Trò mèo cũng thật nhiều, nhưng Ôn Tri Hạ chẳng thèm bận tâm: “Đã chơi thì chơi lớn, dăm ba cái chuyện gãi ngứa thì có gì vui. Ngày mai đệ né xa một chút, kẻo m.á.u văng đầy người.”
Ánh mắt Thẩm Ngộ Phong từ từ trở lại bình lặng, nhìn Ôn Tri Hạ rõ ràng sắp lao vào dầu sôi lửa bỏng mà lại thong dong như thế, giọng hắn nhẹ nhàng: “Được, đa tạ sư tỷ đã quan tâm.”
Người này đang đứng ngay trước mặt nàng, hắn không phải là nhân vật trên trang giấy, mà vô cùng chân thực.
Có lẽ ngày mai là đoạn hành trình cuối cùng của cuốn sách này rồi, nghĩ lại cũng có chút cảm thán: “Đúng rồi, ngày mai cũng có khi ta thành người nhà người ta thật, thật ra ta vẫn còn một chuyện chưa làm xong.”
“Sư tỷ cứ nói, đệ nhất định sẽ dốc hết sức mình.”
Ôn Tri Hạ cười ranh mãnh: “Cũng không cần phải dốc hết sức mình đâu, chỉ cần đệ muốn giúp thì dễ như trở bàn tay.”
“Vào sinh ra t.ử, nghĩa bất dung từ.”
“Không nghiêm trọng đến thế đâu, chính là ta quyến rũ đệ, sau đó đệ c.ắ.n câu, chúng ta cùng nhau ngủ.”
Đầu óc Thẩm Ngộ Phong trống rỗng, nói năng bắt đầu lúng túng: “Sư tỷ nói “ngủ”, là loại ngủ nào?”
Giọng nói Ôn Tri Hạ dần trở nên mê hoặc, ánh mắt như mang theo móc câu: “Chính là loại mà đệ đang nghĩ đó.”
Toàn thân Thẩm Ngộ Phong căng cứng, yết hầu chuyển động, giọng nói cũng trở nên khản đặc: “Vào sinh ra t.ử, nghĩa bất dung từ.”
Nữ nhân đúng là một sinh vật mâu thuẫn. Sẽ vì hắn say đắm mình mà trong lòng thầm vui sướng, nhưng lại vì hắn dễ dàng động lòng như vậy mà sinh khí.
“Khoan đã, đệ dễ dàng c.ắ.n câu như vậy, thế ngộ nhỡ hôm nay tiểu sư muội của đệ cũng nói với đệ những lời này, chẳng lẽ đệ cũng “nghĩa bất dung từ” luôn sao? Ta nói này, lúc đệ bế quan rốt cuộc là tu loại pháp môn gì vậy, đại pháp đào tạo tra nam à?”
Cơn nóng hừng hực trong người Thẩm Ngộ Phong trong phút chốc nguội lạnh, hắn vừa cuống quýt vừa bất đắc dĩ, định giải thích nhưng suy đi tính lại, ánh mắt dần trở nên kiên định.
Hắn nói dõng dạc từng chữ: “Người đệ ái mộ từ trước đến nay chỉ có sư tỷ, chưa từng có tiểu sư muội nào cả.”
Lòng Ôn Tri Hạ rung động, hắn nghiêm túc đến thế, đôi mắt trong veo sáng ngời đến thế, nếu ghé sát nhìn vào thì chỉ thấy chứa đựng mỗi một mình nàng mà thôi.
Chẳng hiểu sao, Ôn Tri Hạ bỗng nhớ tới một câu: Thiếu niên và tình yêu vĩnh viễn không già đi, dù cho có vượt qua gai góc, đ.á.n.h mất ngựa quý áo gấm. Tình cảm thiếu niên chân thành đến mức trong khoảnh khắc này, ở cái thế giới hoang đường kỳ quặc này, nàng vậy mà lại có một tia xao động thực sự.
Khóe môi Thẩm Ngộ Phong từ từ nở nụ cười, tuy sư tỷ không nói lời nào nhưng ánh mắt sư tỷ lại không dám nhìn hắn nữa, vô thức né tránh.
Đôi khi không dám đối mặt cũng là một loại câu trả lời.
