Cẩm Thư Trở Về

Chương 2



Ta không vội quay lại tiền sảnh, mà rẽ vào bồn hoa cao nửa người gần đó.

Từ chỗ này nhìn qua, có thể thấy rõ căn phòng kia.

Không lâu sau, một đoàn người rầm rộ kéo đến.

Người đi đầu là Ninh Vương phi.

Phía sau có hơn mười vị phu nhân quan quyến.

Trong đám người ấy, ta nhìn thấy Tô Liên Nhụy.

Nàng ta đi bên cạnh Ninh Vương phi, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, mày mắt dịu dàng.

"Y phục của tỷ tỷ bị ướt, đi thay đã lâu vẫn chưa quay về, ta có chút lo lắng, sợ tỷ ấy không khỏe."

Ninh Vương phi vỗ nhẹ tay nàng ta, giọng điệu dịu dàng: "Đúng là tỷ muội ruột thịt, ngươi cũng thật có lòng. Phòng phía sau tuy thanh tĩnh, nhưng không đông người như phía trước, quả thật nên đi xem thử."

Mấy vị phu nhân gật đầu phụ họa.

Có người còn khen một câu, nói nhị cô nương Tô gia thật lương thiện.

Tô Liên Nhụy cúi mắt cười khẽ.

Yến tiệc ngày xuân này vốn do phủ Ninh Vương tổ chức.

Ninh Vương phi đương nhiên là nữ quyến có thân phận tôn quý nhất hôm nay.

Tô Liên Nhụy cố tình mời bà đến đây.

Có Vương phi tận mắt chứng kiến, chuyện xấu này xem như đóng đinh rồi.

4

Đám người dừng lại trước cửa phòng.

Tô Liên Nhụy khẽ gọi một tiếng tỷ tỷ, nhưng không ai đáp lại.

Nàng ta quay sang nhìn Ninh Vương phi: "Vương phi, tỷ tỷ ta... có khi nào đã xảy ra chuyện gì không?"

Ninh Vương phi hơi nhíu mày: "Mở cửa ra xem đi."

Trục cửa phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, mở từng chút một.

Trong phòng rất tối, chỉ có ánh nến vàng hắt ra từ phía sau màn lụa.

Chân Tô Liên Nhụy vừa bước qua ngưỡng cửa, đã phát ra tiếng thét kinh hãi.

"Tỷ tỷ sao có thể làm vậy!"

Hai tay nàng ta che miệng, giọng nói bén nhọn đến lạc điệu: "Tỷ, tỷ sao có thể cùng Trường Phong ca ca... các người đây là..."

Nhưng ngay sau đó, giọng nàng ta im bặt.

Bởi vì sau khi vén màn lên, trên giường chỉ có một người.

Cố Trường Phong nằm nghiêng, y phục vẫn tươm tất, áo ngoài chỉnh tề.

Vết thương trên đùi bị ta dùng trâm bạc đ.â.m lúc trước đã được hắn băng bó, không nhìn ra điều gì khác thường.

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn lướt qua đám người đông nghịt, cuối cùng dừng trên người Tô Liên Nhụy.

Im lặng một thoáng.

Sau đó hắn cất giọng, khàn đặc gần như không nghe rõ: "Liên Nhụy?"

Sắc mặt Tô Liên Nhụy từng chút một trắng bệch.

Nàng ta vô thức nhìn ra sau màn giường, nhìn sau tấm bình phong, nhìn về bất kỳ nơi nào có thể giấu người.

Không có.

Tô Cẩm Thư không có ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sao có thể chứ?

5

Kiếp trước, mọi người nhìn thấy ta và Cố Trường Phong quần áo xốc xếch ôm lấy nhau trên giường.

Ta mơ mơ màng màng bị người khác kéo xuống khỏi giường.

Ngay cả cơ hội biện bạch cũng không có, đã bị gán tội quyến rũ vị hôn phu của muội muội.

Trong phủ trên dưới đều mắng ta không biết xấu hổ.

Phụ thân tát ta một cái ngay trước mặt cả nhà, mẫu thân khóc đến ngất đi.

Tô Liên Nhụy lại quỳ sụp xuống đất, vừa rơi nước mắt vừa cầu xin thay ta.

"Tỷ tỷ không cố ý đâu, xin mọi người đừng trách tỷ ấy..."

Dáng vẻ lương thiện rộng lượng ấy càng làm ta trở nên nhơ bẩn hơn.

Cuối cùng hai nhà bàn bạc đối sách.

Tô Liên Nhụy chủ động đứng ra nói nguyện thành toàn cho ta và Cố Trường Phong.

Cả kinh thành đều nói đại cô nương Tô gia không biết liêm sỉ, còn nhị cô nương lại khoan dung rộng lượng.

Giờ nghĩ lại, nàng ta vốn không muốn gả cho Cố Trường Phong.

Cố Trường Phong tuy có danh tiếng tài t.ử, nhưng xuất thân hàn môn, chức quan cũng chỉ lục phẩm.

Làm sao sánh được với quyền thế ngập trời của phủ Ninh Vương?

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

6

Ta đè xuống mớ suy nghĩ ấy, tiếp tục quan sát động tĩnh trong phòng.

Có người nhỏ giọng hỏi: "Đại cô nương Tô gia đâu? Không phải nói đến thay y phục sao?"

Tô Liên Nhụy hoàn hồn, ép vẻ kinh ngạc xuống, đổi sang bộ dạng như sắp khóc.

"Trường Phong ca ca, sao huynh lại ở đây? Tỷ tỷ đâu? Ta... ta lo cho tỷ ấy lắm..."

Cố Trường Phong đã ngồi dậy khỏi giường.

Hắn nhìn Tô Liên Nhụy một cái, biểu cảm sâu không lường được.

"Ta hỏi ngươi, lúc nãy ngươi nói lo cho tỷ tỷ nên dẫn người đến tìm nàng."

Tô Liên Nhụy gật đầu.

"Ngươi làm sao biết nàng ở căn phòng này?"

Tô Liên Nhụy khựng lại: "Trước đó tỷ tỷ nói y phục bị ướt, muốn đến phòng phía sau thay đồ. Ta hỏi hạ nhân, họ nói tỷ ấy đi về hướng này."

"Hạ nhân nào?"

Tô Liên Nhụy cứng người.

Ninh Vương phi lên tiếng, giọng điệu không nhanh không chậm: "Cố công t.ử, câu hỏi này của ngươi thật kỳ lạ. Nhị cô nương Tô gia lo cho tỷ tỷ, dẫn chúng ta đến xem thử thì có gì không ổn? Ngược lại là ngươi, vì sao lại ở đây?"

"Vương phi thứ tội." Cố Trường Phong hành lễ: "Tại hạ không thắng nổi t.ửu lượng, muốn tìm nơi thanh tĩnh phía sau nghỉ ngơi một chút, không ngờ va chạm chư vị, thật sự thất lễ."

Mấy lời này không lộ chút chột dạ nào.

Cố Trường Phong cái khác không giỏi, nhưng giả bộ thì rất có bản lĩnh.

Có điều lúc này sự phối hợp của hắn đúng là điều ta cần.

Bởi chỉ cần hắn không nói trong phòng còn có người khác.

Chuyện này sẽ không còn liên quan đến ta nữa.