Cẩm Thư Trở Về

Chương 8



20

Cả người Cố Trường Phong như bị rút sạch sức lực, lảo đảo lùi lại vài bước.

Hắn lùi đến bên ngạch cửa, giọng khàn khàn: "Thế nên từ đầu đến cuối, muội đều đang lừa ta."

Tô Liên Nhụy không đáp, chỉ bưng chén trà lên nhấp một ngụm.

Ta nhìn bộ dạng như bị lột mất một lớp da của Cố Trường Phong, trong lòng vậy mà không sinh nổi chút thương cảm nào.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Kiếp trước lúc hắn ép ta uống rượu độc tàn nhẫn biết bao.

Giờ bị chính người trong lòng đ.â.m cho một nhát, cũng xem như báo ứng.

Hồi lâu sau, hắn đột nhiên bật cười khẩy.

"Muội muốn gả cho Ninh Vương? Được."

"Nhưng ta sẽ không chủ động từ hôn, Cố Trường Phong ta không muốn mang tiếng vứt bỏ thê t.ử, nếu muội muốn gả cho hắn thì tự nghĩ cách từ hôn đi!"

Nói xong hắn xoay người bỏ đi.

Tiếng bước chân gấp gáp tiến về phía cửa viện.

Ta tránh không kịp, đụng phải hắn ngay tại chỗ.

Bốn mắt nhìn nhau.

Hắn ngẩn người nhìn ta, khàn giọng hỏi: "Ngươi nghe thấy cả rồi?"

Ta không đáp, xoay người định rời đi.

"Tô Cẩm Thư." Hắn kéo tay áo ta lại, "Ngày xuân yến hôm ấy, ngươi nói là do nàng ta sắp đặt... là ta không tin ngươi."

Ta rút tay áo về, liếc hắn một cái.

"Vậy thì sao?"

Môi Cố Trường Phong run run, thanh âm thấp đến mức gần như không nghe rõ: "Xin lỗi."

Ta suýt bật cười thành tiếng.

Kiếp trước ta quỳ trước mặt hắn cầu xin hắn tin ta, hết lần này đến lần khác giải thích mình bị oan, hắn đá văng ta, mắng ta là tiện nhân.

Giờ chân tướng bày ra trước mắt, một câu xin lỗi đã muốn xóa sạch mọi chuyện sao?

"Cố Trường Phong, lời xin lỗi của ngươi đáng giá mấy đồng?"

Ta không nhìn hắn thêm nữa, trực tiếp rời đi.

Trong lòng lại đang nghĩ đến một chuyện.

Tô Liên Nhụy muốn gả cho Ninh Vương thì phải từ hôn với Cố Trường Phong trước.

Nàng sẽ làm thế nào đây?

21

Ngày hôm sau, đáp án đã xuất hiện.

Khắp các trà lâu t.ửu quán trong kinh thành đều truyền tai nhau một chuyện.

Cố Trường Phong đã sớm có hôn ước với Tô nhị cô nương, vậy mà lại mê đắm sắc đẹp của Tô đại cô nương, trong xuân yến ở Ninh Vương phủ còn có ý đồ bất chính trong sương phòng, may nhờ Tô nhị cô nương kịp thời dẫn người đến mới chưa xảy ra đại họa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tô nhị cô nương vì nghĩ đến tình tỷ muội nên vốn định nhẫn nhịn cho qua.

Ai ngờ Cố Trường Phong được voi đòi tiên, tại bờ suối Hoán Hoa còn muốn khinh bạc Tô đại cô nương, Tô nhị cô nương vì cứu tỷ tỷ nên mới không cẩn thận rơi xuống nước.

Hay là một màn đổi trắng thay đen.

Đây rõ ràng là muốn đạp Cố Trường Phong xuống bùn, đồng thời gầy dựng bản thân thành liệt nữ đoan trang vì cứu tỷ tỷ mà hy sinh.

Như vậy, từ hôn cũng trở nên danh chính ngôn thuận.

Còn thuận thế giành lấy thanh danh tốt đẹp.

Tin đồn truyền về Tướng quân phủ đúng lúc đang dùng bữa.

Phụ thân đập mạnh đũa xuống bàn, sắc mặt xanh mét.

"Cố Trường Phong đâu? Bảo hắn đến gặp ta!"

Cố Trường Phong đến rất nhanh, vừa vào cửa đã quỳ một gối xuống đất.

"Bá phụ, mấy lời đồn đãi kia ta hoàn toàn không để tâm, chỉ cần mau ch.óng thành hôn, lời đồn tự khắc tan biến."

Phụ thân nhìn hắn, trong mắt lộ vẻ hài lòng.

"Được!" Phụ thân đích thân đỡ Cố Trường Phong dậy: "Hôn kỳ không cần đợi đến mùng tám nữa, ba ngày sau thành thân!"

Trong lòng ta âm thầm thắp cho Tô Liên Nhụy một ngọn nến.

Kết quả này, e rằng nàng ta nằm mơ cũng không ngờ tới.

Quả nhiên.

Tô Liên Nhụy ngồi không yên nữa rồi.

Ngay tối hôm đó, Liễu di nương đã diễn một màn kịch lớn ngay tại chính đường.

Bà ta quỳ dưới đất, một tay giật tung mái tóc, khóc đến xé lòng xé dạ.

"Lão gia, Nhụy Nhi và Ninh Vương đã ở trong miếu nát suốt một đêm, thanh danh sớm đã hỏng rồi! Ngài còn gả nó cho Cố Trường Phong, sau này nó còn mặt mũi nào gặp người khác nữa? Người ngoài mỗi người nhổ một ngụm nước bọt cũng đủ dìm c.h.ế.t nó!"

Phụ thân không nói gì.

Thấy không có tác dụng, Liễu di nương lại bắt chước nữ nhi, đ.â.m đầu vào cột.

Nha hoàn bà t.ử hốt hoảng lao đến ngăn lại.

Trán bà ta bị va rách một mảng da, m.á.u chảy hơn nửa mặt, nhìn cũng đủ dọa người.

"Nếu ngài muốn ép Nhụy Nhi c.h.ế.t, vậy giờ ta sẽ dẫn nó cùng c.h.ế.t!"

Bà ta ôm cột khóc đến thở không ra hơi.

Chân mày phụ thân nhíu c.h.ặ.t thành chữ xuyên.

Ta và mẫu thân nâng chén trà, mí mắt cũng không buồn nhấc lên.

Cứ làm ầm lên đi, càng ầm ĩ càng tốt.

22

Lúc này, nha hoàn của Tô Liên Nhụy vừa lăn vừa bò chạy vào.

"Lão gia, nhị cô nương nàng... nàng không chịu ăn cơm, đã hai ngày rồi!"