Rồi nói:
“Vì thế nên tôi sẽ sửa di chúc.”
Tất cả mọi người trong phòng đồng loạt ngẩng đầu.
Khương Tố Mai vừa bước vào cửa nghe thấy câu ấy liền biến sắc.
“Bố!”
“Di chúc là chuyện lớn!”
“Bố đừng vì nhất thời mềm lòng mà...”
Khương Hoài Thanh nhìn bà ta.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến người ta không dám đối diện.
“Chính vì là chuyện lớn nên không thể giao cho những kẻ lấy cá bệnh đổi lấy lợi nhuận.”
Khương Tố Mai lập tức cứng người.
Hai chân mềm nhũn.
Khương Niệm Từ bật khóc.
“Ông ngoại...”
“Cháu biết sai rồi.”
“Cho cháu một cơ hội được không?”
Ông nhìn cô ta.
“Sai lầm lớn nhất của cháu không phải là hại người.”
“Mà là từ đầu đến cuối chỉ sợ thua.”
Khương Niệm Từ c.h.ế.t lặng.
Bố tôi lại nhìn về phía tôi.
“Các người tưởng nó thật lòng quan tâm đến nhà họ Khương sao?”
“Cuốn sổ kia ghi chép chi li như thế.”
“Nó chờ ngày hôm nay từ lâu rồi.”
“Trong mắt nó chỉ có tiền.”
Tôi bật cười.
“Nếu trong mắt con chỉ có tiền...”
“Thì năm mười tuổi, con đã cầm tờ giấy trợ cấp kia đi tìm mẹ rồi.”
“Con biết tìm rồi sẽ thế nào sao?”
Ông không nói gì.
Tôi nhìn thẳng vào ông.
“Con biết bố sẽ nổi giận.”
“Biết bố sẽ bảo con vô ơn.”
“Biết bố sẽ ba ngày không nói chuyện với con.”
“Con biết mình phải đứng nhất lớp.”
“Phải biết mổ cá.”
“Phải làm việc nhiều hơn người khác.”
“Phải ăn ít hơn một chút.”
“Phải ngoan hơn một chút.”
“Chỉ để bố cảm thấy mình không hề thua.”
Tích tắc.
Tích tắc.
Trong phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ chạy.
Bố tôi há miệng.
Nhưng không nói nổi một lời.
Khương Hoài Thanh gọi luật sư tới.
Di chúc không được công bố ngay.
Nhưng quyền quản lý Bếp Lầu Cũ được giao cho tôi thử việc ba tháng.
Khương Tố Mai lập tức phản đối.
“Nó mới về nhà được bao lâu?”
“Dựa vào cái gì?”
Luật sư bình thản đặt một văn bản xuống bàn.
“Nhà hàng Thanh Giang đang bị điều tra vì nghi vấn sử dụng cá bệnh giả làm hàng tươi sống.”
“Trong thời gian điều tra, Bếp Lầu Cũ chấm dứt toàn bộ hợp tác với Thanh Giang.”
Khương Tố Mai tối sầm mặt.
Suýt ngã ngồi xuống ghế.
Bố tôi nhìn tất cả những chuyện đang xảy ra.
Cuối cùng cũng hạ giọng.
“Lâm Chi.”
“Bố sai rồi.”
“Con nói giúp ông ngoại cho bố đi.”
Đó là lần đầu tiên trong đời.
Ông nhận sai.
Nhưng ánh mắt ông vẫn dán c.h.ặ.t vào tập tài liệu trong tay luật sư.
Tôi hỏi:
“Tiền ở đâu?”
Ông sững lại.
“Bố... giữ giúp con.”
“Tôi hỏi lần nữa.”
“Tiền ở đâu?”
Môi ông run run.
“Tiêu hết rồi.”
Tôi gật đầu.
“Còn gì nữa không?”
Ông bỗng nổi giận.
“Mày nhất định phải dồn tao đến đường cùng mới vừa lòng sao?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đã nuôi tôi lớn lên.
Người cũng đã hủy hoại tuổi thơ của tôi.
Rồi khẽ hỏi:
“Cho đến tận bây giờ, bố vẫn không hiểu điều đáng lẽ bố phải xin lỗi nhất là gì sao?”
