Hắn vừa nói xong, Ôn Tri Hạ theo bản năng liền cúi đầu nhìn, trong phút chốc liền hiểu ra vì sao hắn lắp bắp.
Có lẽ lúc ngủ nàng đã vô ý làm lỏng dải lụa thắt eo, lúc này xiêm y xộc xệch, để lộ xương quai xanh thanh mảnh, nhìn xuống phía dưới nữa là một mảng da thịt trắng ngần.
Nàng vốn định chỉnh đốn lại y phục, nhưng tay vừa chạm vào thắt lưng lại thấy có gì đó không đúng: “Đệ có thể nhìn thấy?”
“Cũng không hẳn, nói chính xác là đệ có thể nhìn thấy những gì sư tỷ nhìn thấy, cảm nhận được tâm trạng của sư tỷ, mọi thứ đều sống động như thật...”
Giọng hắn nhỏ dần, thậm chí không nói nên lời.
Bởi vì Ôn Tri Hạ không những không thắt lại dây lưng, ngược lại còn khẽ kéo xiêm y xuống, để lộ bờ vai trần nửa kín nửa hở, khiến người ta m.á.u nóng sục sôi.
“Sư tỷ...”
“Chỉ có thể nhìn, không thể chạm, cảm giác không có thân thể chẳng dễ chịu gì phải không?”
Thẩm Ngộ Phong không nói nên lời.
Ôn Tri Hạ khẽ cười, tâm trạng cũng khá lên không ít: “Đúng rồi, phản ứng và cảm xúc của đệ ta có thể cảm nhận được không?”
“Được chứ, hiện giờ đệ và sư tỷ chân linh cùng chung một thân thể, có thể cảm ứng tương thông.”
“Chẳng trách ta thấy cơ thể đột nhiên nóng bừng, hóa ra là có kẻ đang nghĩ ngợi những chuyện không nên nghĩ.”
Lát sau, giọng Thẩm Ngộ Phong khàn đặc đáp: “Không phải là không nên nghĩ. Hồn xiêu phách lạc, trằn trọc băn khoăn, chỉ là hiện giờ có tâm mà không có lực thôi.”
Ôn Tri Hạ chậm rãi chỉnh đốn lại váy áo, lần nữa trêu chọc: “Nghĩa là, có gan làm loạn nhưng không có gan ra mặt.”
“Sư tỷ đang ám chỉ đệ điều gì sao?”
“Không phải ám chỉ.”
Về khoản đấu khẩu trêu chọc, Ôn Tri Hạ chưa bao giờ chịu thua.
Nhưng nàng đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện, thần sắc có chút kỳ quái: “Đệ nói đệ thấy những gì ta thấy, cảm nhận những gì ta cảm nhận, vậy lúc ta đi tiểu tiện thì sao?”
“...Cũng thấy. Sư tỷ, tỷ đừng giận, tỷ cứ bảo đệ một tiếng, đệ sẽ nhắm mắt lại!”
Ôn Tri Hạ lập tức trở nên đằng đằng sát khí: “Giờ ta sẽ rửa mặt ngay, rửa sạch cái đóa đào rách nát này!”
“Sư tỷ, tỷ nỡ lòng tuyệt tình thế sao?”
Hai người ở trong hang núi nô đùa trêu chọc, chẳng qua đều là những trò mọn cố ý làm cho đối phương vui lòng, ai cũng không muốn mang sự nôn nóng và lo âu đè nặng lên người kia.
Thế nhưng theo thời gian từng ngày trôi qua, thần sắc Ôn Tri Hạ có thể thấy rõ là ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Nàng đi quanh hang núi mấy vòng, ghi nhớ lại tất cả những điểm đáng chú ý, cuối cùng dừng lại bên bờ suối.
Thẩm Ngộ Phong không hiểu: “Sư tỷ, tỷ nhìn dòng suối làm gì?
Đã nghĩ ra cách phá giải rồi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ôn Tri Hạ nhìn dòng suối gần như sắp đóng băng mà ngẩn ngơ, nghe thấy lời này mới thu hồi tâm trí, thản nhiên đáp: “Không có, ta chỉ là hơi khát nước thôi.”
