Cẩm Nang Sinh Tồn Của Ác Nữ Tu Tiên

Chương 23: Sơn động độc hành



Ôn Tri Hạ men theo hang núi đi ra ngoài, nhận thấy nơi đây đầy rẫy hoa kỳ cỏ lạ, nước suối lạnh tựa băng giá, cảm giác khắp nơi đều toát ra vẻ kỳ quái.

Nàng định thần lại, nhắm nghiền hai mắt ép bản thân phải bình tĩnh.

Ma tộc bắt nàng tới đây ắt phải có dụng ý, nàng chắc chắn tạm thời chưa c.h.ế.t được, nhưng mấu chốt là Thẩm Ngộ Phong đang ở nơi nào. Nếu hắn vẫn ở trong thủy lao thì còn may, trận giao tranh kịch liệt như thế, người của Ngọc Thanh Tông nhất định sẽ tới kiểm tra tình hình, Thẩm Ngộ Phong cũng sẽ được cứu.

Nhưng nàng chỉ sợ Thẩm Ngộ Phong cũng bị người của Ma tộc bắt đi, thậm chí là... bị g.i.ế.c người diệt khẩu.

Vừa nghĩ đến khả năng này, Ôn Tri Hạ chỉ thấy trời đất quay cuồng, nhất thời đứng không vững.

Nàng nhìn thấy dòng suối lạnh lẽo bên cạnh, định bụng tới vốc nước rửa mặt cho tỉnh táo hơn đôi chút.

Nào ngờ nàng vừa vốc nước lên, một giọng nói đột nhiên vang lên khiến Ôn Tri Hạ giật mình suýt chút nữa ngã nhào xuống suối.

“Sư tỷ, tỷ vạn lần đừng rửa mặt, tỷ mà rửa mặt là đệ tiêu đời luôn đấy!”

Nhận ra là giọng nói của ai, đôi mắt Ôn Tri Hạ bừng lên niềm vui sướng điên cuồng: “Thẩm Ngộ Phong, đệ đang ở đâu?”

Nàng đưa mắt nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng quen thuộc đâu cả: “Thẩm Ngộ Phong, mau cút ra đây cho ta, đừng có giả thần giả quỷ!”

“Sư tỷ, đệ không có cách nào xuất hiện trước mặt tỷ được, đệ đang ở trong đóa hoa đào nơi đuôi mày của tỷ đây.”

Ôn Tri Hạ chạm tay lên đóa hoa đào nơi đuôi mày, vốn là do chính tay Thẩm Ngộ Phong vẽ cho nàng, lòng nàng đầy nghi hoặc: “Chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Đến khi nín thở ngưng thần, nàng mới phát hiện giọng nói của hắn quả thực truyền ra từ trong tâm trí mình.

“Ngày đó đệ thấy tỷ bị Ma tộc bắt đi, nhất thời không có cách nào tốt hơn, trong lúc cấp bách đã dùng bí thuật gắn chân linh lên người tỷ. Đệ không thể trơ mắt nhìn bọn chúng mang tỷ đi, dù có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t cùng nhau.”

“Ấu trĩ.”

Miệng thì nói vậy nhưng khóe môi nàng lại không kìm được mà khẽ nhếch lên.

“Đúng rồi, bí thuật gì vậy? Chân linh của đệ gắn trên người ta, vậy còn thân thể thật thì sao? Cái giá phải trả là gì?”

Trong nguyên tác vốn không hề có chuyện Thẩm Ngộ Phong dùng bí thuật gắn hồn, nên Ôn Tri Hạ cũng không biết cái gọi là bí thuật này rốt cuộc ra sao. Nhưng nàng hiểu rõ, phàm là bí thuật thì ắt hẳn sẽ có hậu họa.

Giọng nói trong đầu im lặng hồi lâu, rồi mới trầm thấp vang lên: “Trong vòng bảy ngày phải trở về.”

Nửa câu sau chưa nói hết chính là: nếu bảy ngày không về, linh hồn sẽ tan biến, thân xác tiêu tan, đạo hạnh tiêu sạch.

