Lộ Dao lặn xuống biển sâu nhặt rác liên tục mấy ngày, cuối cùng cũng gom đủ mười vạn điểm nhân khí, đổi được thẻ thân phận đặc thù.
Thẻ nhân viên của tiệm Lông Xù Xù dùng dây bông đỏ, trên đó khắc tên chủ tiệm, phương thức liên lạc và mã số ngân bài; thẻ công nhân tạm thời dùng dây bông đen, khắc tên chủ tiệm cùng mã số ngân bài.
Để dễ phân biệt, thẻ thân phận của khách được thiết kế bằng dây bông xanh nhạt, màu sắc như đại dương, trên thẻ chỉ khắc tên chủ tiệm và mã số ngân bài.
Từ thẻ của mẹ con Nhị Tâm đến thẻ công nhân tạm thời, tổng cộng đã dùng hết năm mã số.
Theo thứ tự tiếp theo, thẻ thân phận của Bạch Kính mang số 006.
Thẻ vừa kích hoạt, tài khoản lập tức vào một triệu tệ, khiến Lộ Dao vui ra mặt.
Dù sao sau vụ giao dịch ở chợ đen lần trước, đây mới là khoản thu chính thức thứ hai.
Từ sau lần chạm trán đàn cá voi sát thủ, bầy cá “tự bế” bị húc tán loạn, không ít “cá” đang ngủ say trong đó bị cưỡng chế đ.á.n.h thức. Gần đây, lượng khách tới tiệm vuốt mèo tăng vọt, bốn “nhân viên mèo” đi làm đến kiệt sức.
Ba bé mèo con thì không cần nói, ngay cả Nhị Tâm kẻ lười biếng thong dong nhất cũng mệt đến mức thường xuyên trốn vào bếp ngủ trưa trong giờ làm việc, không muốn ra ngoài chơi với khách.
Con người đúng là… nghiện “hít mèo” quá mức.
Lộ Dao từng cân nhắc việc đưa thêm các giống lông xù mới vào tiệm, đã đi dạo chợ hoa chim thú mấy lần: hamster, sóc bay, thỏ…
Sau khi tìm hiểu kỹ, cô lại thấy những sinh vật này tạm thời không phù hợp mang về tiệm.
Quá yếu ớt, mà khả năng tương tác cũng không cao.
Kế hoạch bổ sung “lông xù” mới tạm gác lại. Lộ Dao quyết định tiếp tục nhận nuôi thêm mèo, bắt đầu để ý đến mấy con mèo hoang quanh khu phố.
Nhưng vẫn còn một vấn đề nghiêm trọng: mỗi “nhân viên lông xù” đều cần một thẻ công bài.
Một thẻ tốn mười vạn điểm nhân khí. Trước khi tìm mèo hoang, phải chuẩn bị sẵn thẻ cho mèo.
Lộ Dao tăng số lần lặn biển, mỗi ngày lặn ba lần, mỗi lần ra ngoài hai tiếng, chỉ hoạt động quanh núi rác. Trung bình một ngày có thể tích lũy khoảng ba vạn điểm nhân khí.
“Anh anh —— anh ——”
Tiếng kêu quen thuộc vang lên. Cả tiệm bỗng chốc yên tĩnh lại, động tác vuốt mèo của khách cũng nhẹ hẳn xuống.
Lộ Dao từ bếp đi ra, nhìn thấy cá voi sát thủ ngoài lớp màng tường trong suốt, không hề bất ngờ.
Từ sau lần cứu cá voi con bị thương dưới biển sâu, thỉnh thoảng lại có cá voi tìm đến tiệm Lông Xù Xù.
Không rõ các quần thể cá voi giao lưu với nhau bằng cách nào, chỉ biết rằng chỉ sau một đêm, danh tiếng của tiệm Lông Xù Xù đã lan khắp tộc đàn cá voi sát thủ.
