Cẩm Nang Sinh Tồn Của Ác Nữ Tu Tiên

Chương 30: Sư tỷ, tỷ không biết lấy hơi sao?



Hành động của Ôn Tri Hạ khiến đám đông Ma tộc ngơ ngác, Tả sứ lên tiếng đầy vẻ khó chịu: “Thánh nữ, chúng ta sắp g.i.ế.c được kẻ này rồi, người tới đây là muốn đích thân hạ thủ sao?” Ông ta tưởng nàng đến để tranh công thị uy.

Cả người Thẩm Ngộ Phong đầy m.á.u, đồng t.ử chấn động: Thánh nữ điện hạ?

Hỏa diễm kiếm của Ôn Tri Hạ không dời nửa tấc, ngọn lửa đáng sợ bao quanh nàng, nàng nhìn xuống đầy kiêu hãnh: “Đây là Hữu sứ ta vừa chiêu mộ cho Ma tộc.”

Ánh mắt Tả sứ tối tăm đáng sợ: “Thánh nữ, trò đùa này chẳng vui chút nào, linh lực của hắn rõ ràng là người giới tu tiên, chẳng lẽ người câu kết với ngoại tộc, ý đồ là gì?”

Ma linh quanh thân Ôn Tri Hạ bùng nổ, hỏa diễm kiếm đỏ rực như muốn thiêu cháy tất cả.

“Hừ, một lũ tầm nhìn hạn hẹp! Các ngươi đúng là phế vật, ta có thể khiến người tu tiên làm việc cho mình, chẳng phải càng chứng tỏ uy thế Ma tộc sao? Lui xuống hết cho ta! Sao nào, Tả sứ muốn phạm thượng?”

Thẩm Ngộ Phong đứng sau lưng nàng, nhìn sư tỷ một lần nữa không chút sợ hãi chắn trước mặt mình như ở bí cảnh Tĩnh Sơn năm nào. Ánh mắt Ôn Tri Hạ sắc như d.a.o, Tả sứ không phải không sợ, nhưng dã tâm đã lấn át tất cả: “Thánh nữ, chúng ta cần một lời giải thích!”

Ôn Tri Hạ dồn linh lực vào kiếm, cười lạnh lùng yêu mị, chỉ thẳng kiếm vào yết hầu Tả sứ: “Xưa nay ta không thích ai dạy mình cách làm việc, ta nói hắn là Hữu sứ thì hắn là Hữu sứ, không phục sao? Vậy hôm nay không phải ngươi c.h.ế.t thì là ta c.h.ế.t. Ngươi c.h.ế.t chẳng đáng nhắc tới, nhưng ta mà c.h.ế.t thì Ma tộc vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi, ngươi sẽ là tội nhân thiên cổ của Ma tộc!”

Tả sứ bị trấn áp, nhân lúc đó Ôn Tri Hạ rạch thêm một đường trên tay, vung m.á.u về phía đám ma chúng: “Đây là ân điển của ma tổ, kẻ nhận được ma huyết, ma lực sẽ tăng mạnh!”

Đám ma chúng thành kính đón lấy giọt m.á.u, tất cả đều trở nên cuồng nhiệt, nàng thừa thắng xông lên: “Tả sứ phạm thượng, bắt ông ta cho ta!”

Tả sứ bị đám ma chúng điên cuồng bắt giữ, tứ đại hộ pháp và tám vị Kim Cang cũng không dám làm loạn, họ nhìn nàng đầy vẻ không thấu, nhận ra những lời hứa trước đó đều là bẫy.

Ôn Tri Hạ dùng chút sức tàn đưa Thẩm Ngộ Phong về phòng mình, nàng yếu ớt vô cùng nhưng vẫn mắng: “Đồ ngốc, sao đệ lại tới đây? Đệ có biết...”

Một thân áo trắng của Thẩm Ngộ Phong bị nhuộm đỏ, ánh mắt sâu thẳm, hắn nhìn nàng, không kìm nén nổi nỗi nhớ nhung, cúi đầu chặn đứng lời nàng định nói. Triền miên quấn quýt, đến tận cùng trời cuối đất.

Ôn Tri Hạ ngây người, bị ép sát vào tường mà không kịp phản ứng. Thẩm Ngộ Phong trông như sắp c.h.ế.t đến nơi, vậy mà lúc này chẳng biết sức lực ở đâu ra. Nụ hôn nồng cháy kéo dài đến khi nàng sắp không thở nổi hắn mới buông ra. Giọng hắn khản đặc mang chút trêu đùa: “Sư tỷ, tỷ không biết lấy hơi sao?”

