“Thánh nữ, không được, đó là vị trí chí tôn của Ma tộc, chỉ có Ma tôn mới có tư cách ngồi!”
Ôn Tri Hạ không dừng bước chân: “Chẳng phải ta là con gái Ma tôn sao? Con kế nghiệp cha là việc thiên kinh địa nghĩa. Hơn nữa là các ngươi cứ nhất quyết đòi ta làm Thánh nữ, cái vị trí này, ta không ngồi được sao?”
Nàng ngồi vững vàng trên vị trí cao nhất, ánh mắt mang theo uy nghiêm, giọng điệu sắc sảo.
Gương mặt Tả sứ vô cùng khó coi, Ôn Tri Hạ vẫn bình thản nhìn ông ta, dường như không hề sợ ông ta đột ngột nổi giận, cũng chẳng sợ ông ta tập hợp đám ma chúng bên ngoài lập tức c.h.é.m g.i.ế.c nàng tại chỗ.
“Cung nghênh Thánh nữ về Ma tộc là thật lòng, người cứ việc hưởng thụ thân phận tôn quý của mình, còn những sự vụ trong giáo cứ để bọn ta thay mặt lo liệu là được.”
“Đừng có làm bộ làm tịch nữa, chúng ta mở toang cửa mà nói lời thật lòng đi, hiện giờ các ngươi đang cần ta, phải không?”
Mấy chữ cuối cùng nàng khẽ cúi đầu ghé sát vào Tả sứ, đúng là được đằng chân lân đằng đầu, khiêu khích đến mức không màng mạng sống.
“Thánh nữ quả thực nằm ngoài dự kiến của mọi người.”
Ôn Tri Hạ cười rất thản nhiên: “Ánh mắt ngươi đừng trở nên đáng sợ như thế, giờ muốn g.i.ế.c các ngươi thì ta vẫn chưa đủ bản lĩnh, nhưng tự sát thì dễ như trở bàn tay. Người giới tu tiên ngày ngày nỗ lực tu luyện, có ngày nhất định sẽ tới vây đ.á.n.h Ma tộc, những năm qua Ma tộc vốn đã suy yếu, không có ta, chẳng mấy chốc Ma tộc cũng sẽ bị diệt tộc.”
Đây là sự đe dọa trắng trợn của Ôn Tri Hạ, dùng chính mạng sống của mình để đe dọa.
“Ta làm lão đại các ngươi là nể mặt ngươi, mục đích là để chấn hưng Ma tộc. Nếu Ma tộc rơi vào tay đám phế vật các ngươi thì mới thực sự là hết cứu. Ngươi nói m.á.u của ta có công dụng như vậy, nếu ta muốn tìm một người hợp tác trong Ma tộc, ngươi nói xem ta có thể đề bạt thêm một Hữu sứ nữa không?”
Cơ mặt Tả sứ đang giật liên hồi, vốn tưởng tìm về được một con rối để bản thân lập được đại công trong Ma tộc, từ đó danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vị Ma tôn, ngờ đâu lại thành làm áo cưới cho người khác.
Ma khí của Tả sứ quấn quýt, ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống ma nữ trước mặt.
Ôn Tri Hạ không những không thu liễm, trái lại còn lấn tới.
“Đã nghĩ thông suốt rồi thì giờ quỳ xuống nhận lão đại đi, từ nay về sau ngươi chính là tiểu đệ số một của ta, Tả sứ tôn giả dưới một người trên vạn người của Ma tộc.”
“Tả sứ, lão đại là ta đây, ngươi nhận hay không nhận?”
“Tả sứ Ma giáo, bái kiến Thánh nữ.”
Ôn Tri Hạ cao cao tại thượng, nhận trọn vẹn lễ này.
“Tả sứ đại nhân bình thân, giờ làm phiền Tả sứ gọi tất cả ma chúng vào đây cho ta, hôm nay phải để bọn chúng nhận diện lão đại là ai.”
