Ta và Chu Thần An đều là gia sinh nô tài* của Hầu phủ.
(*’Gia sinh nô tài’ là thuật ngữ thời phong kiến Trung Quốc, chỉ những người làm nô tỳ, đầy tớ được sinh ra và lớn lên ngay tại nhà chủ, là con cháu của nô tỳ trước đó)
Hai bên tình đầu ý hợp, thanh mai trúc mã.
Hắn cái gì cũng tốt, chỉ là luôn thích trêu chọc ta.
Hẹn ta đi đạp thanh, lại cố ý để ta chờ nửa ngày.
Phá hỏng sai sự phu nhân giao xuống, rồi lại bỏ tiền bỏ quan hệ thay ta thu dọn hậu quả.
Lần này, phu nhân muốn chọn thông phòng cho Thế t.ử.
Hắn lén sau lưng ta, ghi tên ta vào danh sách.
Hắn thích nhìn ta cầu xin hắn, dùng điều đó để phô bày bản lĩnh của mình.
Nhưng Thế t.ử gia chỉ liếc danh sách một cái, rồi tiện tay chỉ vào tên ta: