Cẩm Nang Sinh Tồn Của Ác Nữ Tu Tiên

Chương 20: Đại náo hỉ đường: Sư đệ tới cướp dâu!



Vẻ bình thản của Vân Thanh không giữ nổi nữa: “Thẩm Ngộ Phong, vi sư nể tình bình thường con...”

Lời còn chưa dứt, Thẩm Ngộ Phong đã bế ngang Ôn Tri Hạ lên, định đi thẳng ra khỏi đại môn.

Sự tình hoang đường đến mức này, cuối cùng chưởng môn cũng không thể ngồi yên được nữa: “Láo xược! Hôn sự hôm nay là Ngọc Thanh Tông và Thanh Vân Tông kết tình thông gia. Đệ t.ử Thẩm Ngộ Phong ngỗ ngược với sư môn, mau bắt lấy hắn, hôn lễ vẫn tiến hành như thường!”

Thẩm Ngộ Phong nhẹ nhàng đặt Ôn Tri Hạ xuống, ánh mắt nàng tràn đầy lo lắng nhưng lại không thể thốt nên lời.

“Sư tỷ, đừng sợ, tỷ ở đây đợi một lát, đệ sẽ đưa tỷ đi ngay.”

Sau đó sự ôn nhu của hắn biến mất ngay khi vừa quay người lại.

Sari

“Hôn lễ hôm nay, chỉ cần ta còn một hơi thở, đừng hòng thành công.”

Vị thiếu niên vốn dĩ sáng sủa, đoan chính, ôn nhu như ngọc, nay đứng giữa lễ đường với đôi mắt đỏ rực sát khí.

Không đợi người của trưởng lão ra tay, hắn vung tay một cái, cơn cuồng phong ập tới tức khắc khiến lễ đường tan hoang hỗn loạn, quan khách chấn động.

Ánh mắt Ôn Tri Hạ như muốn nhỏ m.á.u, nhưng sự áp chế của thần khí cực phẩm khiến nàng khó lòng cử động, chỉ cần khẽ nhúc nhích là lục phủ ngũ tạng như bị xé rách.

Một cái cây chọc trời mọc lên ngay giữa hỉ đường, rồi mọi người trơ mắt nhìn nó đ.â.m thủng mái nhà. Chỉ trong thoáng chốc, lễ đường hoa lệ đã hóa thành hư vô.

Người của trưởng lão cảm thấy bị khiêu khích trắng trợn: “Thẩm Ngộ Phong, xem ra ngươi muốn chọn rượu phạt!”

Vẫn là chiêu bài cũ như lúc bắt giữ Ôn Tri Hạ, ba người cùng hợp công, lại thêm cực phẩm linh khí hỗ trợ, quyết tâm bắt lấy tên nghiệt chướng này!

Thẩm Ngộ Phong triệu hồi Thanh Mộc thần kiếm, công pháp hệ Mộc của hắn có thể mang lại sự sống, cũng có thể mang lại cái c.h.ế.t.

“Vậy các ngươi thử xem!”

Cây đại thụ bắt đầu trở nên dữ tợn, như thể há cái miệng rộng đầy m.á.u, khắp thân là gai nhọn, mỗi một cành cây đều mang theo sát ý.

Ôn Tri Hạ đứng tại chỗ, bóng hình ấy đang liều mình chiến đấu vì nàng.

Thật ra hôm nay dù nàng có c.h.ế.t ở đây cũng chẳng buồn cho lắm, cứ coi như là một giấc mộng dài, có lẽ khi tất cả kết thúc, giấc mộng hoang đường này của nàng cũng sẽ chấm dứt.

Nhưng hắn thì khác.

Đây là cuộc đời chân thực của hắn, hắn đang vì chấp niệm trong lòng mà đ.á.n.h đổi m.á.u nóng, thanh xuân và cả sinh mạng.

Thiên tài trước khi trở thành đại năng thực sự vẫn còn một quãng đường rất dài phải đi. Chung quy công lực Thẩm Ngộ Phong vẫn chưa đủ, bị người của trưởng lão vây đ.á.n.h, toàn thân nhuốm m.á.u nhưng hắn không lùi nửa bước.

“Thẩm Ngộ Phong, đạt được tu vi như ngày hôm nay là chuyện không hề dễ dàng, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ!”

Hắn tùy ý lau vết m.á.u ở khóe miệng, mặt không chút sợ hãi: “Vậy thì hôm nay xem như hôn sự của sư tỷ không thành.”

