Cẩm Nang Sinh Tồn Của Ác Nữ Tu Tiên

Chương 17: Cưỡng ép xuất giá



 

Nhìn bóng dáng đối phương dần đi xa, Giang Viễn Khoát cũng thu lại vẻ cợt nhả, mọi chuyện ngày càng trở nên thú vị rồi.

Tuy lời nói có vẻ cứng rắn, nhưng vừa rồi nàng ta chẳng qua chỉ là đang cố gượng ép chút tôn nghiêm cuối cùng trước mặt Giang Viễn Khoát.

Hừ, chưa chắc đã thua?

Chuyện đã sớm định, nói gì đến thắng thua.

Dung Thanh Tuyết tổn thương tinh thần, Thẩm Ngộ Phong tình đầu chớm nở, Ôn Tri Hạ đầy bụng nghi ngờ, Giang Viễn Khoát tính toán từng bước.

Bốn người bọn họ, mỗi người một tâm tư.

Mặt nước trông có vẻ lặng sóng, nào ngờ dưới đáy nước đang ẩn chứa những đợt sóng thần dữ dội.

Mấy ngày nay Ôn Tri Hạ hiếm khi thấy mờ mịt, đến mức đôi khi tâm thần bất định còn chẳng buồn ra tay nện người.

“Đại sư tỷ, đệ sẽ chăm chỉ tu luyện, sau này nếu có ai dám bắt nạt tỷ, đệ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho tỷ!”

Tiểu Đông vốn tính thật thà, nhưng lời nói ra lại vô cùng chân thành.

Lòng Ôn Tri Hạ chợt ấm áp, nhưng lời nói ra vẫn độc địa như cũ: “Ai dám bắt nạt ta, chán sống rồi sao? Nhưng ngươi mới bước vào Trúc Cơ, vừa chạm tay vào ngưỡng cửa tu tiên mà đã dám nói năng ngông cuồng, xem ra dạo này ta nện ngươi hơi ít nên ngươi không biết trời cao đất dày là gì rồi.”

Tiểu Đông cười hì hì, hoàn toàn không giận, thậm chí còn có chút luyến tiếc.

Ôn Tri Hạ thấy hắn kỳ kỳ quái quái, còn chưa kịp hỏi chuyện gì đang xảy ra, tiểu cô nương Tiểu Bắc kia đã đỏ hoe vành mắt: “Đại sư tỷ, tỷ sắp thành thân rồi, sau này còn về thăm bọn muội không?”

Tiểu Tây vội vàng kéo Tiểu Bắc lại: “Muội nói bậy bạ gì đó, đại sư tỷ sắp thành thân, chúng ta phải vui mừng tiễn tỷ ấy đi chứ. Hơn nữa, người tu tiên đâu phải cả đời chỉ có thể bó buộc ở một ngọn núi này, đại sư tỷ dạy chúng ta bản lĩnh, sau này chúng ta học thành tài đương nhiên có thể đi thăm tỷ ấy, thậm chí Ngọc Tuyền Phong chúng ta chính là hậu phương của tỷ ấy!”

“Huynh nói đúng, là muội nghĩ quẩn quá, tuy đại sư huynh cũng tốt, nhưng nếu đây là lựa chọn của đại sư tỷ, chúng ta đương nhiên phải...”

“Dừng!”

Cả đám nhao nhao nói khiến Ôn Tri Hạ phát lú, đến mức nàng hoàn toàn mù tịt chẳng hiểu bọn họ đang nói cái quái gì.

“Những người khác im miệng, Tiểu Bắc nói ta nghe, ta sắp thành thân là sao?”

Tiểu Bắc sững sờ: “Đại sư tỷ, chẳng phải ngày mai tỷ sẽ thành thân với Giang Viễn Khoát Giang công t.ử của Thanh Vân Tông sao? Đoàn rước dâu của Thanh Vân Tông đang trên đường tới rồi, lúc đó người của các đại môn phái cũng sẽ tới dự lễ, vào ngày đại hỉ, sư tôn còn phá lệ xuất quan sớm để đích thân chủ trì hôn lễ cho tỷ nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Bắc nhìn biểu cảm của sư tỷ, rồi xâu chuỗi lại tiền căn hậu quả, càng nói càng thấy sai sai: “Đại sư tỷ, mấy chuyện này tỷ hỏi muội làm gì, cả trên dưới Ngọc Tuyền Phong, bao gồm cả Ngọc Thanh Tông, thậm chí cả giới tu tiên chắc đã truyền khắp nơi rồi, chẳng lẽ... tỷ... tỷ không biết?”

