Ôn Tri Hạ chẳng thèm bận tâm, nàng đưa ngón tay lên khẽ đặt bên môi, dùng sức c.ắ.n một cái cho đến khi thấy m.á.u.
Sau đó nàng điểm giọt m.á.u đó lên đóa hoa đào gắn hồn của Thẩm Ngộ Phong nơi đuôi mày.
Đóa hoa đào đó từ đuôi mày rơi xuống, dần dần hóa thành thực thể, đuôi mày nàng trắng trẻo như tuyết, chỉ để lại một vết sẹo mờ nhạt.
“Đây là hóa hư vi thực, Thẩm Ngộ Phong, đóa hoa đào này sẽ đưa đệ về Ngọc Thanh Tông, ta cũng hy vọng đệ có thể sống tốt.”
Đóa hoa đào dập dềnh bay tới trước mặt Ôn Tri Hạ, nhưng nhất quyết không chịu rời đi.
Ôn Tri Hạ cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài: “Xem ra kiếp này không có cách nào quyến rũ đệ nữa rồi.”
Nói rồi, nàng truyền linh lực vào đóa hoa đào, tay hất một cái, hoa đào bay tán loạn, đi về nơi nó nên đến.
Ôn Tri Hạ đứng im tại chỗ, nhìn đóa hoa đào chở che chân linh của Thẩm Ngộ Phong dập dềnh rời khỏi Ma tộc một cách an nhiên, cho đến khi không còn thấy bóng dáng đâu nữa, lòng nàng mới buông xuống được.
Đi được là tốt rồi, hy vọng hắn bình an vô sự, có thể sống tốt.
Nàng quay đầu nhìn về phía lãnh địa Ma tộc, dường như ngay cả không trung cũng bị bao phủ bởi một tầng ma khí u ám, nơi như thế này, phàm nhân bình thường ở lâu chắc cũng phát điên mất.
Trong phút chốc thẫn thờ, nàng chợt nhớ tới kết cục trong sách.
Nguyên chủ Ôn Tri Hạ đúng là xuất thân Ma tộc, còn có một thân phận không tầm thường: là huyết nhục lưu lạc bên ngoài của Ma tôn đời trước, huyết mạch phi phàm, sau này bị người của Ma tộc tìm thấy, ép buộc trở thành Thánh nữ Ma giáo.
Nói là Thánh nữ nghe thì oai phong lẫm liệt, thực chất chẳng qua chỉ là một cái “bao m.á.u”.
Bởi vì m.á.u của nàng có tác dụng vô cùng đặc biệt, dùng m.á.u của nàng có thể khiến phàm nhân, thậm chí là người tu tiên cũng phải nhập ma.
Nói cách khác, chỉ cần có Ôn Tri Hạ, Ma tộc có thể sinh sôi nảy nở không ngừng, phát triển lớn mạnh, từ đó đối kháng với giới tu tiên, thậm chí thống nhất thiên hạ cũng không phải chuyện không thể.
Nguyên chủ Ôn Tri Hạ vì yêu sinh hận, bị ép buộc hoặc chủ động đi làm cái “bao m.á.u” này, cùng người của Ma tộc gây sóng gió khắp nơi.
Cuối cùng người của giới tu tiên vì muốn nhổ cỏ tận gốc Ma tộc, dưới sự dẫn dắt của những nhân sĩ chính đạo, đứng đầu là nam chính Thẩm Ngộ Phong, đã dốc toàn lực vây đ.á.n.h Ma tộc. Kẻ đầu tiên phải chịu tội chính là nàng, mầm họa của Ma tộc.
Đó cũng là lý do vì sao lúc đó Ôn Tri Hạ c.h.ế.t dưới kiếm của Thẩm Ngộ Phong.
Bởi vì Ôn Tri Hạ bị ngược đãi lâu ngày để làm bao m.á.u, cả người đã ma khí nhập thể đến mức diện mạo hoàn toàn biến đổi, Thẩm Ngộ Phong một kiếm hạ gục nàng, thậm chí hoàn toàn không biết nàng là ai.
