Cẩm Tú Di Nương

Chương 5



“Cha, đừng nói như vậy.”

 

“Thế t.ử gia phẩm hạnh tốt đẹp, thế t.ử phu nhân tuy tính tình không quá tốt, nhưng cũng chưa từng tùy tiện đ.á.n.h phạt hạ nhân.”

 

“Làm thông phòng… cũng đâu có gì không tốt.”

 

“Sau này… sau này nếu con hầu hạ tốt, còn có thể được nâng làm di nương.”

 

“Có thể ở riêng một viện t.ử, còn có nha hoàn hầu hạ, con là đi hưởng phúc mà!”

 

Cha còn chưa kịp nói gì, đại ca đã “oa” một tiếng bật khóc.

 

“Từ thông phòng muốn lên làm di nương, nào có dễ dàng!”

 

“Đại phu nhân chính vì từng chịu thiệt từ đám di nương đó nên ghét di nương nhất, mới nói tìm cho thế t.ử một thông phòng.”

 

“Thông phòng chẳng qua chỉ là nha đầu làm ấm giường, ban đêm ngủ cùng chủ t.ử, ban ngày hầu hạ chủ t.ử.”

 

“Không danh không phận, không vào gia phả, không được chôn vào tổ phần, ngay cả con sinh ra cũng phải để chính thất nuôi dưỡng!”

 

Ta cạn lời.

 

Đúng là không nên nhắc cái gì thì lại nhắc đúng cái đó.

 

Quả nhiên, đại ca vừa khóc xong, nhị ca với tam ca cũng khóc theo.

 

Ba người ôm đầu khóc rống, t.h.ả.m đến mức không nỡ nhìn.

 

Cha vốn chỉ đỏ hoe mắt, nghe đại ca nói câu “không được vào tổ phần” thì hoàn toàn sụp đổ.

 

Ông trượt khỏi ghế, ngã xuống đất, lấy đầu đập xuống nền.

 

Mẹ lại bắt đầu đ.ấ.m n.g.ự.c gào khóc:

 

“Tim gan của ta ơi!”

 

“Đây là muốn khoét thịt của ta mà!”

 

16

 

Ta dỗ người này không xong, khuyên người kia cũng chẳng được, bận đến toát đầy mồ hôi.

 

Đúng lúc ấy, cửa bị đập rầm rầm.

 

“Cẩm Tú! Cẩm Tú có ở nhà không!”

 

Là Chu Thần An, sao hắn lại tới?!

 

Tiếng khóc trong phòng lập tức im bặt.

 

Tất cả mọi người gần như bật dậy khỏi mặt đất cùng lúc, nghiến răng nghiến lợi xắn tay áo lao về phía cửa.

 

Đại ca xông lên trước tiên.

 

“Tô Cẩm Tú, mau mở cửa!”

 

“Két~”

 

“Ái da!”

 

Cửa vừa mở đã lập tức bị đóng sầm lại.

 

Chu Thần An gầy gò gần như bị đại ca kéo vào như thả diều, ngã nhào xuống đất, sau đó bị đ.á.n.h cho một trận ra trò.

 

Ta sốt ruột xoay vòng vòng bên cạnh.

 

“Đừng đ.á.n.h vào mặt, hắn còn phải đi làm việc nữa!”

 

Chu Thần An ôm đầu chật vật, nghe vậy có chút cảm động:

 

“Cẩm Tú, ta biết mà, nàng vẫn còn nghĩ cho ta.”

 

Ta ôm lấy nắm đ.ấ.m đang vung của đại ca, trừng hắn một cái:

 

“Đánh hỏng mặt rồi, nhỡ Hầu gia hỏi tới, hắn đi cáo trạng thì sao!”

 

Mấy ca ca vừa nghe vậy, lập tức đổi sang ra tay vào những chỗ kín đáo, véo cấu khiến Chu Thần An gào khóc như heo bị chọc tiết.

 

17

 

“Đừng đ.á.n.h nữa đừng đ.á.n.h nữa, ta có cách để Cẩm Tú không phải làm thông phòng!”

 

Sau khi bị cả nhà ta nhìn chằm chằm đầy hung dữ, Chu Thần An ngoan ngoãn như cừu non, không còn vẻ cao cao tại thượng như trước nữa.

 

Hắn mặt mày lem luốc đứng dậy, nhìn ta, muốn nói lại thôi.

 

Trong ánh mắt có ba phần đau lòng, năm phần trách móc, còn có hai phần áy náy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Chuyện này… thật ra cũng không thể trách hoàn toàn ở ta.”

 

“Cẩm Tú, nàng nói cho ta biết trước đi, vì sao thế t.ử gia lại chọn nàng?”

 

“Hai người tốt với nhau từ lúc nào?”

 

???

 

“Bốp!”

 

Chu Thần An bị đại ca giáng cho một cái tát thật mạnh lên đầu.

 

Thấy mấy ca ca và cha ta đều mang vẻ mặt muốn ăn tươi nuốt sống người khác, Chu Thần An sợ hãi lùi lại hai bước, cố ưỡn n.g.ự.c lên.

 

“Không được đ.á.n.h ta nữa, ngày mai ta còn phải trực, theo Hầu gia tới phủ Tề Vương đấy.”

 

“Nếu làm chậm trễ công việc của ta, Hầu gia nổi giận thì các ngươi gánh nổi sao?”

 

Cha thu nắm đ.ấ.m lại, cố nén cơn giận mà nghiến răng nói:

 

“Thằng nhãi họ Chu kia, đừng có lấy Hầu gia ra ép ta.”

 

“Ngươi còn dám ăn nói hồ đồ bôi nhọ Cẩm Tú nhà ta nữa, lão t.ử đ.á.n.h rụng răng ngươi!”

 

Những lời này nghe thì hung hăng, nhưng thật ra ngoài mạnh trong yếu.

 

Quy tắc đầu tiên của hạ nhân là tuyệt đối không được làm chậm trễ việc của chủ t.ử.

 

Chuyện của mình, lớn mấy cũng là chuyện nhỏ.

 

Chuyện của chủ t.ử, nhỏ mấy cũng là chuyện lớn.

 

Chỉ khi luôn ghi nhớ hai câu này, mới có thể làm việc lâu dài và yên ổn.

 

Cha có thể từ một tiểu tư bình thường lên làm chưởng quỹ, đương nhiên hiểu rất rõ đạo lý ấy.

 

18

 

Sau cơn thịnh nộ, cha mẹ và các ca ca cũng dần lấy lại chút lý trí.

 

Chu Thần An cũng nhận ra điều đó, nói chuyện càng thêm không kiêng dè.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Ta bôi nhọ Tô Cẩm Tú chỗ nào?”

 

“Nếu nàng ta trong sạch, thế t.ử gia sao có thể để mắt tới nàng!”

 

Trái tim vốn đã nguội lạnh lại đau nhói thêm lần nữa.

 

Ta bỗng cảm thấy hơn mười năm thích hắn thật nực cười.

 

“Chu Thần An, mặc ngươi tin hay không.”

 

“Ta và thế t.ử gia chưa từng nói với nhau một câu nào.”

 

Gia quy Hầu phủ cực kỳ nghiêm ngặt.

 

Mà thế t.ử gia lại là quân t.ử đoan chính, chưa bao giờ nhiều lời với đám nha hoàn như chúng ta.

 

Hắn mười tám tuổi đã đỗ tiến sĩ, hiện đang nhậm chức ở Đại Lý Tự, mỗi ngày công vụ bận rộn.

 

Một tháng có hơn nửa thời gian ngủ lại thư phòng.

 

Thỉnh thoảng tới hậu viện cũng chỉ để thăm thế t.ử phu nhân và đại tiểu thư, đến vội đi nhanh.

 

Ta ngày ngày cúi đầu làm việc trong phòng thêu, mọi sai sự đều do ma ma quản sự giao xuống.

 

Vì thêu thùa xuất sắc nên từng được Đại phu nhân gọi vào phòng thêu khen thưởng mấy lần.

 

Có hai lần đúng lúc gặp thế t.ử gia tới thỉnh an Đại phu nhân, ta cúi đầu đến mắt cũng không dám ngẩng lên, chỉ từ xa thoáng thấy bóng lưng của hắn. 

 

Thân hình cao lớn thẳng tắp, nhìn không giống thư sinh, trái lại giống một thiếu niên tướng quân đầy khí phách.

 

“Ngươi làm việc trong Hầu phủ lâu như vậy, từng thấy nha hoàn nào dám quấn lấy thế t.ử gia chưa?”

 

Chu Thần An cứng họng.

 

Đại phu nhân ghét nhất loại hồ ly tinh quyến rũ nam nhân. Đừng nói cố ý quấn quýt thế t.ử, chỉ cần có nha hoàn dám trang điểm lòe loẹt đi ngang trước mặt hắn thôi cũng sẽ bị dạy dỗ một trận thê t.h.ả.m.

 

19

 

“Chu Thần An, coi như ta xui xẻo.”

 

“Chuyện đã đến nước này, ngươi về đi. Sau này cầu về cầu, đường về đường, cứ xem như chưa từng quen biết.”

 

Ta nhìn Chu Thần An vẫn còn mang vẻ không phục, tia hy vọng cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn đứt đoạn.