Ở Ngọc Thanh Tông cách xa vạn dặm, lúc này Thẩm Ngộ Phong vừa mới nhập hồn vào cơ thể, cuối cùng cũng mở mắt ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ôn Tri Hạ bị bắt về Ma tộc, nhưng lại xoay mình trở thành Thánh nữ với tốc độ nhanh đến mức không ai kịp trở tay, nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Nàng không phải là bù nhìn, mà là kẻ nắm thực quyền trong tay.
Vì sao phải dấn thân vào vũng nước đục của Ma tộc? Lý do thực chất rất đơn giản.
Ôn Tri Hạ đã bị đưa về đây, ma khí đã xâm nhập vào người, vũng nước này nàng muốn lội cũng phải lội, không muốn cũng phải lội, ít nhất là trong một sớm một chiều nàng không thể rời khỏi nơi này.
Mà mục đích Ma tộc bắt nàng về cũng chẳng cao sang gì: coi nàng như một cái bao m.á.u.
Thay vì ngồi chờ c.h.ế.t, chi bằng nắm lấy quyền chủ động trong tay mình.
Dù chỉ sống thêm một ngày, cũng phải dốc sức cải thiện điều kiện sinh tồn của bản thân.
Đó chính là sự tự giác của một nữ phụ độc ác.
Đám ma chúng sau khi ngơ ngác bái kiến vị “lão đại” mới thì vẫn còn chút mơ màng, nhưng đối với đám ma đầu lớp dưới như bọn chúng, điều đó chẳng quan trọng. Ở bất kỳ nơi nào, sự thay đổi quyền lực ở tầng trên cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến những kẻ bình thường ở tầng dưới.
Sau buổi đại hội diện kiến Thánh nữ, Tả sứ và bốn vị đại hộ pháp đều ở lại.
Trong lòng Ôn Tri Hạ hiểu rõ như gương, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên: “Sao nào, mấy vị có việc gì?”
Tả sứ và bốn vị hộ pháp vốn ở thế kiềm chế lẫn nhau, nay Ôn Tri Hạ chen chân vào, mối quan hệ này trở thành thế chân vạc, sự chế ước càng thêm vững chắc. Dù sao thì hình tam giác vẫn là hình có kết cấu ổn định nhất.
Trong mắt Tả sứ ẩn hiện lệ khí, nhưng cũng đành hậm hực cúi đầu: “Ta và mấy vị hộ pháp đặc biệt ở lại là muốn cùng Thánh nữ bàn bạc chuyện phát triển Ma tộc sau này. Máu của Thánh nữ là ân điển của thủy tổ Ma tộc, có thể giúp chúng ta lớn mạnh. Đúng như lời người nói, những năm qua Ma tộc sa sút không ít, giờ là lúc chấn hưng để nở mày nở mặt.”
Sari
Ôn Tri Hạ cười như không cười: “Tả sứ đây là muốn ta lấy m.á.u ngay bây giờ, tốt nhất là không còn một giọt sao?”
“Không dám, tất cả đều vì đại nghiệp Ma tộc.”
Nàng liếc nhìn bốn vị hộ pháp, rõ ràng bọn họ không phục nàng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ thèm khát.
“Máu của Thánh nữ Ma tộc mang hào quang ma giới, có thể khiến người tu tiên bị ma khí vấy bẩn mà nhập tộc ta. Nhưng có lẽ Tả sứ và các hộ pháp chưa biết một chuyện, m.á.u của ta đã hòa làm một với bản thân ta, không phải ai cũng chịu đựng nổi.”
“Thánh nữ nói vậy nghĩa là không cho?” Tả sứ nói lời đầy ẩn ý.
Ôn Tri Hạ khẽ mở đôi môi đỏ mọng: “Bảy ngày ba giọt Dẫn Ma Huyết.”
“Bảy ngày mới có ba giọt? Vậy biết đến năm nào tháng nào Ma tộc mới lớn mạnh được! Có gì mà chịu không nổi, c.h.ế.t thì thôi, chúng ta lại đi tìm người mới về làm bao m.á.u là được!”