Cẩm Nang Sinh Tồn Của Ác Nữ Tu Tiên

Chương 22: Sống chết có nhau



Mặt Dung Thanh Tuyết đầy vẻ không tin nổi, Thẩm Ngộ Phong lại làm ra vẻ vô tội, tấm lệnh bài tượng trưng cho sự sống ấy cứ thế rơi tõm xuống nước, bị Tẩy Linh Tuyền dần dần nuốt chửng cho đến khi mất dạng.

Ôn Tri Hạ còn có tâm trạng nói lời mỉa mai: “Trái tim thiếu nữ bị đệ bóp nát bét rồi, lòng đệ thật sắt đá.”

“Lòng đệ cũng bị bóp nát bét rồi.”

“Hửm, ý đệ là sao?”

“Suýt nữa sư tỷ đã gả cho kẻ khác, lòng sư tỷ mới thật sắt đá.”

“Sao đệ không làm theo kịch bản thế, đáng lẽ phải là ta quyến rũ đệ, sao đệ lại bắt đầu tán tỉnh ngược lại rồi, thanh niên bây giờ không theo quy tắc gì cả!”

Bọn họ nói những lời tình tứ lộ liễu, dù đang lâm vào đường cùng nhưng vẫn dựa dẫm vào nhau, trong mắt hoàn toàn không có người thứ ba.

Sắc mặt Dung Thanh Tuyết trắng bệch, vành mắt đỏ hoe, không thể chịu nổi sự sỉ nhục này thêm nữa, cuối cùng cũng quay người rời khỏi thủy lao.

Đợi đến khi trong thủy lao chỉ còn lại hai người, Thẩm Ngộ Phong không gượng nổi nữa, đổ gục xuống vai Ôn Tri Hạ.

Tẩy Linh Tuyền lạnh tựa băng giá, Thẩm Ngộ Phong vốn đã bị thương lại mang linh căn hệ Mộc, lúc này toàn thân đã bị đóng băng cứng đờ. Ánh mắt Ôn Tri Hạ trở nên lạnh lẽo.

Nàng suy nghĩ một lát, một tay ôm Thẩm Ngộ Phong vào lòng, tay còn lại thi triển công pháp hệ Hỏa để sưởi ấm cho hắn.

Ôn Tri Hạ là thiên tài linh căn hệ Hỏa vạn năm khó gặp, không chỉ ở kỳ Trúc Cơ đã luyện ra ảo ảnh phượng hoàng, mà ở kỳ Kim Đan còn luyện thành người kiếm hợp nhất. Linh lực của nàng ấm áp mà tinh thuần, nhanh ch.óng khiến cơ thể Thẩm Ngộ Phong ấm lại, ý thức cũng dần phục hồi.

Giọng Thẩm Ngộ Phong yếu ớt mang theo sự lo lắng: “Sư tỷ, tỷ mau dừng tay, càng dùng pháp thuật thì tốc độ tẩy sạch tu vi sẽ càng nhanh.”

Ôn Tri Hạ chẳng thèm bận tâm: “Dù sao sớm muộn gì cũng mất sạch, nhanh chút hay chậm chút có khác gì nhau đâu.”

Có những chuyện không cần hỏi thành lời, đôi bên đã sớm thấu hiểu tâm ý của nhau.

Tấm lệnh bài đó ngay từ đầu chắc chắn là định đưa cho Thẩm Ngộ Phong, chỉ là Dung Thanh Tuyết cố ý nói để Ôn Tri Hạ quyết định, bất kể nàng nói gì thì nàng cũng không thể rời khỏi thủy lao này.

Nhưng việc đó có thể tạo ra vết nứt giữa hai người họ.

Ôn Tri Hạ vừa nhìn đã thấu hiểu thâm ý trong đó, nên nàng mới đưa lệnh bài cho Thẩm Ngộ Phong, quả thực cũng vì nàng mà hắn bị liên lụy.

Mà Thẩm Ngộ Phong cũng nhìn ra được, nhưng hắn đã chọn hủy bỏ lệnh bài, chọn sống c.h.ế.t có nhau cùng Ôn Tri Hạ.

Dù tu vi tan biến nhanh ch.óng, nhưng Thẩm Ngộ Phong quả thực đã hồi phục không ít.

