Cẩm Nang Kinh Doanh Cửa Hàng Ở Dị Giới

Chương 168



Lộ Dao bất lực:

“…Đừng đùa nữa.”

 

Chỉ cần bị đụng nhẹ một cái thôi, có khi ngày mai cô cũng chẳng xuống giường nổi.

 

Mấy con quái vật biển này hoàn toàn không có khái niệm gì về trọng lượng cơ thể của chính mình.

 

Thành phố Diêu Quang, Bệnh viện Bạch Sơn.

 

Bác sĩ Bạch Kính kết thúc ca đi buồng buổi sáng, trở về văn phòng.

 

Có người đang ngồi bên bàn làm việc của anh, dường như đang chờ.

 

Khi nhìn rõ cô gái ấy, Bạch Kính hơi sững người, vẻ khó tin lướt qua trong mắt, một lúc sau mới trở lại bình tĩnh:

“Cảnh Ngọc Khê, em về rồi à.”

 

Cảnh Ngọc Khê đứng dậy. Sắc mặt cô có phần tiều tụy, nhưng vẫn giống như vài năm trước xinh đẹp, đoan trang, đầy khí chất.

 

Cô nói:

“Bác sĩ Bạch.”

 

Bạch Kính hạ mắt, nhẹ gật đầu:

“Em về khi nào?”

 

Chia tay đã nhiều năm, gặp lại cũng chỉ là vài câu xã giao đơn giản. Anh không nghĩ cô đến đây là để tìm mình.

 

Cảnh Ngọc Khê đáp:

“Tháng trước. Đến bệnh viện lấy t.h.u.ố.c, tiện thể ghé thăm anh.”

 

“Em bị bệnh à? Khó chịu ở đâu?”

Bạch Kính đặt hồ sơ bệnh án lên bàn, như thể vô tình ngồi xuống, giọng điệu bình thản.

 

Cảnh Ngọc Khê nhìn thấy sợi dây màu lam trên cổ tay anh, trên dây buộc một thẻ bạc khắc tên. Sắc mặt cô lập tức thay đổi:

“Không có gì, chỉ là dạ dày hơi khó chịu, đã lấy t.h.u.ố.c rồi. Không có việc gì nữa, em đi trước.”

 

Bạch Kính theo phản xạ nắm lấy cổ tay cô:

“Em sẽ không tự dưng đến tìm tôi. Có chuyện gì?”

 

Ánh mắt Cảnh Ngọc Khê dừng lại trên sợi dây ở cổ tay anh, nhìn rõ cái tên được khắc trên đó.

 

Lộ Dao.

 

Không ai vô cớ mang tên người khác bên mình, huống chi là một người như Bạch Kính.

 

Nhưng họ đã chia tay nhiều năm.

 

Hôm nay cô đến đây, quả thật là có việc cần nhờ anh giúp.

 

Cảnh Ngọc Khê chỉnh lại cảm xúc, xoay người đối diện với anh lần nữa:

“Ừ, đúng là có chút chuyện. Em muốn nhờ anh giới thiệu cho em gặp người của nhà họ Cơ.”

 

Bạch Kính nhướn mày:

“Em muốn gặp Cơ Phi Mệnh? Xảy ra chuyện gì?”

 

Cảnh Ngọc Khê mân mê các ngón tay, giọng hạ thấp:

“Muốn nhờ anh ấy xem giúp… trên người em có phải đang dính thứ gì không.”

 

Trước đây cô chưa từng tin vào mấy chuyện tà ma mê tín. Việc chia tay với Bạch Kính năm đó, nguyên nhân cũng một phần vì chuyện này.

 

Quan điểm của họ khác nhau quá nhiều.

 

Nhưng suốt gần một năm nay, những chuyện xui xẻo liên tiếp xảy ra với cô:

luyện đàn piano thì gãy xương ngón tay;

trong cuộc thi quốc tế quan trọng lại thi đấu sa sút bất thường;

xuống cầu thang thì trượt chân, bong gân cổ tay;

lỡ mất suất du học vốn đã nằm trong tầm tay.

 

Dường như mọi điều xấu đều đồng loạt ập xuống đầu cô.

 

Cảnh Ngọc Khê tìm đến không ít chuyên gia, thậm chí còn gặp cả bác sĩ tâm lý, nhưng đều không có tác dụng.

 

Trong lúc tuyệt vọng, cô nhớ tới lời Bạch Kính từng nói, anh có quen một người có thể nhìn thấy những thứ kỳ quái.

 

Trước đây muốn gặp Cơ Phi Mệnh khó như lên trời, dù sao người đó cũng là thần sứ đại nhân.

 

Nhưng dạo gần đây, anh ta rảnh rỗi đến mức đi làm shipper ở khu phố cửa hàng, Bạch Kính cảm thấy chuyện này cũng không đến nỗi khó.

 

Cơ Phi Mệnh buổi trưa không có việc, đồng ý gặp Cảnh Ngọc Khê một lần.

 

Ba người hẹn nhau tại một nhà hàng cao cấp gần Bệnh viện Bạch Sơn.