“Nếu ngươi đã hủy hoại hỉ đường của sư tỷ ngươi, vậy thì không cần làm nghi thức nữa. Người của Thanh Vân Tông đã tới đón dâu, tiễn người đi đi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người nói câu này là Vân Thanh.

Mặt Thẩm Ngộ Phong đầy vẻ không tin nổi: “Sư tôn, sư tỷ không muốn gả, người trong sư môn dùng linh khí khóa c.h.ặ.t tỷ ấy, chẳng lẽ vì liên minh môn phái mà người không quan tâm ý nguyện của tỷ ấy sao!”

“Ra tay đi.”

Vân Thanh rủ mắt, dửng dưng vô tình.

Người của đường trưởng lão chia làm hai ngả, một nhóm định tới bắt giữ Thẩm Ngộ Phong, một nhóm định đưa Ôn Tri Hạ ra khỏi sơn môn.

Thẩm Ngộ Phong thề c.h.ế.t không tuân, dốc hết sức bình sinh gạt phăng họ ra để lao về phía Ôn Tri Hạ: “Sư tỷ, đệ sẽ không để họ toại nguyện!”

Thiếu niên ấy toàn tâm toàn ý chỉ có mình nàng, ngay cả khi những người phía sau đang giơ đồ đao về phía hắn.

“Đại mạc quyển thương hải, cô yên thượng vân thiên, Phá!” (*)

(*) Sa mạc cuộn lên như muốn nuốt cả biển lớn, một làn khói đơn độc bay thẳng lên tận trời mây.

Cực phẩm linh khí giam cầm Ôn Tri Hạ trong nháy mắt vỡ vụn thành bột mịn. Cùng lúc đó, ảo ảnh phượng hoàng khổng lồ quét ngang không trung, thiêu rụi hỉ đường vốn đã tan hoang thành tro bụi.

Nàng lập tức chắn trước mặt Thẩm Ngộ Phong: “Sư đệ thối, vừa nãy trông đệ cũng bảnh trai phết đấy.”

Hỏa diễm kiếm cùng nàng đồng sinh, tế lên trời cao, nửa tòa Ngọc Thanh Tông chìm trong biển lửa ngút trời.

“Hóa ra đã luyện thành bí thuật “Người Kiếm Hợp Nhất” đã thất truyền bấy lâu nay!”

Người kiếm hợp nhất, pháp khí và tu sĩ cùng chung mạng sống, pháp thuật tăng mạnh, có thể vượt cấp thách đấu, bách chiến bách thắng.

Thẩm Ngộ Phong chậm rãi bước ra từ sau lưng nàng: “Sư tỷ, lần trước trong bí cảnh đệ đã nói rồi, đệ muốn sát cánh chiến đấu cùng tỷ.”

Ôn Tri Hạ vẫn khoác trên mình bộ hỉ phục, quay đầu mỉm cười, nhiệt liệt mà rạng rỡ: “Được.”

Người của đường trưởng lão căn bản không thể áp chế được hai người họ khi liên thủ. Cuối cùng, đích thân chưởng môn phải ra tay.

Hai Kim Đan nhỏ bé mà ép được đại năng tuyệt thế kỳ Nguyên Anh hậu kỳ phải xuất thủ, đây chính là sức mạnh của thiên tài.

“Ngọc Thanh Tông dạy bảo đệ t.ử không nghiêm, Ôn Tri Hạ và Thẩm Ngộ Phong ngỗ ngược với sư môn, tống vào Tẩy Linh Tuyền, chờ ngày xét xử. Hôn sự hủy bỏ, bản tôn sẽ đích thân giải thích với chưởng môn Thanh Vân Tông.”

Mặt Thẩm Ngộ Phong đầy m.á.u, nén cơn đau thấu xương, đôi mắt lại mang theo ý cười: “Sư tỷ, chỉ cần tỷ không muốn gả, ai cũng không thể ép buộc tỷ.”

Thủy lao của Tẩy Linh Tuyền âm u lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Hai người thương tích đầy mình bị ném vào thủy lao, chẳng khác nào tuyết rơi lại thêm sương giá.

Ôn Tri Hạ không tiêu hao quá nhiều sức lực với người của đường trưởng lão, cơ bản là vừa khai trận đã bị chưởng môn bắt gọn, nên tình trạng của nàng khá hơn Thẩm Ngộ Phong.

Nhưng sắc mặt nàng cũng chẳng tốt đẹp gì: “Nước ở đây quả thực có thể nuốt chửng tu vi của con người.”