Chỉ khi nàng c.h.ế.t đi, ma linh tán sạch mới dần lộ ra chân dung thực sự, lúc ấy Thẩm Ngộ Phong mới nhận ra ma nữ người người muốn diệt trừ này lại là sư tỷ của mình.
Mọi sự thương tiếc cuối cùng Thẩm Ngộ Phong dành cho nàng chỉ là một tiếng thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bước đi trên sợi dây thừng giữa lằn ranh sinh t.ử, nàng không có nhiều thời gian để cảm thán, bởi người của Ma tộc sẽ tới ngay.
“Ta là Tả sứ Ma giáo, hiện giờ mọi sự vụ đều do ta đại diện xử lý, nghe nói Thánh nữ muốn gặp ta?”
Tả sứ Ma giáo là một nam t.ử trung niên mặt mày nham hiểm, những năm qua ông ta nắm giữ đại quyền, về cơ bản so với Ma tôn chỉ thiếu mỗi cái danh phận mà thôi.
Nhưng chính cái danh phận hão huyền đó, sai một ly đi một dặm.
Ôn Tri Hạ bị nhốt trong hang núi ròng rã bảy ngày, vì Thẩm Ngộ Phong gắn hồn nơi đuôi mày nên ngay cả mặt nàng cũng chưa từng rửa, nói là mặt mày lấm lem cũng chẳng ngoa.
Thế nhưng mỗi cử chỉ của nàng đều toát ra vẻ kiêu ngạo và khinh miệt, không rõ là vì không biết nên không sợ hay là có chỗ dựa vững chắc.
“Nếu các ngươi đã muốn ta làm Thánh nữ thì nên đưa ra chút thành ý. Sao nào, định để ta đứng giữa chốn hoang vu hẻo lánh này cùng ngươi bàn bạc đại nghiệp Ma tộc sao?”
Trong lúc nàng đang đ.á.n.h giá đối phương, Tả sứ Ma giáo cũng đang đ.á.n.h giá nàng.
Sari
Nha đầu này quanh thân ma khí lưu chuyển, nhưng thần trí lại tỉnh táo vô cùng, hoàn toàn không bị ma khí ảnh hưởng.
Nha đầu này lớn lên ở giới tu tiên 20 năm, vậy mà lại giống hệt một ma nữ bẩm sinh, xem ra không thể coi thường.
“Người là con gái của Ma tôn quá cố, tự nhiên phải được đón về tộc trở thành Thánh nữ cao cao tại thượng, ta sẽ đưa Thánh nữ tới đại điện Ma giáo ngay bây giờ.”
Giọng điệu Ôn Tri Hạ thản nhiên: “Dẫn đường đi.”
Tả sứ Ma giáo ra hiệu bằng ánh mắt cho thủ hạ bên cạnh, rồi đưa Ôn Tri Hạ tới đại điện Ma giáo.
Ôn Tri Hạ phớt lờ ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh, hiên ngang ngẩng cao đầu.
Đợi đến lúc tới bên ngoài đại điện, nàng khẽ nhếch môi, thực sự là thú vị.
Bên ngoài cả tòa đại điện đều là người, đứng xếp hàng có thứ tự theo thân phận từ cao xuống thấp.
“Mọi người trong tộc nghe tin đón Thánh nữ về đều muốn tới kiến diện người, giờ đang chờ ở bên ngoài điện, đợi lát nữa Thánh nữ tiếp kiến bọn họ, ban phát ân điển của Ma vương.”
Ôn Tri Hạ liếc nhìn tòa đại điện trống trải nghiêm cẩn không một bóng người, ánh mắt nàng lạnh lẽo, Tả sứ này định “tiên lễ hậu binh” đây mà.
Bao m.á.u sao?
Nữ phụ độc ác đạt chuẩn chỉ đi hại người, chứ không tự ngược đãi bản thân.
Nàng liếc nhìn Tả sứ bên cạnh, rồi không chút do dự tiên phong bước vào đại điện, thẳng tiến về phía vị trí cao nhất, cũng là vị trí mà Tả sứ luôn thèm khát nhưng vì thiếu danh phận nên không thể ngồi.