Hắn nằm trong lòng sư tỷ, nhìn vị sư tỷ vốn dĩ cao cao tại thượng, coi trời bằng vung ấy đang dồn hết công lực chỉ để khiến hắn thấy dễ chịu hơn đôi chút.

“Được rồi, đợi đệ ấm người lại rồi, đệ sẽ lại dùng cơ thể mình sưởi ấm cho sư tỷ.”

Ôn Tri Hạ nhếch môi cười: “C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đó là vinh hạnh của đệ.”

Thủy lao chật hẹp âm u không thấy ánh mặt trời ấy, họ lại coi như khoảng thời gian riêng tư cuối cùng, vô cùng trân trọng.

Tu vi dần biến mất, nhưng sau khi Dung Thanh Tuyết xuất, Ngọc Thanh Tông không còn ai xuất hiện nữa, xem ra họ thực sự định để tu vi của hai người tan biến hết rồi trục xuất khỏi sư môn.

Rời đi cũng tốt, trời cao đất rộng, đâu đâu cũng là nhà.

Cơm rau đạm bạc, bạc đầu đến già, đó mới là tâm nguyện của lòng mình.

Họ đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, chờ đợi lật sang một trang khác của cuộc đời, nhưng ý trời không chiều lòng người.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên có vài bóng đen từ bên ngoài xông vào thủy lao.

Bọn chúng đầy sát khí, khói đen bao quanh cơ thể. Sắc mặt Thẩm Ngộ Phong lập tức trở nên lo lắng: “Sư tỷ, bọn chúng là người của Ma tộc!”

Thẩm Ngộ Phong không chút do dự chắn trước mặt Ôn Tri Hạ, vận dụng tất cả linh lực còn lại để đối kháng.

“Người của Ma tộc các ngươi tại sao lại xông vào Ngọc Thanh Tông ta? Năm xưa đã ước định với Ma tôn quá cố là không xâm phạm lẫn nhau, các ngươi định xé bỏ ước định sao?”

Kẻ Ma tộc che mặt, quanh thân quấn quýt sát khí, không nhìn rõ diện mạo thực sự: “Hừ, chẳng mấy chốc cả thiên hạ này sẽ đều là của Ma tộc chúng ta.”

Thần sắc Ôn Tri Hạ nghiêm trọng, những tình tiết vốn bị ngó lơ trong đầu bỗng chốc hiện về.

Hỏng rồi, quên mất thân phận của Ôn Tri Hạ. Nhưng theo tình tiết trong sách, người của Ma tộc không nên tới vào lúc này mới đúng chứ!

Không kịp suy nghĩ sâu xa về chuyện này, Ôn Tri Hạ không chút đắn đo, lập tức triệu hồi hỏa diễm kiếm c.h.é.m tới.

Người của Ma tộc ra tay độc ác với Thẩm Ngộ Phong, nhưng đối với Ôn Tri Hạ lại có phần e dè.

Sari

Nếu là trạng thái chiến đấu đỉnh cao của hai người họ thì hôm nay chưa chắc đã không có cơ hội thắng, nhưng sau khi bị Tẩy Linh Tuyền tẩy sạch một nửa tu vi, họ dần dần thất bại.

Mục tiêu của Ma tộc rất rõ ràng, bọn chúng đ.á.n.h ngất Ôn Tri Hạ. Thẩm Ngộ Phong sốt ruột đến đỏ cả mắt, liều mạng lao tới: “Mau buông sư tỷ của ta ra!”

“Không biết tự lượng sức mình!”

Thẩm Ngộ Phong kiệt sức bị trúng đòn nặng ngã gục xuống đất, m.á.u tươi không ngừng tràn ra từ miệng. Hắn trơ mắt nhìn về phía cửa, ánh mắt tuyệt vọng: “Sư tỷ...”

Khi Ôn Tri Hạ tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang ở trong một hang núi trống trải.

Ký ức về những chuyện trước đó hiện về trong tâm trí, nàng bật dậy ngay tức khắc, lòng đầy lo âu gọi lớn: “Thẩm Ngộ Phong! Thẩm Ngộ Phong!”

Thế nhưng hang núi này âm u ẩm thấp, vắng lặng không một bóng người, đáp lại nàng ngoài tiếng vang của chính mình thì chẳng còn gì khác.