“Sư tỷ, từ lúc vào Ma giới đệ đã rất cẩn thận, sao vẫn nhiễm ma khí?”
“Chắc là vì đệ g.i.ế.c ma, ma khí của chúng chuyển sang người đệ rồi.”
Hắn hiểu ra, chấn động: “G.i.ế.c ma thì thành ma? Vậy chẳng lẽ ma không bao giờ bị tiêu diệt, cứ thế sinh sôi?”
Sắc mặt nàng cũng không tốt, đây quả là tin xấu: “Xem ra oán hận không biến mất, chỉ chuyển dời. Đệ mau đi đi, Ngọc Thanh Tông gia thế lớn, chắc sẽ có cách giải quyết ma khí trong người đệ.”
Ánh mắt hắn bình thản nhưng kiên định: “Sư tỷ, đi thì cùng nhau g.i.ế.c ra ngoài, ở lại thì cùng nhau nhập ma.”
Nàng không bất ngờ với câu trả lời, thấy đau đầu: “Ta ở đây làm Thánh nữ, hô mưa gọi gió, đệ tới làm vướng chân làm gì?”
“Tỷ là Thánh nữ, đệ làm Hữu sứ. Lời nói của Thánh nữ như vàng ngọc, tỷ vừa chiêu mộ đệ hôm qua, không được nuốt lời đâu đấy.”
Nàng thở dài, cả hai nhìn nhau mỉm cười. “Cứ đi bước nào hay bước nấy. Giờ đệ tạm ép được ma tính, nhưng vạn lần không được để cảm xúc chi phối, nếu không ma tính sẽ xâm thực nhanh hơn, phóng đại mọi d.ụ.c niệm trong lòng.”
Ác ma chính là kẻ phơi bày và thực hiện những d.ụ.c niệm thầm kín, bẩn thỉu nhất. Kẻ dùng oán hận tăng tu vi sớm muộn cũng bị oán hận nuốt chửng.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Nàng phong hắn làm Hữu sứ trước mặt bao người khiến âm mưu của đám hộ pháp và Kim Cang thành trò cười. Bọn chúng hận nàng, nhưng lại sợ và thèm khát m.á.u của nàng, nên thù hận dĩ nhiên chuyển sang vị Hữu sứ từ trên trời rơi xuống này.
Thẩm Ngộ Phong nhìn đám người chặn đường, cau mày: “Tránh ra, Thánh nữ truyền gọi ta.”
Phong hộ pháp cười lạnh: “Người tu tiên hóa ra cũng là hạng phế vật ăn bám, vội vàng đi xách giày cho Thánh nữ sao?”
Thẩm Ngộ Phong khinh miệt: “Hôm nay ta không muốn ra tay với các ngươi.”
Sari
“Hù ai đấy? Hôm đó nếu không có Thánh nữ chắn trước mặt, ngươi đã thành vật tế vong linh Ma tộc rồi!”
Sương hộ pháp nói lời thâm độc: “Truyền gọi? Truyền gọi lên giường à?”
Khí chất quanh thân Thẩm Ngộ Phong đột nhiên trở nên đáng sợ, ánh mắt âm u: “Chán sống.”
Thẩm Ngộ Phong căn bản chẳng bận tâm đám người này chà đạp hắn ra sao, nhưng lăng nhục sư tỷ thì tuyệt đối không cho phép.
Ma lực quanh thân hắn bùng nổ, ánh mắt trở nên vô cùng đáng sợ, thậm chí thấp thoáng vẻ khát m.á.u.
“Đã không biết nói lời t.ử tế, vậy sau này cũng đừng nói nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tứ đại hộ pháp Phong Sương Vũ Tuyết và tám vị Kim Cang chặn đường ở đây hôm nay chính là muốn thị uy với hắn. Ở Ma tộc, không gì có thể khiến kẻ khác tâm phục khẩu phục hơn là thực lực và nắm đ.ấ.m.
Ngay khi Thẩm Ngộ Phong triệu hồi Thanh Mộc thần kiếm, đám người kia đã bao vây hắn vào giữa, xem chừng định lấy đông h.i.ế.p ít. Nhưng người của Ma tộc khi giao chiến xưa nay chẳng bao giờ màng đến phong thái quân t.ử, họ chỉ nhìn vào kết quả.