 

Ban đầu Cảnh Ngọc Khê định tự mình đi gặp Cơ Phi Mệnh, nhưng đối phương nói phải đi làm, chỉ có thời gian vào buổi trưa.

 

Có việc nhờ người khác, cô đành phải tạm thời chấp nhận sắp xếp thời gian của đối phương.

 

Đến giờ nghỉ trưa, ba người gặp nhau trong phòng riêng của nhà hàng “Thời Cũ”.

 

Vừa ngồi xuống, Cảnh Ngọc Khê đã lập tức chú ý tới sợi dây bông màu đen trên cổ tay Cơ Phi Mệnh.

Giữa dây treo một thẻ bạc, kiểu dáng giống hệt sợi dây mà Bạch Kính đang đeo.

 

Cô lặng lẽ quan sát, rất nhanh liền phát hiện trên thẻ bạc của Cơ Phi Mệnh cũng khắc hai chữ “Lộ Dao”, khiến tình huống bỗng chốc trở nên khó hiểu.

 

“Các anh…” Cảnh Ngọc Khê vất vả tìm lời,

“…vòng tay này trông cũng khá đẹp, mua cùng một cửa hàng à?”

 

Cơ Phi Mệnh cúi đầu nhìn sợi dây trên cổ tay, vẻ mặt thoáng chán nản:

“Ra ngoài gấp quá, quên trả thẻ công tác cho chủ tiệm. Cô có vấn đề gì thì nói nhanh đi, xong việc tôi còn phải về cửa hàng sớm.”

 

Cảnh Ngọc Khê sững người:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chủ tiệm gì cơ?”

 

Cơ Phi Mệnh dùng cách giải thích ngắn gọn, an toàn nhất, tránh bị hệ thống kiểm duyệt, nói rõ nơi mình đang làm việc, đồng thời vô tình tiết lộ chuyện Bạch Kính đang là hội viên tháng phí một trăm vạn của cửa hàng đó.

 

Phải rất lâu sau Cảnh Ngọc Khê mới hoàn hồn:

“Vậy ‘Lộ Dao’ là tên ông chủ của anh?”

 

Ai lại khắc tên mình lên thẻ công tác với thẻ hội viên chứ?

 

Thật quá kỳ quái.

 

Cơ Phi Mệnh gật đầu:

“Ừ. Tôi vừa xem rồi, trên người cô không có gì cả. Có thể chỉ là áp lực quá lớn, tinh thần không ổn. Cách tốt nhất là thả lỏng, tự điều chỉnh cảm xúc.”

 

Nam Cung Tư Uyển

Nói xong, Cơ Phi Mệnh rời đi ngay, anh còn lo chủ tiệm phải dùng thẻ công tác tạm thời.

 

Sau bốn năm, Bạch Kính và Cảnh Ngọc Khê lại ngồi ăn cùng nhau.

 

Cảnh Ngọc Khê ăn rất ít, Bạch Kính tưởng cô khách sáo nên khuyên ăn thêm. Cô cố ăn thêm hai miếng, kết quả vừa ra khỏi quán, đứng bên đường đã nôn ra.

 

Bạch Kính chống tay lên hông đứng bên lề đường, trầm mặc rất lâu:

“Em vẫn luôn như vậy sao?”

 

Cảnh Ngọc Khê nôn đến chỉ còn toàn vị chua, súc miệng xong mới đứng thẳng dậy:

“Xin lỗi làm phiền anh rồi.”

 

“Bác sĩ nói thế nào? Hồ sơ bệnh án đâu, đưa tôi xem.” Bạch Kính hỏi.

 

Cảnh Ngọc Khê mở điện thoại, đưa cho anh mấy tấm ảnh:

“Đây là bệnh án. Bác sĩ chẩn đoán hầu như đều là áp lực quá lớn. Nhưng em cảm thấy những chuyện xảy ra với mình đã vượt quá phạm vi áp lực tâm lý, giống sự kiện tâm linh hơn.”

 

Lo âu, mất ngủ, suy giảm trí nhớ, biến động cảm xúc… cuối cùng đều phản ánh lên cơ thể.

 

Kết quả kiểm tra mới nhất cho thấy cô bị viêm dạ dày.

 

Bạch Kính xem xong bệnh án, liền gọi một cuộc điện thoại:

“Chủ tiệm, tôi là Bạch Kính.”

 

Ở đầu dây bên kia, Lộ Dao thở gấp, nghe ra giọng anh thì hơi bình tĩnh lại:

“Bác sĩ Bạch, có chuyện gì sao?”

 

“Là thế này, tôi có một bệnh nhân, muốn đưa cô ấy đến cửa hàng của cô.”

Giọng Bạch Kính rất khách khí, trong lòng lại hơi thấp thỏm.

 

Lần trước anh đồng ý gặp Lộ Dao cùng Cơ Phi Mệnh, vốn tưởng lại là một đại gia lắm tiền có bệnh kín.

 

Đến khu phố cửa hàng, ký thỏa thuận bảo mật, nhìn thấy một chủ tiệm còn trẻ hơn cả mình, anh thực sự rất bất ngờ.

 

Sau đó dần dần quen biết, chứng kiến những bí mật của khu phố ấy, anh đã vô thức tách cô ra khỏi những người khác.

