Tô Liên Nhụy bắt đầu hoảng loạn.
"Vậy tỷ tỷ ta đâu? Y phục tỷ ấy bị ướt, nói là đi thay đồ, giờ người đi đâu rồi?"
Ta đứng dậy khỏi bồn hoa.
Phủi bùn đất dính trên váy áo, sải bước quay về.
Muội muội ngoan, đừng khóc nữa, tỷ tỷ trở về rồi đây.
7
"Muội muội, muội đang tìm ta sao?"
Giọng ta vang lên từ phía sau đám người.
Tất cả đồng loạt quay đầu.
Sắc mặt Tô Liên Nhụy lập tức trắng bệch.
Quả là sắc trắng đẹp mắt, còn trắng hơn cả hoa lê ngày xuân.
"Tỷ tỷ... sao tỷ lại ở bên ngoài?"
Ta đi xuyên qua đám nữ quyến, từng bước đến trước mặt nàng ta.
"Ta đi thay y phục, đi nửa đường mới phát hiện túi thơm rơi trong hoa viên nên quay lại tìm."
"Sau đó bất cẩn trẹo chân trong vườn hoa nên ngồi nghỉ một lát."
"Sao thế? Liên Nhụy, trông muội có vẻ thất vọng nhỉ?"
Tô Liên Nhụy nhanh ch.óng chỉnh lại vẻ mặt, đôi mắt hoe đỏ, trông đầy tủi thân.
"Tỷ tỷ, sao tỷ có thể nói vậy? Ta lo cho tỷ, sợ tỷ xảy ra chuyện nên mới mời Vương phi đến..."
"Lo cho ta? Muội dẫn nhiều người xông vào phòng, miệng còn hét lên 'tỷ tỷ sao có thể làm vậy', xin hỏi ta đã làm gì?"
Nàng ta há miệng, không nói được lời nào.
Phía sau đã có người bắt đầu xì xào.
"Thú vị thật đấy, tỷ tỷ ở bên ngoài, muội muội lại dẫn người xông vào đây..."
"Nhị cô nương Tô gia vừa vào cửa đã hét kiểu ấy, cứ như biết trước bên trong có gì vậy."
"Chẳng phải Cố công t.ử đã nói ngài ấy say rượu nghỉ ngơi sao? Căn phòng này vốn dành cho khách nghỉ chân, có gì đáng kinh ngạc đâu."
"Im lặng đi, Vương phi vẫn còn ở đây mà."
Tiếng bàn tán lọt vào tai Tô Liên Nhụy.
Sắc mặt nàng ta càng lúc càng trắng.
"Được rồi được rồi."
Ninh Vương phi vỗ nhẹ vai Tô Liên Nhụy, giọng ôn hòa nhưng không cho phép phản bác: "Nhị cô nương Tô gia chỉ vì quá lo lắng nên lỡ lời, ngươi làm tỷ tỷ hà tất phải chấp nhặt? Đều là hiểu lầm, nói rõ là được."
"Vương phi nói phải."
Ta thuận thế bước xuống bậc thang, khóe môi vẫn mang ý cười: "Muội muội quan tâm ta, là ta không biết điều rồi."
8
Trò náo nhiệt này cứ thế tan đi.
Tô Liên Nhụy vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngón tay siết khăn đến trắng bệch.
Lúc này chắc nàng ta tức đến phát điên rồi.
Mưu tính lâu như vậy lại bị ta xoay chuyển, đổi lại là ai cũng hận nghiến răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng ta không hiểu nổi.
Yến tiệc của phủ Ninh Vương, canh phòng nghiêm ngặt biết bao.
Muốn đốt mê tình hương trong phòng từ trước, còn dẫn riêng ta và Cố Trường Phong vào đó.
Chuyện này cần bản lĩnh lớn đến mức nào?
Phủ Ninh Vương đâu phải gia đình bình thường.
Trong phủ hạ nhân đông như nấm.
Người ngoài đừng nói động tay động chân, đến cả đi nhiều thêm một bước cũng bị tra hỏi.
Một cô nương chưa xuất giá như Tô Liên Nhụy, chỉ dựa vào bản thân mà có thể sắp đặt tất cả trong vương phủ sao?
Không thể nào.
Trừ phi có người đang giúp nàng ta.
Mà người này, có quyền thế không nhỏ trong phủ Ninh Vương.
Ánh mắt ta không để lộ dấu vết lướt qua Ninh Vương phi.
Hôm nay bà ta nhiều lần giúp Tô Liên Nhụy.
Đường đường là Vương phi, lại để tâm đến một thứ nữ như vậy.
Quá không hợp lẽ thường.
9
Trở về phủ tướng quân.
Chính đường đèn đuốc sáng trưng.
Chuyện xảy ra trong yến tiệc hôm nay chắc hẳn đã truyền về rồi.
Ta bước vào đại sảnh.
Quả nhiên phụ thân đang ngồi ở ghế trên, sắc mặt đen kịt.
Mẫu thân ngồi bên cạnh, sắc mặt cũng rất khó coi.
Ta nghiêm mặt nói: "Phụ thân, hôm nay trong yến tiệc ngày xuân, có người đốt hương thôi tình trong phòng, dẫn riêng con và Cố Trường Phong vào đó, còn khóa cửa từ bên ngoài."
"Nếu không phải con phát hiện kịp thời rồi trèo cửa sổ rời đi, lúc này thanh danh Tô gia đã mất sạch. Sau đó muội muội còn canh đúng thời điểm dẫn người đến bắt gian, cũng không biết có phải trùng hợp hay không."
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Chân mày phụ thân nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ xuyên.
"Con nói là Liên Nhụy sao?"
"Vâng."
Vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng khóc nức nở.
Liễu di nương không biết đã đến từ lúc nào.
Bà ta mềm nhũn quỳ ngoài ngưỡng cửa, nước mắt tuôn trào như suối.
Bà ta mặc bộ y phục trắng nhạt, trên đầu chỉ cài một cây trâm bạc, càng khiến cả người trông mong manh đáng thương.
"Lão gia, đại cô nương đây là muốn oan c.h.ế.t Nhụy Nhi rồi!"
Bà ta quỳ lết đến trước mặt phụ thân, khóc đến mức thở không ra hơi.
"Đứa nhỏ Nhụy Nhi kia ngài còn không rõ sao? Nó đến con kiến còn chẳng nỡ giẫm c.h.ế.t một con, sao có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy!"
"Đại cô nương, ta biết con vẫn luôn chướng mắt mẹ con chúng ta, nhưng Nhụy Nhi là muội muội ruột của con mà, sao con có thể hắt nước bẩn lên người nó như thế!"
Tô Liên Nhụy quỳ phía sau Liễu di nương, nước mắt rơi như chuỗi ngọc đứt dây.