Một nữ t.ử dung mạo, tính tình và danh tiếng đều tốt, là truyền nhân trực tiếp của Ngọc Tuyền Phong thuộc một trong ba đại tông môn Ngọc Thanh Tông, thân phận không quá thấp kém nhưng so với hắn ta thì kém xa, đủ để anh trai hắn ta yên tâm.
Quan trọng hơn là Giang Viễn Khoát điều tra được thân phận thực sự của Dung Thanh Tuyết không chỉ dừng lại ở đó, có lẽ trong tương lai khi hắn ta thực sự nảy sinh ý định tranh cao thấp với anh trai, đó sẽ là trợ lực mấu chốt nhất.
Nhưng khi hắn ta đến Ngọc Thanh Tông gặp một Ôn Tri Hạ đầy tai tiếng, hắn ta lại lập tức thay đổi ý định.
Nữ nhân này ngang ngược bá đạo, thiên phú cực cao, quan trọng hơn là những người xung quanh đều cam tâm tình nguyện thần phục nàng. Thiên phú, tâm cơ và thủ đoạn, nàng đều có đủ.
Ở bên một nữ nhân như thế, mọi trợ lực từ thân phận đều chẳng còn gì hấp dẫn.
Cái danh tiếng tồi tệ hiện tại của nàng đối với hắn ta không những không phải nhược điểm mà còn là cái cớ tuyệt hảo để che giấu tài năng. Sau khi ở bên nhau, họ hoàn toàn có thể tự lập môn hộ, coi rẻ thiên hạ, cần gì phải tốn tâm cơ tranh giành từ tay kẻ khác.
Mà dù có tranh giành thì chắc chắn cũng sẽ bách chiến bách thắng.
Giang Viễn Khoát thề thốt đầy tự tin, khóe môi Ôn Tri Hạ lại từ từ nhếch lên đầy giễu cợt: “Xem ra ngươi rất muốn làm “vong phu” của ta nhỉ.”
Đây là nảy sinh sát ý rồi.
Nhưng trong dòng m.á.u của Giang Viễn Khoát vốn dĩ chảy xuôi sự điên cuồng và cố chấp, với Dung Thanh Tuyết đã vậy, giờ đổi sang mục tiêu khác vẫn chứng nào tật nấy.
“Dù ta rất muốn chống mắt lên xem ngày mai nương t.ử của ta trổ hết phong thái, chỉ là dường như Ngọc Thanh Tông còn muốn tác thành cuộc hôn nhân này hơn cả ta nữa.”
Ôn Tri Hạ cau mày, Giang Viễn Khoát lại đắc ý lắc quạt rời khỏi cạnh nàng: “Nương t.ử, ngày mai vi phu nhất định sẽ cưới nàng vào cửa.”
Không cần đợi lâu, nàng đã biết nụ cười quái dị đó của Giang Viễn Khoát nghĩa là gì rồi.
Bởi vì trên đường về nàng đã gặp người của trưởng lão: “Các trưởng lão, có chuyện gì sao?”
“Ôn Tri Hạ, đêm nay ngươi không cần về chỗ ở nữa, tông môn đã sắp xếp nơi để tiễn ngươi xuất giá rồi.”
“Còn làm phiền mấy vị trưởng lão đích thân đến mời, ta cứ tưởng các ngươi đến để làm của hồi môn cho ta cơ đấy.”
Sari
Nàng nói năng lả lướt, nụ cười nơi khóe môi dần nhuốm màu điên cuồng khát m.á.u, chỉ trong nháy mắt, hỏa diễm kiếm đã được triệu hồi: “Có điều các ngươi còn chưa hỏi xem ta có đồng ý hay không.”
Người của trưởng lão ánh mắt sắc lạnh, lập tức bắt đầu kết pháp trận, dù Ôn Tri Hạ là thiên tài nhưng bị hạn chế về tuổi tác, hiện giờ mới chỉ là Kim Đan sơ kỳ, mà đối phương lại là ba vị trưởng lão Kim Đan đỉnh phong.
Cố tình tính kế kẻ không phòng bị, xem ra đã chuẩn bị từ trước, để bắt được nàng đúng là đã tốn không ít công phu.