Ôn Tri Hạ chạm vào đóa hoa đào nơi đuôi mày, không chút do dự đứng dậy bước về phía lối ra của hang núi: “Hồ nháo! Giờ phải mau ch.óng tìm cách đưa chân linh của đệ trở về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Ngộ Phong lúc này đang gắn trên người sư tỷ, có thể cảm nhận được sự nôn nóng và lo lắng của nàng: “Sư tỷ, chuyện của đệ không vội, quan trọng nhất là phải tra rõ vì sao Ma tộc lại bắt tỷ đi!”

Ôn Tri Hạ coi như không nghe thấy, dù sao chân cũng mọc trên người nàng: “Ồn c.h.ế.t đi được, im miệng.”

Nàng cứ thế đi tiếp, cho đến khi không thể đi thêm được nữa.

Bởi cửa hang đã bị phong tỏa bởi một tầng kết giới.

Hơn nữa sau khi tỉnh lại và đi một đoạn đường, nàng nhận thấy cơ thể nảy sinh rất nhiều uế khí. Nàng nhìn kỹ xung quanh một lượt, phát hiện trong môi trường âm u ẩm lạnh này, nơi nơi đều tràn ngập một luồng sát khí.

Nói chính xác hơn, đó là ma khí.

Đến nước này, rốt cuộc nàng cũng đối chiếu được nơi đây với tình tiết trong sách.

Trong sách, Ôn Tri Hạ với thân phận nữ phụ độc ác đã gây hấn đủ đường với nữ chính, cuối cùng khiến bản thân tiếng xấu muôn đời, bị ép phải rời khỏi sư môn. Trên đường rời đi, nàng bị người của Ma giáo bắt vào một hang núi.

Nơi đây ma khí tràn lan, từng hơi thở, từng bước đi đều sẽ có ma linh xâm nhập.

Nếu nàng không nhớ lầm, nguyên chủ Ôn Tri Hạ bị nhốt trong hang này ròng rã 49 ngày, ma linh hoàn toàn nhập thể thì mới có thể mở được kết giới ở cửa hang. Sau đó người của Ma giới chờ sẵn ở ngoài để chiêu hàng, bày ra một cái bẫy lớn chờ nàng nhảy vào.

Sari

Những thứ đó không quan trọng, quan trọng là: 49 ngày, Thẩm Ngộ Phong chờ không nổi.

“Sư tỷ, chúng ta hẳn là đã gặp phải kết giới do Ma tộc thiết lập.”

Trong lòng Ôn Tri Hạ mang nặng tâm sự, tâm trạng có chút sa sút, mà Thẩm Ngộ Phong gắn trên người nàng tự nhiên cũng cảm nhận được.

“Sư tỷ, dù thế nào đi nữa chúng ta vẫn đang ở bên nhau. Không sao đâu, tỷ hãy nghỉ ngơi một lát đi, chúng ta nhất định sẽ nghĩ ra cách khác.”

“Ừm, ta quả thực cần phải nghỉ ngơi thật tốt.”

Ôn Tri Hạ thầm hận mình lúc trước đọc sách chỉ cưỡi ngựa xem hoa, nói là nhắm mắt dưỡng thần, thực chất là đang liều mạng lục tìm ký ức trong đầu xem có thể tìm được thông tin hữu ích nào không.

Thẩm Ngộ Phong thấy sư tỷ ngay cả trong giấc ngủ vẫn nhíu c.h.ặ.t đôi mày, hắn muốn đưa tay vuốt phẳng lông mày nàng nhưng lại nhận ra mình chỉ là một ảo ảnh, chẳng thể làm được gì.

Có lẽ vì quá mệt mỏi, Ôn Tri Hạ từ chợp mắt đã chuyển sang ngủ say, một lúc lâu sau mới tỉnh lại.

Vừa tỉnh giấc, giọng nói của Thẩm Ngộ Phong đã vang lên đúng lúc: “Sư tỷ, tỷ tỉnh rồi, nghỉ ngơi có tốt không?”

Đôi mày Ôn Tri Hạ vẫn không hề giãn ra, nàng đ.ấ.m đ.ấ.m vào eo mình: “Cứng quá đi mất. Tiếc là đệ chỉ là chân linh, nếu là người thật ở đây, ta đã có thể coi đệ như cái đệm thịt mà dùng rồi.”

Nàng chỉ thuận miệng nói một câu, Thẩm Ngộ Phong lại có chút lắp bắp: “Sư tỷ, tỷ đừng cúi đầu nhìn xuống...”