Ta nhìn chằm chằm vào bát canh trong tay hắn, hơi nóng bốc lên mang theo hương vị quen thuộc đến đáng sợ. Nhưng trong lòng ta lúc này chỉ có sự lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Con ta đâu? Ngươi đưa nó đi đâu rồi?
Phó Thẩm Ngọc khựng lại, ánh mắt hắn thoáng d.a.o động rồi trở nên cố chấp đến điên cuồng. Hắn đặt bát canh xuống bàn, tiếng sứ va chạm vang lên khô khốc trong không gian cung điện vắng lặng. Hắn tiến lại gần, bàn tay định chạm vào mặt ta nhưng lại bị ta né tránh, khiến không trung trở nên ngột ngạt.
Niên Niên rất ngoan. Ta chỉ cho người đưa thằng bé đến thư viện hoàng gia học tập. Ta muốn thằng bé được hưởng những gì tốt nhất, được làm một hoàng t.ử cao quý nhất thiên hạ.
Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ cầu xin:
Diệu Diệu, đừng nhìn ta bằng ánh mắt ấy. Ta không muốn làm hại con của chúng ta. Ta chỉ muốn… muốn giữ nàng lại đây, ở bên cạnh ta. Nàng có biết những đêm dài không có nàng, ta đã phải sống thế nào không? Ta thà là kẻ ác, thà để nàng hận ta cả đời, còn hơn là phải nhìn nàng biến mất khỏi thế giới này thêm một lần nữa.
Ta cười nhạt, nụ cười không chút độ ấm:
Ngươi vẫn như vậy, Phó Thẩm Ngọc. Ngươi luôn nhân danh tình yêu để giam cầm, nhân danh sự bù đắp để chà đạp lên ý nguyện của người khác. Ngươi tưởng đưa con ta vào cái l.ồ.ng son này là tốt cho nó sao?
Ta đứng dậy, đối diện với kẻ đã từng là cả thế giới của mình, giờ đây chỉ còn lại một sự xa lạ đầy oán hận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngươi nói ngươi biết sai? Sai lầm lớn nhất của ngươi không phải là những gì đã làm với Khương Nguyệt, mà là ngươi chưa bao giờ thực sự coi ta là một con người. Với ngươi, ta là vật sở hữu, là món đồ để cầm cố, là thứ ngươi có thể tùy tiện ban phát lòng tốt hoặc sự tàn nhẫn.
Đột nhiên, từ ngoài cửa cung, tiếng Niên Niên vang lên, yếu ớt nhưng kiên cường:Mẹ! Con không đi học với người xấu này đâu!
hằng nguyễn
Tiếng bước chân vội vã, Niên Niên chạy ùa vào, dù bị binh lính ngăn cản nhưng thằng bé vẫn cố len lách về phía ta. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Phó Thẩm Ngọc bàng hoàng nhìn lại. Hắn thấy trong mắt đứa trẻ ấy không phải sự ngưỡng mộ dành cho một bậc quân vương, mà là nỗi khiếp sợ và thù ghét hệt như cách hắn đã đối xử với Diệu Diệu năm xưa.
Hắn bỗng chốc nhận ra, đứa trẻ này – hiện thân của sự tái sinh – lại đang tái hiện lại chính bi kịch mà hắn đã gây ra.
Diệu Diệu…
Hắn lùi lại, đôi bàn tay run rẩy không biết đặt vào đâu. Hắn đã thực sự trở thành kẻ thủ ác trong mắt đứa con của chính mình.
Phó Thẩm Ngọc, ngươi nghe cho kỹ đây, – ta ôm Niên Niên vào lòng, nhìn thẳng vào mắt hắn – nếu ngươi còn giữ ý định giam cầm chúng ta, thì hãy cứ g.i.ế.c c.h.ế.t ta đi. Bởi vì cho đến giây phút cuối cùng, ta vẫn sẽ chọn cái c.h.ế.t hơn là sống cùng ngươi trong cung điện m.á.u lạnh này.
Không gian chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Phó Thẩm Ngọc đứng trơ trọi giữa tòa cung điện nguy nga. Hắn đã có được thiên hạ, có được quyền lực, nhưng hắn nhận ra, ngay cả khi hắn quỳ xuống, hắn cũng không bao giờ có thể chạm đến trái tim của người phụ nữ trước mặt thêm một lần nào nữa.