Cẩm Nang Sinh Tồn Của Ác Nữ Tu Tiên

Chương 29: Sư tỷ, đệ tới đây



Tám vị Kim Cang đồng thanh: “Sinh sôi nảy nở, vĩnh sinh bất t.ử!”

Gương mặt đám ma chúng đều hiện lên vẻ cuồng nhiệt, như thể chớp mắt đã thấy lại vinh quang tột đỉnh của Ma tộc. Thật hoang đường mà cũng thật chân thực.

Tiên và Ma vốn dĩ là chính và tà, trắng và đen đối lập. Nhưng tu tiên là gì, mà ác ma là gì? Thực chất chỉ có một nguyên nhân: phương thức tu luyện khác nhau một trời một vực. Tu tiên dùng thiện niệm nuôi dưỡng công đức, còn Ma tộc lại dùng oán hận nuôi dưỡng ma linh. Vì thế Ma tộc định sẵn là phải dẫm đạp, hãm hại các sinh linh khác thì tu vi mới thăng tiến, mâu thuẫn này vĩnh viễn không thể hóa giải.

Ôn Tri Hạ nén lại suy nghĩ trong lòng, sau khi tan họp, nàng chặn đường một vị hộ pháp. Kể từ sau màn thị uy, lễ nghi bề ngoài của bọn họ vẫn khá chu đáo: “Thánh nữ điện hạ có điều gì sai bảo?”

Ôn Tri Hạ cười hiền hòa: “Phong hộ pháp, ma lực của ngươi không hề kém cạnh Tả sứ, bao năm qua Ma tộc phát triển được đều có công của ngươi.”

Ánh mắt âm hiểm của Phong hộ pháp khẽ động: “Thánh nữ có chuyện gì cứ nói thẳng.”

Ôn Tri Hạ lộ vẻ tán thưởng: “Phong hộ pháp không hổ là đứng đầu tứ đại hộ pháp Phong Sương Vũ Tuyết, nói một hiểu mười. Ma tộc suy yếu, ta muốn chấn hưng nhưng dưới tay lại không có ma đầu nào để dùng. Thánh nữ chẳng qua chỉ là cái vỏ rỗng, nên ta cần tạo ra một thế lực hùng mạnh nghe lệnh của ta.”

Sari

Nàng bắt đầu dụ dỗ: “Đã có Tả sứ, tại sao không thể có Hữu sứ? Mà ta cần một vị Hữu sứ chỉ nghe lệnh một mình ta, phò tá ta hoàn thành đại nghiệp.”

Lòng Phong hộ pháp chấn động, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam và cuồng nhiệt đối với quyền lực. Lời này từ miệng người khác nói ra có lẽ là câu nói hão huyền, nhưng từ miệng Thánh nữ nói ra thì lại khác. Máu của nàng có thể tạo ma, đó mới là sự sinh sôi thực sự. Ông ta cúi đầu: “Ma tộc nhất định sẽ phục hồi vinh quang dưới sự dẫn dắt của Thánh nữ, ta nguyện trung thành với người!”

Ôn Tri Hạ cười thản nhiên: “Hy vọng Hữu sứ không làm ta thất vọng.”

Quyền lực luôn là miếng mồi ngon nhất. Ôn Tri Hạ dùng cách tương tự lần lượt tìm đến ba vị hộ pháp còn lại, khiến lòng họ dậy sóng, dốc toàn lực nhắm vào Tả sứ.

Ngươi tưởng thế là hết rồi sao? Không.

Bất kể ai trong bốn người trở thành Hữu sứ thì vị trí hộ pháp sẽ trống một chỗ. Ôn Tri Hạ nhếch môi cười lạnh, bắt đầu tìm đến tám vị Kim Cang.

Mặt nước vốn không yên ả của Ma tộc bắt đầu dậy sóng dữ dội, nội bộ tranh giành, kiềm chế lẫn nhau, Ôn Tri Hạ nhờ đó mà có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, rắn độc ẩn mình, đại bàng tung cánh. Mọi thứ đan xen, tính toán lẫn nhau, nàng muốn làm con đại bàng kiểm soát tất cả.

