Rõ ràng cô ta không hề được báo trước.
Theo bản năng, cô ta quay đầu nhìn về phía bố tôi.
Ông lập tức ghé sát tai cô ta.
“Đừng sợ.”
“Bếp trưởng Đường sẽ giúp con.”
Câu nói ấy rất nhỏ.
Nhưng không chỉ lọt vào tai tôi.
Mà còn lọt vào tai chính Khương Hoài Thanh.
Trong khu bếp phía sau sân khấu.
Tôi đứng bên trái.
Khương Niệm Từ đứng bên phải.
Bếp trưởng Đường trên danh nghĩa là người phụ trách canh lửa cho cả hai khu bếp.
Nhưng từ đầu đến cuối, ông ta gần như chỉ đứng sau lưng Khương Niệm Từ.
Tôi không để tâm.
Chọn cá.
Lọc m.á.u.
Rút xương.
Mọi động tác đều thuần thục đến mức như đã khắc vào bản năng.
Khi nồi canh vừa bắt đầu sôi mạnh, Bếp trưởng Đường đột nhiên bước tới bên cạnh tôi.
Ông ta đặt một bát nước dùng xuống bàn.
“Đại tiểu thư, lão gia không thích vị quá thanh. Thêm thứ này vào đi.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Nước dùng trắng đục.
Mặt bát nổi một lớp mỡ mỏng.
Viền bát còn lấm tấm váng dầu.
Tôi lập tức nhíu mày.
“Trong này có da cá hầm qua đêm.”
Tay Bếp trưởng Đường khựng lại.
Chỉ một thoáng.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
Sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi.
“Cô biết gì mà nói?”
“Đây là nước dùng bí truyền của Lầu Cũ, hầm liên tục hơn mười tiếng đồng hồ!”
Tôi bình thản đáp:
“Nước dùng ngon không có mùi dầu cũ.”
“Còn thứ này có.”
Đôi mắt ông ta tối sầm xuống.
Đúng lúc đó.
Bên kia bếp.
Khương Niệm Từ bỗng hô lên đầy hoảng hốt:
“Chú Đường! Cá của cháu nát hết rồi!”
Ông ta lập tức quay người chạy sang.
Trước khi đi còn tiện tay đậy nắp nồi của tôi lại.
Tôi tiếp tục nấu.
Đến lúc chuẩn bị nêm gia vị, tôi đưa tay lấy lọ muối.
Nhưng động tác bỗng khựng lại.
Vị trí đặt muối đã bị thay đổi.
Nơi đáng lẽ là lọ muối giờ lại biến thành lọ đường.
Tôi mở nắp ngửi thử.
Quả nhiên.
Đường cát đã bị trộn lẫn với muối tinh.
Nếu làm theo thói quen, chỉ cần nêm một muỗng là cả nồi canh sẽ hỏng hoàn toàn.
Tôi ngẩng đầu.
Bắt gặp ánh mắt cô Phó đang đứng ngoài cửa.
Cô không nói gì.
Chỉ khẽ liếc về phía nữ hầu vừa phục vụ bên cạnh Khương Niệm Từ.
Tôi lặng lẽ đổi sang lọ gia vị khác.
Giống như chưa từng phát hiện điều gì.
________________________________________
Một giờ sau.
Hai mươi bát canh được bưng ra đại sảnh.
Tất cả khách mời đều nếm thử dưới hình thức giấu tên.
Kết quả nhanh ch.óng được công bố.
Mười lăm phiếu.
Năm phiếu.
Nồi canh bên trái thắng áp đảo.
Mà người đứng ở vị trí đó là tôi.
Bên dưới lập tức vang lên những tiếng bàn tán.
“Con bé này giỏi thật.”
“Lớn lên ở chợ cá mà có tay nghề như vậy?”
“Không đơn giản đâu.”
Khương Tố Mai cau mày.
“Đúng là có chút bản lĩnh.”
Trên sân khấu.
Sắc mặt Khương Niệm Từ trắng bệch như giấy.
Bố tôi đột nhiên bước lên.
Cầm lấy micro.
“Xin mọi người đừng hiểu lầm.”
“Lâm Chi biết nấu cá là nhờ tôi dạy dỗ suốt mười tám năm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Niệm Từ thua hôm nay chỉ vì chưa từng trải qua cuộc sống gian khổ.”