“Bao năm qua vì cái cấm chế ch.ó má kia mà không thể ra ngoài g.i.ế.c sạch lũ tu tiên các ngươi, giờ ngươi tự dẫn xác đến. Đến lúc đó ta sẽ treo đầu ngươi lên đỉnh Thánh Ma Sơn cho bàn dân thiên hạ thấy rõ lũ tu tiên các ngươi là hạng gì!”
Khóe môi Thẩm Ngộ Phong nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Các ngươi cùng lên một lượt cũng tốt, đỡ cho ta phải ra tay nhiều lần.”
Đám ma đầu thành công bị chọc giận, dù thực tế chúng vốn cũng chẳng định tha cho hắn. Ma lực tuôn trào như thác đổ, tất cả đều trút xuống người Thẩm Ngộ Phong.
Dù là thiên tài kiệt xuất, nhưng hai nắm đ.ấ.m khó địch nổi tám tay, huống hồ đây đều là những ma đầu lừng lẫy bấy lâu, ai nấy đều có vài chiêu hộ thân lợi hại, Thẩm Ngộ Phong dần dần rơi vào thế chống đỡ vất vả.
“Hừ, thằng nhãi mặt trắng phế vật, giờ quỳ xuống xin tha thì chúng ta còn ban cho ngươi cái xác toàn thây!”
Thẩm Ngộ Phong bị những luồng cương phong ma lực cứa rách da thịt, m.á.u chảy đầm đìa nhưng hắn không hề để tâm, ánh mắt ngày càng thâm trầm. Hắn phun ra một ngụm m.á.u lớn, dùng kiếm chống xuống đất để giữ vững thân hình không ngã.
Tứ đại hộ pháp và tám vị Kim Cang từng bước tiến lại gần, gương mặt ai nấy đều nở nụ cười ghê rợn.
Thẩm Ngộ Phong chậm rãi dùng kiếm làm điểm tựa đứng dậy, rồi trực tiếp dùng lưỡi kiếm rạch nát lòng bàn tay, dùng m.á.u từ tâm mạch nhuộm đỏ Thanh Mộc thần kiếm.
Thân kiếm rít lên từng hồi, dần biến thành ảo ảnh mờ ảo. Phong hộ pháp kinh hãi: “Người kiếm hợp nhất! Mau tránh ra!”
Đôi mắt Thẩm Ngộ Phong đỏ rực như nhỏ m.á.u, tựa như ác quỷ từ địa ngục bò lên: “Muộn rồi! Hoàng thiên hận hải bất khả bình, nhất diệp cô chu yếu nhân mệnh (*), G.i.ế.c!”
(*) Trời vàng biển hận khó lấp bằng, con thuyền cô độc đoạt mạng người.
Lấy hắn làm trung tâm, tất cả ma đầu tiếp cận đều bị hất văng ra ngoài, bốn trong tám Kim Cang lập tức bỏ mạng.
Oán hận quay ngược trở lại người Thẩm Ngộ Phong, hắn vốn đang thoi thóp chỉ còn một hơi tàn, nay ma lực lại tăng vọt điên cuồng. Ánh mắt hắn âm u, từng bước xách thanh kiếm đẫm m.á.u tiến về phía những kẻ còn lại: “Kẻ nào lăng nhục sư tỷ, đều phải c.h.ế.t!”
Động tĩnh quá lớn khiến Ôn Tri Hạ cũng nghe thấy. Khi nàng vội vã chạy tới, đập vào mắt là cảnh Thẩm Ngộ Phong hoàn toàn bị ma tính xâm thực, trở nên xa lạ và đáng sợ vô cùng.
Mặt nàng biến sắc, lo âu gọi lớn: “Ngộ Phong!”
Thẩm Ngộ Phong khựng bước, thần trí thoáng chút thanh tỉnh, hắn theo bản năng quay đầu nhìn Ôn Tri Hạ, miệng lẩm bẩm như máy móc: “Sư tỷ...” Rồi hắn không trụ vững được nữa mà đổ gục xuống.
Ôn Tri Hạ dịch chuyển tức thời tới đỡ lấy hắn, ánh mắt nàng lạnh lẽo đến rợn người, ngọn lửa quanh thân lập tức bùng phát ra xung quanh, mang theo cơn thịnh nộ ngút trời: “Hắn là người của ta, kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của hắn, ta sẽ khiến kẻ đó hồn phi phách tán!”