Hơn nữa, chỉ cần sư tỷ không muốn gả cho kẻ khác là được rồi, hắn luôn có cơ hội, hắn đợi được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sari
“Ngày mai sư tỷ nhất định phải đứng xa chút, đừng để m.á.u văng đầy người.”
Một câu nói nhẹ nhàng của Thẩm Ngộ Phong kéo Ôn Tri Hạ đang rối loạn trở về: “Đệ nói gì?”
“Đệ nói, chẳng lẽ sư tỷ đang thẹn thùng sao?”
“Ta thấy đệ muốn nếm mùi bị sư tỷ nện cho một trận rồi đấy!”
Thẩm Ngộ Phong mang theo nụ cười, mãn nguyện rời đi, sắc mặt Ôn Tri Hạ lại dần trầm xuống.
Khoan hãy nói đến toan tính đằng sau của Vân Thanh và Ngọc Thanh Tông, chỉ riêng việc Giang Viễn Khoát muốn cầu hôn nàng đã đủ khiến người ta thấy khó hiểu rồi.
Trong nguyên tác, nam phụ phản diện luôn chiến đấu đến phút cuối cùng, cả đời dốc sức để có được nữ chính Dung Thanh Tuyết, sao có thể cưới người khác?
Chẳng lẽ vì sự xuất hiện của nàng mà nhiều chuyện đã thay đổi khỏi quỹ đạo ban đầu sao?
Ánh mắt Ôn Tri Hạ hơi nheo lại, vốn định về phòng nhưng lúc này lại thay đổi lộ trình, lúc băng qua rừng đào, không ngoài dự kiến gặp phải người mà nàng vốn định đi tìm.
Giang Viễn Khoát đã thu lại vẻ phù phiếm phóng đãng, đứng dưới cây đào, nhìn từ xa đúng là có vài phần dáng vẻ của một quý công t.ử thanh tú.
“Đào chi yểu yểu, trác trác kỳ hoa, chi t.ử vu quy, nghi kỳ thất gia (*). Hai lần gặp gỡ của chúng ta đều dưới gốc đào, thật đúng với bài thơ “Đào Yểu” tiễn dâu này, xem ra là duyên trời định rồi.”
(*) Bài “Đào Yểu” trong Kinh Thi, thường dùng để chúc cô dâu khi xuất giá.
Ôn Tri Hạ không rảnh rỗi mà giả vờ giả vịt với hắn ta, nghe xong chỉ thấy nực cười: “Xem ra lần trước bị đào nện cho ngu người rồi, nếu không thì ngươi phát điên cái gì vậy?”
Giang Viễn Khoát không hề giận, ngược lại ánh mắt càng thêm nồng nhiệt: “Việc cầu hôn quả thực quá đường đột, làm khổ nàng rồi, nhưng hai chúng ta thực sự rất xứng đôi.”
“Người ngươi vốn định cưới không phải ta, vậy lý do là gì.”
Giang Viễn Khoát không hề bất ngờ, tin tức trước đó hắn ta muốn cầu hôn Dung Thanh Tuyết không hề cố ý che giấu, nên Ôn Tri Hạ biết cũng chẳng lạ gì.
“Nàng hợp với ta hơn nàng ta.”
Giang Viễn Khoát là thứ t.ử của tông chủ Thanh Vân Tông, thân phận cao quý, nhưng hắn ta lại xui xẻo có một người anh trai hoàn mỹ hơn mình về mọi mặt, từ tâm thuật, pháp thuật cho đến thuật dùng người.
Anh trai Giang Viễn Lưu liên hôn với con gái tông chủ Huyền Thiên Tông, vị thế càng thêm kiên cố.
Nếu chỉ có thế, hắn ta hoàn toàn có thể nhường lại vị trí tông chủ tiếp theo, tuyệt đối không có tâm tranh đoạt. Cho đến khi hắn ta càng lớn càng bộc lộ thiên tư, anh trai hắn ta đã nảy sinh ý định g.i.ế.c hắn ta.
Hắn ta vì muốn tự bảo vệ mình nên bắt đầu phóng đãng, rời xa trung tâm quyền lực của tông môn. Hắn ta vì muốn anh trai yên tâm nên tuyệt đối không thể tìm một nữ t.ử có thân phận cao quý để liên hôn, suy đi tính lại, hắn ta chọn Dung Thanh Tuyết.