Ôn Tri Hạ bị bọn họ liên thủ áp chế, lấy đông h.i.ế.p ít không phải trọng điểm, trọng điểm là họ dùng linh khí cực phẩm khóa c.h.ặ.t tu vi của nàng.
Nghĩa là Ôn Tri Hạ hoàn toàn tỉnh táo nhìn bản thân biến thành một con rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ôn Tri Hạ, bây giờ không đến lượt ngươi lên tiếng. Cuộc hôn nhân này, ngươi muốn thành cũng phải thành, không muốn cũng phải thành.”
Nàng bị cưỡng ép đưa đi, thậm chí không kịp để lại cho sư đệ mình lấy một lời.
Bộ hỉ phục đỏ rực tinh xảo cầu kỳ, vương miện lộng lẫy cao quý, tôn lên gương mặt vốn đã mỹ lệ tuyệt luân, yêu diễm vô song của Ôn Tri Hạ, khiến nàng càng thêm rực rỡ lóa mắt.
Nếu không phải gương mặt nàng chẳng chút vui tươi thì mọi thứ đã hoàn hảo rồi.
Tại hiện trường hôn lễ, tân khách đông đúc, lễ đường tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, mọi người đến để chúc mừng một cặp tân nhân, nhưng niềm vui của họ dường như chẳng liên quan gì đến tân nhân cả.
Thật mỉa mai.
“Tân nương tới!”
Giang Viễn Khoát phong độ ngời ngời đứng giữa lễ đường, hắn ta cười tươi rói vươn tay về phía Ôn Tri Hạ: “Từ nay về sau, hai ta phu thê một lòng.”
Ôn Tri Hạ khẽ ngước mắt, trên cao đường là Vân Thanh đang ngồi, khẽ liếc mắt sang, thậm chí ngay cả chưởng môn cũng tới rồi.
Tay nàng nâng lên rất chậm, dường như nặng ngàn cân.
Mọi người đều nín thở dõi theo màn này, cho đến khi cửa ra vào vang lên một tiếng động lớn.
“Hôm nay sư tỷ của ta xuất giá, người làm sư đệ như ta đây vẫn chưa kịp tặng một món lễ vật nào.”
Dáng vẻ phong lưu tự tại, giai nhân khắc ghi trong lòng.
Thẩm Ngộ Phong còn chưa tới mà tiếng đã vang xa, hắn đột nhiên xuất hiện tại hôn lễ, vừa như lẽ đương nhiên, lại vừa ngoài dự đoán của mọi người.
Vân Thanh ngồi phía trên, ánh mắt khẽ biến đổi nhưng vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc: “Ngộ Phong, sư tỷ con sắp xuất giá, con đến tiễn nàng chặng cuối cùng này cũng là việc tốt.”
Chỉ có Giang Viễn Khoát là lộ vẻ thú vị, quả nhiên hắn vẫn tới.
“Khách đến là quý, nếu sư đệ đã tới để chúc mừng ta và phu nhân, vậy thì mời vào chỗ.”
Thẩm Ngộ Phong coi như không nghe thấy, bước đi không nhanh không chậm, ung dung như dạo chơi trong sân vắng. Trên gương mặt hắn mang theo nụ cười ôn nhu, từng bước tiến về phía Ôn Tri Hạ đang khoác trên mình phượng quan.
“Sư tỷ, đệ đã nói hôm nay tỷ phải đứng xa chút rồi mà.”
Trước sự ngỡ ngàng của tất cả quan khách, hắn nắm lấy tay nàng. Hình ảnh đôi kim đồng ngọc nữ, trời sinh một cặp ấy khiến có người thoáng chốc ngẩn ngơ, cứ ngỡ hắn mới là tân lang của ngày hôm nay.
Ngoại trừ đôi mắt ra, toàn thân Ôn Tri Hạ đều không thể cử động tự nhiên. Thẩm Ngộ Phong vừa nắm lấy tay sư tỷ đã lập tức phát hiện ra, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm: “Họ dám đối xử với tỷ như vậy, đệ đã tới muộn rồi.”