhìn bát canh bổ vẫn còn tỏa hương nghi ngút, lòng bình thản như mặt hồ đóng băng. Hắn cứ ngỡ mình có thể dùng sự dịu dàng hiện tại để khỏa lấp đi những tội lỗi quá khứ. Hắn tưởng mình có thể "dạy" Niên Niên cưỡi ngựa b.ắ.n cung, tưởng có thể bắt đầu lại từ đầu bằng cách tạo ra những ký ức mới. Nhưng hắn quên mất rằng, một khi chiếc bình đã vỡ, dù có cố hàn gắn bằng vàng ròng, thì những vết rạn vẫn luôn hiện hữu, nhắc nhở về sự tàn nhẫn đã từng xảy ra.
Niên Niên từ từ tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy tay ta. Thằng bé nhìn bát canh, rồi nhìn ra phía cửa, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu vượt xa tuổi lên năm.
Mẹ… hắn thật sự rất đáng sợ. Hắn không yêu chúng ta, hắn chỉ yêu cảm giác được sở hữu mẹ thôi.
Ta xoa đầu con, ánh mắt xa xăm:
Niên Niên, con nói đúng. Có những sai lầm, một khi đã phạm phải, thì cả đời này cũng không thể sửa chữa. Hắn hối hận, không phải vì hắn thực sự thấu hiểu nỗi đau của ta, mà vì hắn không chấp nhận được việc mình đã đ.á.n.h mất món đồ chơi quý giá nhất.
Đêm đó, trong cung điện lộng lẫy, ta không hề chợp mắt. Hệ thống bỗng lên tiếng, giọng điệu có chút gấp gáp:
Ta đã tìm được kẽ hở. Phó Thẩm Ngọc trong cơn điên loạn đã ký vào một bản giao dịch m.á.u với chính định mệnh của hắn. Hắn tình nguyện dùng cả triều đại này để "mua" lại thời gian, quay về quá khứ để ngăn cản bản thân làm việc sai trái. Nếu ngươi đồng ý, chúng ta có thể đưa hắn về ngày mà hắn gặp ngươi lần đầu.
Ta sững sờ:
Trở về ngày đầu tiên? Để hắn sống lại một lần nữa sao?
Đúng. Nhưng đó sẽ là một vòng lặp vĩnh cửu. Hắn sẽ phải trải qua nỗi đau mất ngươi hàng nghìn lần, hàng vạn lần, cho đến khi hắn thực sự hiểu được thế nào là yêu mà không chiếm hữu. Đó là sự trừng phạt nặng nề nhất cho kẻ đã từng coi tình yêu là món hàng giao dịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhìn Niên Niên đang say ngủ, hơi thở thằng bé đều đặn, bình yên. Nếu ta đồng ý, vòng lặp này sẽ bắt đầu. Phó Thẩm Ngọc sẽ phải đối mặt với chính tham vọng của mình trong vô tận.
hằng nguyễn
Sáng hôm sau, khi Phó Thẩm Ngọc lại vội vã bước vào, trên tay vẫn là bát canh bổ nóng hổi, đôi mắt thâm quầng vì không ngủ, hắn nhìn ta đầy hy vọng:
Diệu Diệu, hôm nay nàng đã thấy dễ chịu hơn chưa? Ta đã cho người chuẩn bị kiệu, chúng ta đi dạo trong vườn ngự uyển được không?
Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi môi khẽ nở nụ cười lạnh lùng:
Phó Thẩm Ngọc, nếu ta cho ngươi một cơ hội, để ngươi quay về ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, nhưng đổi lại, ngươi phải chịu đựng nỗi đau mất ta lặp đi lặp lại mãi mãi. Ngươi có dám đ.á.n.h đổi không?
Hắn sững sờ, bát canh trên tay run lên, suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn nhìn ta, đôi mắt ánh lên vẻ quyết tuyệt chưa từng có:
Chỉ cần nàng quay lại… chỉ cần ta có thể gặp lại nàng một lần nữa mà không làm tổn thương nàng… ta nguyện đ.á.n.h đổi tất cả. Dù là vạn kiếp bất phục.
Ta gật đầu, đưa tay chạm nhẹ vào trán hắn:
Vậy thì, hãy đi đi. Hãy đi tìm ta của ngày đó, và học cách làm người.
Một luồng sáng ch.ói lòa bùng lên, bao phủ lấy căn phòng. Phó Thẩm Ngọc tan biến dần vào hư không, nụ cười cuối cùng của hắn là nụ cười hạnh phúc nhất, cũng là nụ cười bi đát nhất. Vòng lặp bắt đầu. Và ta, lần đầu tiên sau mười năm, cảm thấy mình thực sự được tự do.