 

Với người này, anh luôn cẩn trọng hơn bất kỳ ai.

 

Nhị Tâm biến mất, Lộ Dao đang đi tìm mèo thì nghe Bạch Kính nói mấy câu. Suy nghĩ chừng nửa phút, cô nói:

“Anh đi cùng cô ấy, hay để cô ấy dùng thẻ thân phận của anh?”

 

Bạch Kính đáp:

“Nếu có thể, tôi muốn đi cùng cô ấy đến cửa tiệm.”

 

Lộ Dao nói:

“Ba ngày nữa hãy tới. Cần ký kết thỏa thuận bảo mật nghiêm ngặt. Thẻ công tác tạm thời dùng một lần, giá là 50.000.”

 

Hẹn xong thời gian với Bạch Kính, Lộ Dao cúp điện thoại, tiếp tục đi tìm mèo.

 

Cơ Phi Mệnh cũng đã quay về khu cửa hàng, hai người chia nhau ra tìm.

 

Chuyện này nói ra thì có hơi buồn cười. Nhị Tâm ở trong tiệm quá được yêu thích, khách nào cũng thích bế nó, ôm ôm dán dán.

Lúc đầu, Nhị Tâm còn miễn cưỡng phối hợp một chút, về sau thì phiền hẳn. Lại thêm chủ tiệm không có mặt, chẳng ai quản, nó trực tiếp biểu diễn màn “heo mễ bỏ trốn”.

 

Nghe nói lúc đó, Nhị Tâm dùng thân hình linh hoạt chưa từng thấy để né khỏi vòng vây của khách, nhảy dựng lên đẩy tung cửa tiệm, rồi một mạch phóng đi mất dạng.

 

Khi ấy Lộ Dao đang ở biển sâu, Thanh Mỹ căn bản không mở được cánh cửa sang thế giới khác.

Bình thường Nhị Tâm cũng thỉnh thoảng tự ra ngoài chơi, nửa ngày là về, nên ban đầu Lộ Dao không định đi tìm. Nhưng trong tiệm có một đám khách cứ lo lắng hỏi han tung tích của Nhị Tâm, mong cô mau quay lại.

 

Bất đắc dĩ, Lộ Dao đành bắt đầu tìm mèo quanh khu cửa hàng.

 

Không tìm thấy bé Tam Hoa mập, nhưng lại gặp mấy con mèo hoang. Đáng tiếc bọn chúng rất cảnh giác, không có dụng cụ chuyên nghiệp thì khó mà bắt được.

 

Lộ Dao tìm quanh một lúc ở bên ngoài rồi đi sang cửa hàng blind box. Không lâu sau, Cơ Phi Mệnh cũng quay lại.

 

Thế giới Vô Thường đã thay đổi rất nhiều. Tinh hạch năng lượng giờ đã trở thành một loại năng lượng sạch có thể tái sinh. Dung dịch nén được điều phối theo tỷ lệ khác nhau có thể dùng để tinh lọc đất đai, cũng có thể tinh lọc nguồn nước.

 

Tuy nhiên, công nghệ khai thác tinh hạch năng lượng hiệu suất cao vẫn nằm trong tay chủ tiệm blind box. Không có kỹ thuật chiết xuất bằng ma pháp của chủ tiệm, mọi nghiên cứu đều không thể tiến thêm bước nào.

 

Hiện tại, các căn cứ quanh cửa hàng blind box liên hợp khai phá khu trồng trọt, chủ yếu gieo trồng lương thực và thực vật biến dị. Sau khi thu hoạch, cư dân có thể tự do đến cửa hàng blind box đổi lấy các vật tư sinh hoạt khác.

 

Trong phòng nghiên cứu, Lộ Dao nhìn thấy thế hệ dung dịch nén tinh lọc nước mới nhất, trong lòng khẽ động.

 

Không biết dung dịch này có thể dùng để tinh lọc Rác dưới biển hay không?

 

Rác dưới biển ô nhiễm nước biển và các loài cá, lại thêm hải lưu không ngừng, muốn tinh lọc hoàn toàn gần như là chuyện không thể. Nhưng nếu có thể tinh lọc nước biển và cá, thì sẽ không cần phải lúc nào cũng dùng ma pháp nữa.

 

Ý nghĩ này khiến Lộ Dao không nỡ từ bỏ.

 

Ít nhất có thể thử trước trong bể cá biển sâu. Lộ Dao kéo ba chai dung dịch nén, chuẩn bị mang sang tiệm lông xù làm thí nghiệm.

 

Sáng hôm sau, Lộ Dao từ tiệm làm móng bước ra, ghé tiệm ăn vặt ăn sáng xong, vừa đi ra đã thấy Nhị Tâm nằm trước cửa tiệm lông xù xù, lười biếng l.i.ế.m móng vuốt.

 

Nhìn kỹ lại, được lắm. Bên cạnh bé Tam Hoa mập còn có thêm ba con mèo hộ vệ.

 

Cái tư thế sẵn sàng nghênh chiến ấy, còn ra dáng hơn cả nữ hoàng hồi cung.