18
Nửa tháng sau.
Tô Liên Nhụy đến Bạch Vân quán ngoài thành dâng hương, nói là cầu phúc cho việc xuất giá.
Mọi chuyện xảy ra ngay trong chuyến dâng hương ấy.
Hôm đó nàng ta không trở về phủ.
Lúc tin tức truyền về đã là đêm khuya.
Trên đường gặp mưa lớn, xe ngựa lật trên đường núi.
Ninh Vương vừa khéo đi ngang qua, cứu nàng ta lên.
Nhưng mưa quá lớn, không thể tiếp tục đi.
Hai người tìm được một ngôi miếu đổ nát tránh mưa, mãi đến sáng hôm sau mới hồi kinh.
Cô nam quả nữ, nơi hoang dã, lại ở cùng nhau suốt một đêm.
Tin tức lan đi còn nhanh hơn gió.
Chiều hôm đó, Ninh Vương phủ đã phái người đến cửa, nói muốn cưới Tô Liên Nhụy làm trắc phi.
Phụ thân đương nhiên không đồng ý.
Ông đặt mạnh chén trà xuống trước mặt người của Ninh Vương phủ.
Sắc mặt trầm xuống, nói tiểu nữ đã có hôn ước, hôn nhân đại sự há có thể xem như trò đùa, ý tốt của Ninh Vương phủ, Tô gia xin ghi nhận.
Người của Ninh Vương phủ cũng không dây dưa, khách sáo cáo từ.
Nhưng chuyện này giống như ném một hòn đá xuống mặt hồ, gợn sóng lan từng vòng, mãi không ngừng lại.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Những lời đồn trong kinh thành ta nghe không ít.
Không ngoài việc nói Tô nhị cô nương bát tự khắc phu quân, vốn cũng không tính là gì.
Nhưng sau khi cùng Ninh Vương ở trong miếu nát suốt một đêm, thanh danh coi như hoàn toàn hỏng rồi.
Cố lão thái thái đương nhiên không chấp nhận nổi, con dâu còn chưa qua cửa đã xảy ra chuyện như vậy, đổi thành nhà nào cũng khó nuốt trôi cơn giận này.
Nhưng Cố Trường Phong lại khác.
Hôm sau hắn đã đến Tướng quân phủ.
Lúc hắn bước vào, ta đang đi dạo trong phủ.
Vốn định đến hoa viên cắt mấy cành hải đường cắm bình, vừa hay đi ngang qua Đông khóa viện nơi Tô Liên Nhụy ở.
Từ xa đã nhìn thấy Cố Trường Phong đứng ngoài viện, thần sắc có chút hoảng hốt.
Bước chân ta vô thức chậm lại.
Ta vòng ra ngoài tường viện, mượn cửa sổ hoa nhìn vào bên trong.
Muốn xem Tô Liên Nhụy định diễn vở kịch này thế nào.
19
Bên trong trước tiên là một thoáng im lặng.
Sau đó Cố Trường Phong lên tiếng.
"Nhụy Nhi, chuyện hôm qua ta đều đã nghe nói rồi, ta không để tâm, chỉ cần muội bằng lòng, ta vẫn sẽ cưới muội, ngày thành thân không đổi, mọi thứ đều không đổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng Tô Liên Nhụy nhỏ nhẹ yếu ớt, mang theo tiếng khóc.
"Trường Phong ca ca, đừng nói nữa, giờ ta đã không xứng với huynh rồi, thanh danh của ta đã hỏng, nếu huynh cưới ta cũng sẽ bị người ta cười nhạo... ta không muốn liên lụy đến huynh, huynh đi đi."
Giọng Cố Trường Phong gấp gáp: "Ta sẽ không đi! Ta đã nói là không để tâm rồi, ta không quan tâm mấy lời đồn đãi đó, chỉ cần muội ở bên cạnh ta, ta không sợ gì cả!"
"Trường Phong ca ca, huynh đối xử với ta thật tốt... nhưng, huynh thật sự không hiểu sao?"
Hiển nhiên Cố Trường Phong không hiểu.
Tô Liên Nhụy thở dài: "Hiện giờ ta bị Ninh Vương để mắt đến rồi, hắn còn sai người đến cầu thân, phụ thân tuy đã từ chối, nhưng huynh cũng biết quyền thế của Ninh Vương phủ... nếu hắn trút giận lên đầu huynh thì phải làm sao? Ta không muốn huynh gặp chuyện!"
Giọng Cố Trường Phong trầm thấp mà kiên định: "Ta không sợ Ninh Vương. Muội là vị hôn thê của ta, do ta danh chính ngôn thuận cưới hỏi, không ai cướp đi được."
Tô Liên Nhụy trầm mặc thật lâu.
Một lát sau, nàng ta xoay người quay lưng về phía hắn, giọng càng thấp hơn.
"Trường Phong ca ca, huynh trở về đi, ta không đáng để huynh phải làm vậy."
Nắm tay Cố Trường Phong siết rồi buông, buông rồi lại siết.
Hắn đột nhiên mở miệng, giọng khàn đặc.
"Có phải... muội không muốn gả cho ta không?"
Bờ vai Tô Liên Nhụy khẽ run lên.
Nàng ta quay người lại, nước mắt đầy mặt: "Trường Phong ca ca, đừng ép ta."
"Ta hỏi muội, có phải muội không muốn gả cho ta nữa rồi không?"
"... Phải."
Cố Trường Phong cứng đờ.
"Những lời vừa rồi của muội không phải vì sợ liên lụy ta, mà là vốn dĩ không muốn gả cho ta, đúng không?"
Hắn nhìn nàng ta chằm chằm, hốc mắt dần đỏ lên.
Tô Liên Nhụy không tiếp tục giả vờ nữa.
Nàng ta lau nước mắt, lạnh nhạt mở miệng:
"Cố Trường Phong, ngươi nhất định muốn ta nói rõ đến vậy sao?"
"Một quan lục phẩm như ngươi, lấy gì cưới ta?"
"Nếu ta gả cho ngươi, cả đời phải ở trong căn viện hai gian ấy, ra ngoài ngay cả một cỗ xe ngựa đàng hoàng cũng không có, đi đâu cũng phải nhìn sắc mặt người khác."
"Ta không muốn."
Nàng ta nói từng câu từng chữ, rõ ràng vô cùng.
Sắc mặt Cố Trường Phong tái nhợt từng chút một.
Hắn há miệng, hồi lâu mới ép ra được thanh âm: "Cho nên... chuyện ta và Tô Cẩm Thư bị nhốt trong sương phòng ở xuân yến hôm đó, là do muội sắp đặt?"
Tô Liên Nhụy không trả lời.
"Vị đạo trưởng hợp bát tự mà nương của muội tìm đến, cũng là do muội an bài?"
"Ta ngã xuống hồ sen, con mèo hoang ấy... còn có chuyện muội rơi xuống nước, chuyện đi dâng hương..."
"Tất cả đều không phải trùng hợp, đúng không?"
Cuối cùng nàng ta cũng mở miệng, giọng điệu bình thản: "Ngươi đều đoán ra rồi, còn hỏi làm gì nữa."