Ôn Tri Hạ từ từ mỉm cười, giọng nói thanh lãnh không chút sợ hãi, lại mang theo vẻ giễu cợt đậm nét: “Ngươi nói đúng rồi đó, ngày mai ta thành thân, cả thế giới đều biết, còn ta lại là người cuối cùng biết.”

Lần này đến lượt đám sư đệ sư muội ngơ ngác: “Đại sư tỷ, chuyện này là sao?”

“Câu hỏi hay lắm, ta cũng đang rất muốn biết chuyện này là sao đây.”

Chỉ trong nháy mắt, Ôn Tri Hạ đã biến mất trước mặt mọi người.

Giây tiếp theo, nàng đã xuất hiện trước cửa phòng Vân Thanh tôn thượng, định đẩy cửa vào nhưng phát hiện cửa có cấm chế.

Ôn Tri Hạ khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ đúng lễ nghĩa “tiên lễ hậu binh”, thản nhiên nói: “Sư tôn, nghe nói ba ngày sau con thành thân, lúc đó người còn chủ trì hôn lễ cho con, chuyện này có thật không?”

Bên trong im lặng hồi lâu, cho đến khi Ôn Tri Hạ định cưỡng ép xông vào thì rốt cuộc cũng truyền ra giọng nói của Vân Thanh tôn thượng: “Ngày mai, vi sư đích thân tiễn con xuất giá.”

Ôn Tri Hạ thấy chuyện xuyên không đã đủ nực cười rồi, giờ xem ra là do kiến thức nàng nông cạn: “Nghĩa là sư tôn chẳng nói chẳng rằng mà định gả con đi?”

“Giang Viễn Khoát là thiên tài hiếm có, không phải hạng công t.ử bột như vẻ bề ngoài, thành thân với hắn không hề làm nhục con.”

Sari

Từ đầu đến cuối đến mặt cũng không chịu lộ, đây là định “mua đứt bán đoạn” rồi.

Ôn Tri Hạ chẳng buồn đào sâu xem đằng sau chuyện này ẩn chứa âm mưu gì, hay liên quan đến bao nhiêu lợi ích trao đổi, nhưng coi nàng như một công cụ thì phải hỏi xem nàng có đồng ý hay không!

Gương mặt nàng đầy sát khí rời khỏi cửa phòng Vân Thanh, vừa đến góc rẽ liền gặp Thẩm Ngộ Phong.

Trông hắn có chút t.h.ả.m hại, tóc tai xộc xệch, sắc mặt trắng bệch, thậm chí trước khi mở lời, đôi môi còn vô thức run rẩy.

“Sư tỷ, đệ vừa biết tin ngày mai tỷ phải thành thân với Giang Viễn Khoát, tại sao lại đột ngột như vậy, tất cả... có phải là thật không?”

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Ôn Tri Hạ, không bỏ sót một chút biểu cảm thay đổi của đối phương.

“Vừa mới biết? Nói ra cũng thật trùng hợp, ta cũng vừa mới biết tin này thôi. Ngày mai bắt ta làm tân nương mà chẳng có ai báo cho ta một lời, chuyện này chẳng phải rất nực cười sao?”

Đôi mắt Thẩm Ngộ Phong trong nháy mắt bừng lên tia sáng mãnh liệt, ánh mắt như muốn làm Ôn Tri Hạ tan chảy: “Chỉ cần sư tỷ không muốn gả, thì sẽ không gả.”

Tim Ôn Tri Hạ chợt nóng ran, ánh mắt này quá rực cháy.

“Đương nhiên là không gả rồi. Coi ta là quả hồng mềm muốn nắn sao thì nắn à, tưởng gọi vài đại môn phái tới dự lễ là ta không dám phá tan cái đám cưới này sao?”

Thẩm Ngộ Phong lập tức trở nên lo lắng: “Nếu sư tôn đã đồng ý chuyện này, chứng tỏ chưởng môn cũng đã chấp thuận. Nếu sư tỷ phá đám trước mặt bàn dân thiên hạ, sư môn sẽ mất mặt, tỷ sẽ bị coi là càn quấy. Nhẹ thì bị giam lỏng, nặng thì chịu hình phạt, nghiêm trọng nhất sẽ bị tống vào thủy lao của Tẩy Linh Tuyền để tẩy sạch tu vi rồi bị trục xuất khỏi sư môn!”