Sari
Nói xong, nàng cúi người vốc một ngụm nước suối lạnh lẽo, thần sắc điềm tĩnh không chút do dự mà uống cạn.
Ngày thứ sáu đã trôi qua.
Trong năm ngày này, Ôn Tri Hạ ngoài việc cùng Thẩm Ngộ Phong đấu khẩu trêu đùa thì dường như không hề có hành động đặc biệt nào khác.
Thẩm Ngộ Phong lại càng không vội vã, dường như đã quên mất rằng trong vòng bảy ngày nếu hắn không thể rời khỏi kết giới này để trở về thân thể, hắn sẽ hoàn toàn tan biến khỏi thế gian này.
Ôn Tri Hạ hái một bông hoa trong hang, mang một sắc tím yêu dị, nàng khẽ ngửi rồi ngẩng đầu chạm vào đuôi mày mình: “Đã sáu ngày ta chưa rửa mặt rồi.”
Giọng nói của Thẩm Ngộ Phong nhanh ch.óng truyền ra từ tâm trí: “Chứng tỏ đệ và sư tỷ đã ở bên nhau sớm tối ròng rã sáu ngày rồi.”
“Đệ đúng là cậy ta không đ.á.n.h được đệ nên lá gan ngày càng lớn nhỉ.”
“Nếu có thể, đệ còn muốn làm những chuyện bạo gan hơn nữa kìa.”
Ôn Tri Hạ bật cười lắc đầu, thằng nhóc này, gan đúng là ngày càng lớn .
Nàng định trêu chọc lại, nhưng nhẩm tính thời gian, nụ cười dần nhạt đi.
“Nếu trong vòng bảy ngày đệ thực sự không về được, đệ không sợ c.h.ế.t sao?”
Dù bọn họ ở giới tu tiên, mục đích cả đời là theo đuổi đại đạo trường sinh, nhưng ngàn vạn năm qua người thực sự phi thăng thành tiên chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Mọi người tu tiên chẳng qua là kéo dài thọ mệnh, mà cái c.h.ế.t vẫn là định mệnh không thể tránh khỏi.
Hắn chỉ là chân linh gắn trên đuôi mày Ôn Tri Hạ, nên nàng cũng không thấy được biểu cảm của hắn. Im lặng hồi lâu, hắn chậm rãi lên tiếng: “Dù là người tu tiên thì cũng có lúc phải c.h.ế.t. Có thể ở bên sư tỷ trong những ngày cuối cùng, đệ đã mãn nguyện lắm rồi. Điều nuối tiếc duy nhất là đệ có thể nhìn thấy sư tỷ, nhưng lại không thể để sư tỷ thấy đệ lần cuối.”
Giọng nói của hắn mang theo vẻ khoáng đạt và chân thành, lại thực sự chứa đựng một tia tiếc nuối.
Thực ra điều nuối tiếc không chỉ có việc không thể để nàng thấy mình, hắn còn muốn chạm vào, muốn ôm lấy, muốn bên nhau dài lâu...
Thôi vậy, không cần nói ra, chỉ tổ làm nàng thêm đau lòng.
Tim Ôn Tri Hạ đột nhiên thắt lại, trong phút chốc cảm thấy nghẹt thở.
Kẻ đứng ngoài quan sát như nàng, cuối cùng vẫn lún sâu vào vở kịch này.
Nàng lơ đãng nhìn cánh tay mình, rồi thản nhiên kéo tay áo xuống, Thẩm Ngộ Phong đang chìm đắm trong nỗi tiếc nuối sắp biến mất vĩnh viễn nên không hề chú ý đến hành động này.
Cũng vì thế mà hắn không nhận ra sự thay đổi trên cơ thể Ôn Tri Hạ.
“Chưa tới phút cuối, sao có thể nản lòng? Biết đâu mọi chuyện sẽ có chuyển biến.”
Thẩm Ngộ Phong khẽ cười: “Chuyển biến gì cơ?”
Hắn không hề ôm hy vọng gì, chẳng qua là không muốn sư tỷ quá đau lòng mà thôi.
Sư tỷ vốn dĩ khẩu xà tâm phật, lúc ở trên Ngọc Tuyền Phong đã như vậy, nói những lời độc địa nhất nhưng lại làm những việc nghĩa hiệp nhất.