“Chứ hoàn toàn không phải thua về tư chất.”
Một vài tiếng cười gượng vang lên.
Nhưng ông dường như không nhận ra.
Hoặc có lẽ nhận ra mà vẫn cố nói tiếp.
Ông muốn biến chiến thắng của tôi thành chiến tích của chính mình.
Đúng lúc ấy.
Khương Hoài Thanh đột nhiên cất tiếng:
“Đường Viễn.”
“Bát nước dùng kia là ai bảo ông mang tới cho Lâm Chi?”
Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.
Bếp trưởng Đường tái mặt.
“Lão gia... tôi chỉ lo nước canh của Đại tiểu thư chưa đủ đậm vị...”
“Thật sao?”
Cô Phó bước lên sân khấu.
Trên tay cầm chiếc lọ đường đã bị trộn muối.
“Vậy thứ này giải thích thế nào?”
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía chiếc lọ.
Khương Niệm Từ bỗng bật khóc.
“Chị ơi...”
“Chị đang nghi ngờ em sao?”
“Em đã thua rồi...”
“Chị còn muốn làm nhục em đến mức nào nữa?”
Cô ta khóc đến mức đứng không vững.
Mẹ tôi vội vàng đỡ lấy.
Nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà dừng trên chiếc lọ kia.
Giống như bà cũng bắt đầu nghi ngờ.
Bố tôi lập tức nổi giận.
“Lâm Chi!”
“Mày vừa phải thôi!”
“Mày thắng rồi còn chưa đủ sao?”
“Bây giờ còn muốn ép em mày nhận tội nó chưa từng làm?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Tôi chưa từng nói là cô ta làm.”
“Người tự nhận là bố vừa nói hộ cô ta đấy thôi.”
Bầu không khí chợt đông cứng.
Khương Tố Mai cũng vội vàng chen vào:
“Một đứa trẻ mới về nhà mà đã làm loạn trong bữa tiệc đầu tiên thế này.”
“Truyền ra ngoài thì người ta cười c.h.ế.t mất.”
Tôi nhìn bà ta.
“Người ta sẽ cười ai?”
“Cười kẻ động tay động chân vào lọ muối?”
“Hay cười người thắng cuộc vì phát hiện ra lọ muối đó?”
Cả đại sảnh im lặng.
Không một ai trả lời.
Khương Niệm Từ run rẩy c.ắ.n môi.
“Chị...”
“Chị hận em vì em chiếm mất mẹ suốt mười tám năm.”
“Hận em sống cuộc đời vốn nên thuộc về chị.”
“Nhưng em thật sự chưa từng hại chị.”
Bố tôi lập tức kéo cô ta ra sau lưng.
Giống như bảo vệ báu vật quý giá nhất.
“Có hại thì cũng là mày hại nó!”
“Từ lúc mày trở về, nó khóc bao nhiêu lần?”
“Ốm bao nhiêu trận?”
“Cả nhà vốn đang yên ổn.”
“Mày vừa xuất hiện là mọi thứ rối tung lên!”
Tôi nhìn ông.
Rồi hỏi rất khẽ:
“Vậy tôi không đáng được trở về sao?”
Ông gần như trả lời ngay lập tức.
“Ít nhất mày không nên mang theo lòng oán hận mà trở về!”
Tôi bật cười.
Lần đầu tiên trong tối nay thật sự bật cười.
“Lòng oán hận?”
“Người bênh người.”
“Người che chở người.”
“Cuối cùng lại bảo tôi phải rộng lượng?”
“Thế nào mới gọi là không oán hận?”
Bố tôi siết c.h.ặ.t micro.
Trong mắt hiện lên vẻ cuồng nhiệt gần như cố chấp.
“Sự thật chứng minh tất cả!”
“Tôi dùng mười tám năm nuôi ra một sinh viên đại học.”
“Còn cô dùng mười tám năm nuôi ra một đứa trẻ ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c.”
“Cuộc thi hôm nay còn chưa đủ chứng minh ai đúng ai sai sao?”
Tiếng khóc của Khương Niệm Từ lập tức ngưng bặt.
Sắc mặt mẹ tôi cũng dần trắng bệch.
Ngay cả bố tôi cũng nhận ra mình vừa nói điều không nên nói.
Nhưng đã quá muộn.