Nàng nép trong lòng hắn, mặt đỏ bừng: “Gan to tày trời, xem ra kinh nghiệm đệ phong phú lắm nhỉ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn ghé sát tai nàng thì thầm: “Những ngày gắn trên đuôi mày sư tỷ, đệ ngày đêm mong nhớ, trằn trọc băn khoăn, nay được hôn tỷ một cái, c.h.ế.t cũng cam lòng.” Khi ấy cứ ngỡ sinh ly t.ử biệt, để lại nỗi tiếc nuối ngàn thu, nay lại cận kề cái c.h.ế.t, mọi thứ khác đều không còn quan trọng.

Sari

Ôn Tri Hạ mềm lòng, khẽ xoa đầu hắn: “Đệ chạy tới Ma giới làm gì, ngốc quá.”

Sắc mặt hắn trắng bệch nhưng mắt bắt đầu đỏ lên, hắn chỉ chú ý đến bờ môi đỏ mọng kia, chẳng nghe nàng nói gì. Nàng thấy không có hồi đáp, ngẩng đầu nhìn, chân mày nhíu lại thấy có gì đó không ổn: “Đệ sao thế?”

Đầu óc Thẩm Ngộ Phong bắt đầu hỗn loạn, vạn vật thành đen trắng, chỉ có người trước mắt là sắc màu duy nhất. Hắn không đáp, bế ngang nàng đặt lên giường. Ánh mắt hắn đỏ rực như nhìn báu vật duy nhất trên đời, giọng nói đầy khát khao bị đè nén: “Sư tỷ, có được không?”

Ôn Tri Hạ biết hắn có chỗ không ổn, nhưng nàng như bị bỏ bùa, không nói nên lời. Trong lúc nàng ngẩn ngơ, hắn đã cúi đầu hôn lên trán, mắt, mũi, rồi đến môi nàng. Mười ngón tay đan c.h.ặ.t, chỉ có đôi ta. Ôn Tri Hạ nghĩ: Điên thì điên cả thể, cùng nhau chìm đắm vậy.

Hắn hôn dần xuống xương quai xanh, khẽ kéo dây áo, cởi bỏ xiêm y, cả hai gần như trần trụi đối diện. Khi da thịt chạm nhau, hơi lạnh trên người nàng khiến hắn rùng mình, đầu óc thoáng chút thanh tỉnh. Hắn lắc đầu, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không dám tin: “Sư tỷ, đệ... đệ làm sao thế này?”

Giọng nàng bình thản nhưng lười nhác: “Đệ nhập ma rồi.”

Ma tính nhập thể khi cơ thể suy nhược, thần trí bị xâm thực, d.ụ.c vọng thầm kín bị phóng đại lên, chính là như vậy.

Người hắn nóng bừng, ma tính lại trỗi dậy khiến thần trí hỗn loạn. Một tiếng nói trong lòng gào thét, hắn theo bản năng hôn, chạm, vuốt ve nàng. Hắn cứng như sắt, nhưng giây phút cuối cùng lại dùng chút lý trí còn sót lại nén xuống: “Sư tỷ, xin lỗi, đệ không thể đối xử với tỷ như vậy...” Dù ở hang ma, bản thân đã sa ngã, trong lòng hắn vẫn kính trọng nữ t.ử mình yêu sâu sắc.

Ôn Tri Hạ mỉm cười dịu dàng: “Đúng là đồ ngốc, vốn dĩ ta muốn quyến rũ đệ mà.”

Thẩm Ngộ Phong sợ mình không chống lại được ma tính mà làm hại sư tỷ, dứt khoát khóa c.h.ặ.t thần thức, ngất lịm đi. Nàng cũng chỉ gượng được đến đó, rồi cả hai cùng lịm đi trên tấm nệm gấm hoa lệ.

Khi nàng tỉnh lại, y phục đã chỉnh tề. Thẩm Ngộ Phong ngồi bên cạnh tĩnh tọa, cố ép ma khí ra ngoài.

“Vô ích thôi.” Thấy nàng tỉnh, hắn vội kiểm tra: “Sư tỷ, cơ thể tỷ yếu lắm, tay toàn vết sẹo, chắc là mất m.á.u quá nhiều, tỷ đừng làm vậy nữa, sẽ c.h.ế.t đấy!” Giọng hắn lo lắng nhưng mắt không dám nhìn thẳng vào nàng, vành tai đỏ lựng.

Nàng ngồi dậy, nhìn hắn đầy ẩn ý: “Nhát gan vậy mà dám đơn thương độc mã xông vào Ma giới, không biết là ngu hay là không sợ c.h.ế.t nữa.” Hắn đỏ mặt tía tai, dù bị ma tính khống chế nhưng đó cũng là suy nghĩ thật lòng, hóa ra hắn đã sớm có ý đồ với sư tỷ.