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Nước mắt mẹ tôi rơi xuống.
Mười tám năm qua.
Mỗi dịp Thanh Minh.
Tôi đều mang cá đến cúng trước bức ảnh người phụ nữ xa lạ ấy.
Mỗi lần bị ốm.
Tôi đều không dám gọi tiếng mẹ.
Mỗi lần nhìn thấy bạn học được mẹ đến đón.
Tôi đều tự nhủ với bản thân rằng đừng ghen tị.
Bởi vì mẹ của mình đã c.h.ế.t rồi.
Thứ bị lấy đi chưa bao giờ chỉ là tiền.
Mà là cả tuổi thơ.
Là cảm giác được yêu thương.
Là quyền được làm một đứa trẻ.
Môi bố tôi khẽ động.
Rất lâu sau.
Ông mới thì thào:
“Bố làm vậy... chỉ để mày nghe lời.”
Hóa ra đáp án lại đơn giản đến vậy.
Nhẹ đến mức khiến tôi nhận ra, ngay cả việc oán hận ông cũng trở thành một sự lãng phí.
________________________________________
Ngày đầu tiên tôi tiếp quản Bếp Lầu Cũ.
Bếp trưởng Đường đã bị sa thải.
Nhưng một nửa nhà bếp vẫn đang chờ xem trò cười.
Một cô gái mười tám tuổi.
Xuất thân từ sạp cá ở bến cảng.
Chỉ dựa vào một bữa tiệc gia đình và một cuốn sổ nợ đã bước lên vị trí này.
Trước mặt, họ cung kính gọi tôi là Đại tiểu thư.
Sau lưng, họ gọi tôi là Đại tiểu thư Sổ Sách.
Tôi nghe thấy hết.
Nhưng chẳng buồn để tâm.
Bốn giờ sáng.
Tôi đã có mặt ở chợ cá.
Chiếc xe của nhà họ Khương đỗ bên ngoài.
Tài xế bước tới định xách giúp giỏ cá.
Tôi lắc đầu.
Không phải vì muốn tỏ ra mạnh mẽ.
Mà bởi thời gian cá rời nước, độ lạnh dưới đáy giỏ, sức quẫy của đuôi cá, độ đàn hồi của mang cá...
Những thứ đó phải tự tay chạm vào mới cảm nhận được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đó là kinh nghiệm mà sách vở không dạy.
Cũng là thứ nuôi tôi lớn lên.
Khi trở về bếp.
Các phụ bếp đã có mặt gần đủ.
Có người đi muộn.
Có người đang hâm lại nồi nước dùng từ tối qua.
Có người lén trộn cá mới với cá cũ.
Tôi đặt chiếc giỏ xuống bàn inox.
Tiếng va chạm vang lên lạnh tanh.
“Từ hôm nay, Bếp Lầu Cũ đổi quy củ.”
Bếp phó Trịnh bật cười khẩy.
“Đại tiểu thư.”
“Đây là nhà bếp, không phải lớp học.”
Tôi không nhìn ông ta.
“Quy định thứ nhất.”
“Nguyên liệu giao đến phải kiểm tra ngay tại chỗ.”
“Quy định thứ hai.”
“Nước dùng để qua đêm đổ bỏ toàn bộ.”
“Quy định thứ ba.”
“Ai phụ trách sổ sách mà không khớp, tự thu dọn đồ rời đi.”
Một phụ bếp lập tức ném chiếc khăn lau xuống bàn.
“Cô bảo đi là đi à?”
“Tôi làm ở nhà họ Khương mười hai năm rồi đấy.”
Tôi mở cuốn sổ.
Lật đến một trang đã được đ.á.n.h dấu.
“Ngày hai mươi tháng năm.”
“Ông lấy hai thùng cá lăng của Lầu Cũ, ghi vào mục hao hụt.”
“Tối hôm đó quán ăn của em vợ ông mở tiệc cá lăng.”
Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.
“Cô...”
Tôi đặt một tấm ảnh in từ camera giám sát chợ xuống bàn.
Khương Hoài Thanh đã cho người trích xuất từ trước.
Ảnh chụp rõ ràng từng người, từng xe hàng.
Tôi không có bản lĩnh thông thiên.
Chỉ là trước đây chưa từng có ai muốn điều tra.