Có con đến một mình, có con đi cùng ba bốn bạn. Có con bị thương khi săn mồi, có con mắc lưới đ.á.n.h cá, có con vô tình nuốt phải nhựa…
Lý do chúng tìm đến Lộ Dao thì đủ kiểu.
Lộ Dao giống như một nữ vu sống giữa biển sâu, giải quyết mọi rắc rối mà chúng gặp phải.
Sau khi mọi chuyện được giải quyết, bọn chúng kêu “anh anh anh” rồi bơi đi.
Vài tiếng sau lại quay về, vứt trước cửa tiệm đủ loại cá: cá tráp, cá trích, mực, sứa… hễ là thứ chúng nghĩ là ăn được thì đều mang tới.
Lần này đến tìm Lộ Dao chính là con cá voi non từng bị thương trong đàn lần trước. Vệt hoa văn hình bầu d.ụ.c dẹt dưới mắt nó rất đặc trưng, nhìn một cái là nhận ra ngay.
Mỗi khi đàn cá voi tạm dừng ở gần đây, nó đều sẽ tới tìm Lộ Dao.
Cá voi con ngậm trong miệng một con cá ngừ vây đen, thấy Lộ Dao đi ra liền thẳng tay ném cá về phía cô, kêu:
“Anh~ anh~”
Lộ Dao ôm lấy con cá, có chút bất lực:
“Không cần lần nào tới cũng ném cá thế này. Đợi tôi một lát.”
Cô định thay đồ lặn, cùng cá voi con xuống biển.
Họ đã cùng nhau lặn biển vài lần. Có cá voi ở bên, cơ bản không cần lo gặp phải những kẻ săn mồi khác.
Lần này đi cùng cá voi con còn có một con cá voi sát thủ đực trưởng thành mà Lộ Dao chưa từng gặp trước đây.
Trong phim tài liệu, cá voi sát thủ trông chỉ lớn ngang cá heo biển, nhưng ngoài đời chúng lớn hơn rất nhiều.
Ví dụ như con cá voi đực trước mắt này: thân hình giọt nước cân đối tuyệt đẹp, sắc đen trắng tương phản rõ rệt, vừa to lớn vừa tao nhã. Vây lưng thẳng đứng, vươn cao đầy khí thế.
Con cá voi sát thủ này biểu hiện cực kỳ lạnh lùng, vậy mà lại không “anh anh anh”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những con cá voi sát thủ Lộ Dao quen biết đa phần đều lắm lời, nói chuyện không ngừng. Chỉ cần có bạn bên cạnh là sẽ thao thao bất tuyệt.
“Cá voi sát thủ câm” quả thực hiếm gặp. Lộ Dao tò mò nhìn con cá voi trưởng thành kia, ánh mắt mang theo dò xét.
Con cá voi trưởng thành trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng hừ ra một âm tiết:
“…Anh.”
Hóa ra không phải câm.
Sự tò mò được thỏa mãn, Lộ Dao mang cá ngừ vào bếp, thay đồ lặn rồi cùng hai con cá voi lặn xuống biển.
Gần đây cô đang thử thăm dò rìa của biển rác, bơi rất xa về phía tây, bắc và nam.
Đại dương quá rộng lớn, vô biên vô hạn, xa nhất cũng chỉ có thể tới mép rãnh biển.
Dưới những khối đá san hô khổng lồ là rãnh sâu hun hút, tối đen, rong tảo mọc dày đặc.
Càng xuống sâu, nước biển càng lạnh, áp suất càng lớn. Chỉ những loài cá và sinh vật biển sâu thích nghi được mới có thể lặn xuống; con người chỉ nhìn thôi cũng đã thấy nghẹt thở.
Không có kết quả khi mở rộng theo chiều ngang và chiều sâu, Lộ Dao lại thử nổi lên mặt biển.
Vị trí của tiệm Lông Xù Xù nằm ở tầng đại dương gần mặt nước, ban ngày còn có ánh nắng chiếu tới, cô vốn nghĩ nơi này là vùng biển nông, lên mặt biển hẳn rất dễ.
Nhưng Lộ Dao bơi lên rất lâu, mặt biển giống như một ảo ảnh trên biển nhìn thấy rõ ràng, nhưng dù thế nào cũng không chạm tới được.
Trong khi đó, cá voi sát thủ thỉnh thoảng sẽ nổi lên mặt biển để thở, chỉ vài giây sau lại lặn xuống.
Lúc này Lộ Dao mới chợt hiểu lời Thanh Mỹ nói về việc bị nhốt trong vùng biển này là có ý gì.
Cô quay lại khu vực gần núi rác phía đông, vừa tiếp tục nhặt rác vừa dò tìm ranh giới.
Chỉ theo hướng này, rác thải kéo dài vô tận, chiếm trọn một mảng lớn đáy biển, hoàn toàn không thấy rãnh biển đâu.
Hai con cá voi sát thủ hộ tống hai bên. Cá voi con vô cùng hiếu động, thường dùng đuôi giúp lật mở những mảnh rác lớn.
Mỗi lần băng qua đàn cá “tự bế”, chúng vẫn chẳng khách sáo, một trên một dưới lao thẳng xuyên qua, lại khiến không ít đàn cá bị cưỡng ép “đánh thức”.
Lần này Lộ Dao bơi rất xa về phía đông, rõ ràng đã vượt qua một ranh giới nào đó.
Nước biển ngày càng đục, thậm chí còn phảng phất mùi khó chịu, mùi tanh của biển trộn lẫn với mùi nước cống từ đất liền đổ ra.
Cô cảm thấy cơ thể bắt đầu khó chịu, muốn quay đầu lại.
Nhưng hai con cá voi vẫn muốn dẫn cô đi tiếp. Lộ Dao c.ắ.n răng bơi thêm mấy chục mét.
Nước biển lúc này đã đục ngầu hoàn toàn, không nhìn rõ được bất cứ thứ gì.
Cô dừng lại, quyết định quay về.
Nam Cung Tư Uyển
Cá voi con còn định đẩy cô đi tiếp thì bị con cá voi đực trưởng thành chặn lại.
Trên đường quay về, Lộ Dao kiệt sức, không thể bơi nổi nữa.
Con cá voi đực trưởng thành ngậm lấy tay trái cô, kéo cô bơi ngược trở lại.
Nó c.ắ.n rất cẩn thận, ít nhất cô không thấy đau, tốc độ bơi cũng khá chậm.
Nhưng trong đầu Lộ Dao bỗng hiện lên một mẩu tin từng đọc: cá voi sát thủ săn cá voi lưng gù con, đôi khi gặp tàu du lịch còn kéo đuôi cá voi con, bơi vòng quanh thân tàu mấy vòng.
Toàn thân cô lạnh toát, tay chân bỗng dưng có lại sức, lập tức vùng thoát khỏi cú kéo của cá voi đực, liều mạng bơi về phía trước.
Phần lớn sinh vật biển dựa vào sóng siêu âm để phân biệt con mồi. Có lẽ con người đối với cá voi sát thủ mà nói không đủ để xếp vào danh sách thức ăn.
Nhưng điều đó không ngăn được thần kinh của cô trong khoảnh khắc ấy bỗng căng như dây đàn.
“Anh?” Con cá voi đực trưởng thành dường như không hiểu hành động của Lộ Dao.
Lộ Dao nghe không hiểu, cũng chẳng biết phải trả lời thế nào.
“Chậc.” Cá voi con bỗng phát ra một tiếng tặc lưỡi mang ý trêu chọc.
“Bốp!” Cá voi đực trưởng thành khẽ húc cá voi con một cái.
Cá voi con tưởng là đang chơi, xoay người quật đuôi vào bụng cá voi đực:
“Anh~”
“Chậc.” Con cá voi đực quẫy mạnh cái đuôi to, trực tiếp hất cá voi con văng xa năm mét.