Nhưng ngày tháng ở Ma tộc trông thì gấm hoa rực rỡ, thực chất chỉ là hào nhoáng bên ngoài mà thôi. Ôn Tri Hạ rút đoản kiếm, nhìn bàn tay mình, không chớp mắt rạch một đường thật sâu. Bảy ngày ba giọt m.á.u, dù là kế tạm thời, nàng cũng phải bỏ ra. Ma tộc vì nàng mà loạn thêm, nàng cũng kẹt sâu trong đó không tìm được lối thoát, sau này đi đâu về đâu vẫn là một dấu chấm hỏi.

Ma giới như một đầm lầy c.h.ế.t ch.óc, bị nhốt ở đây đến mức không còn biết trời trăng mây nước gì nữa. Đúng lúc này, có người vào báo: “Thánh nữ điện hạ, có người xông vào Thánh Ma Sơn! Tứ đại hộ pháp đã tới kết giới nghênh chiến ạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tim Ôn Tri Hạ nảy lên một cái, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Biết là ai không? Đối phương có bao nhiêu người?”

“Chỉ có một mình, linh lực quanh thân cuộn trào, chắc là người của giới tu tiên.”

Chẳng lẽ là...?

Tim Ôn Tri Hạ đập thình thịch, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc: “Dẫn ta đi xem.”

Thánh Ma Sơn là cửa ngõ vào Ma giới. Khi nàng tới nơi, tứ đại hộ pháp đã dần rơi vào thế hạ phong, đối phương từng bước từng bước xông vào Ma giới. Áo trắng tung bay, thần sắc lạnh lùng, quả nhiên là hắn. Vành mắt Ôn Tri Hạ trong phút chốc đỏ hoe, đồ ngốc này.

Thẩm Ngộ Phong vì linh căn gần như bị hủy ở Tẩy Linh Tuyền mà rơi vào tuyệt cảnh rồi lại vượt qua, linh căn trở nên dẻo dai hơn, tâm tính cũng kiên định hơn. Hắn tu luyện quên ăn quên ngủ, tu vi thăng tiến vùn vụt, không những nhanh ch.óng trở lại mức cũ mà còn vượt xa chính mình ngày xưa. Từ chỗ suy sụp rồi trỗi dậy, hắn đã trở thành thiên tài vạn người có một.

Nhưng khi mọi người tưởng hắn sẽ bước trên con đường phi thăng bằng phẳng, hắn lại lặng lẽ rời đi, liều mình xông vào Ma sơn.

“Kẻ nào to gan xông vào Ma giới ta?” Tả sứ dẫn theo đám đông tham chiến, tình thế trở nên giằng co.

Thẩm Ngộ Phong cười lạnh: “Ngươi nói đúng rồi đấy!”

Hắn liếc nhìn về một phía, ánh mắt như chứa cả ngàn năm xa cách, đôi môi khẽ cử động, Ôn Tri Hạ nhìn rõ hắn nói: “Sư tỷ, đệ tới đây.”

Hắn lập tức nhập cuộc, trường kiếm hóa sáo, tiếng sáo vang lên, hoa cỏ vốn tầm thường ở Ma giới bỗng chốc như có linh tính, điên cuồng vươn cao thành cây đại thụ. Những sợi dây leo xanh biếc quấn quýt mãnh liệt, mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt. Đám ma linh thấp kém không chịu nổi đều gục xuống, chỉ còn tứ đại hộ pháp và Tả sứ đối đầu với Thẩm Ngộ Phong.

Ôn Tri Hạ đứng quan sát, nhưng lúc này đám ma đầu lớn nhỏ của Thánh Ma Sơn bắt đầu ùa tới. Nàng lần đầu thấy Ma tộc dù sa sút vẫn không thể coi thường. Đơn thương độc mã, Thẩm Ngộ Phong dần kiệt sức.

“Kẻ xông vào Ma giới, c.h.ế.t!”

“Vì vinh quang Ma tộc!”

“G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!”

Ôn Tri Hạ không màng linh lực đang hỗn loạn vì vừa lấy m.á.u, cưỡng ép triệu hồi hỏa diễm kiếm, bóng hình đỏ rực dịch chuyển chắn ngay trước mặt Thẩm Ngộ Phong. Thấy bóng hình hằng mong đợi hiện ra, cổ họng Thẩm Ngộ Phong khô khốc, ngàn lời muốn nói chỉ hóa thành: “Sư tỷ, đệ tới muộn rồi.”