Cả nhà bếp im bặt.
Không còn ai cười nữa.
Tôi đóng sổ lại.
“Muốn ở lại thì theo quy củ mới.”
“Muốn đi, ký tên ngay bây giờ.”
Một phụ bếp trẻ tuổi bất ngờ giơ tay.
“Đại tiểu thư.”
“Tôi ở lại.”
“Tôi cũng từng thấy họ dùng nước canh cũ phục vụ khách.”
Bếp phó Trịnh lập tức trừng mắt.
“Cậu nói linh tinh gì thế?”
Người kia c.ắ.n răng.
“Lườm tôi cũng vô ích.”
“Lần trước khách phàn nàn canh tanh, người bị c.h.ử.i là tôi chứ không phải ông.”
Đó là lần đầu tiên.
Cán cân trong Bếp Lầu Cũ nghiêng về phía tôi.
________________________________________
Buổi trưa.
Đợt khách đầu tiên bước vào.
Khương Tố Mai dẫn người tới.
Bà ta mặc bộ váy cao cấp, nở nụ cười thân thiết như chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Chi Chi.”
“Hôm nay bác đến ủng hộ cháu.”
Đi cùng bà ta là hai cây b.út ẩm thực nổi tiếng.
Phụ bếp bên cạnh thấp giọng nhắc:
“Đại tiểu thư, bà ấy chẳng có ý tốt đâu.”
Tôi chỉ cười.
“Mở cửa làm ăn thì không thể đuổi khách.”
Khương Tố Mai gọi ba món khó nhất trong thực đơn.
Một món canh cần vị thanh tuyệt đối.
Một món yêu cầu đậm đà.
Một món phải lọc sạch toàn bộ xương cá.
Bà ta còn cố ý nói lớn:
“Đại tiểu thư có tự xuống bếp không?”
“Hay chỉ giỏi xem sổ sách?”
Tôi lau khô tay.
Trực tiếp bước vào bếp.
Bốn mươi phút sau.
Ba món ăn được đưa lên.
Nhà phê bình ẩm thực nếm thử bát canh đầu tiên.
Đũa bỗng khựng lại.
Ông ấy im lặng rất lâu.
Sau đó mới nói:
“Mùi vị này...”
“Giống hệt thời Bếp trưởng Hứa Trường Vinh còn ở đây.”
Sắc mặt Khương Tố Mai lập tức trở nên khó coi.
Bà ta gắp miếng cá cuộn lọc xương.
Cố tình bới móc.
“Vẫn còn xương đấy thôi.”
Người phục vụ đứng cạnh bình thản đáp:
“Đó là sợi gừng thái chỉ.”
Khương Tố Mai không tin.
Tự tay gắp ra đặt lên khăn giấy.
Quả nhiên là gừng.
Xung quanh lập tức vang lên vài tiếng cười.
Bà ta cứng người.
Lại miễn cưỡng nói:
“Canh hơi nhạt.”
Nhà phê bình đặt bát xuống.
“Bà Khương.”
“Canh trong thưởng vị ngọt của nguyên liệu.”
“Không phải thưởng vị muối.”
Khương Tố Mai đỏ bừng mặt.
Lần này không cần tôi phản kích.
Người bà ta tự mời tới đã thay tôi tát thẳng vào mặt bà ta.
________________________________________
Buổi tối.
Danh sách đặt bàn của Bếp Lầu Cũ đã kín tới tận tuần sau.
Ánh mắt những người trong bếp nhìn tôi cũng thay đổi.
Bếp phó Trịnh không nghỉ việc.
Đến cuối ngày, ông ta chủ động mang sổ sách cũ tới.
“Đại tiểu thư.”
“Trước đây tôi từng tham chút lợi nhỏ.”
“Đáng phạt thì phạt.”
“Đáng đền thì đền.”
“Tôi muốn ở lại học nghề cho t.ử tế.”
Tôi nhìn ông ta.
“Được.”
“Nhưng nếu tái phạm lần nữa.”
“Tự mình cút đi.”
Ông ta cúi đầu.
Lần đầu tiên thật lòng phục tùng.
Không phải vì tôi là Đại tiểu thư.
Mà vì quy củ của tôi có thể khiến nhà bếp vận hành tốt hơn.