Cành Cao Dưới Bóng Phù Hoa

Chương 11



Thế cờ đã định, kẻ vào lưới

Chiếc xe ngựa của phủ Tướng quân lăn bánh rời khỏi cổng, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường đá tảng nghe khô khốc trong buổi sớm mai sương lạnh. Trần Bảo Hương tựa đầu vào vách gỗ, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng vì cơn buồn ngủ chưa dứt. Trong khi đó, Trương Tri Tự ngồi đối diện, đôi mắt hắn không hề lộ vẻ mệt mỏi mà lại đang quét một cái nhìn sắc lạnh, dò xét về phía Tôn Tư Hoài người đang nhắm mắt dưỡng thần như thể mọi chuyện trên đời đều chẳng liên quan đến mình.

Trương Tri Tự hít một hơi sâu, giọng nói hạ thấp đến mức chỉ đủ cho người trong xe nghe thấy: "Sư phụ, việc Trình An biết rõ thân phận của ta, người nghĩ đó là sự trùng hợp hay là một ván cờ đã được giăng sẵn?"

Tôn Tư Hoài từ từ mở mắt, ánh nhìn đục ngầu nhưng thấu thị của ông lướt qua vẻ mặt căng thẳng của đệ t.ử: "Tri Tự, trên đời này làm gì có nhiều sự trùng hợp đến thế. Kẻ nắm giữ được những bí mật vốn được gia tộc họ Trương giấu kín dưới bảy lớp khóa, lại còn biết rõ mối quan hệ giữa ta và ngươi, chỉ có thể là người đã đào sâu vào tận gốc rễ của vương triều này."

Trương Tri Tự siết c.h.ặ.t t.a.y, những khớp xương trắng bệch. Hắn vốn luôn tự phụ rằng mình đã xây dựng một lớp vỏ bọc hoàn hảo, một kẻ công t.ử ăn chơi trác táng nhưng vô hại, thế mà chỉ sau một đêm ở phủ Tướng quân, mọi thứ dường như đã bị phơi bày. Một cảm giác bất an dấy lên. Không chỉ là thân phận, mà cả lý do Trình An dễ dàng để họ rời đi như vậy – liệu đó là sự tôn trọng dành cho danh tiếng của thần y, hay là một quân bài khác đã được đặt sẵn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực mà hắn vô tình dẫm phải?

"Công t.ử..." giọng nói ngái ngủ của Trần Bảo Hương bỗng vang lên, kéo Trương Tri Tự ra khỏi những suy tính rối rắm. Nàng dụi mắt, nhìn hắn đầy khó hiểu, "Ngài cứ nhìn ta với ánh mắt đó làm gì? Chẳng lẽ trên mặt ta có dính bụi à?"

Nàng đưa tay sờ lên má, nụ cười ngây ngô, thiếu sự đề phòng khiến Trương Tri Tự bỗng chốc thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹn lại. Hắn quay đầu nhìn ra ngoài rèm xe, nơi kinh thành đang thức giấc sau lớp sương mờ. Hắn tự nhủ rằng, dù sóng gió có ập đến, việc cấp bách nhất vẫn là giữ cho quân cờ "Trần Bảo Hương" này không bị cuốn vào vòng xoáy mưu đồ. Nhưng hắn nào hay biết, chính sự ngây thơ và cái ham muốn "gả vào nhà giàu" đầy thực dụng của nàng, lại có thể là điểm tựa duy nhất giúp hắn tồn tại trong cơn bão sắp tới.

Đúng lúc đó, xe ngựa đột ngột dừng lại. Một tiếng quát lớn vang lên bên ngoài: "Dừng lại! Kiểm tra lệnh bài!"

Trương Tri Tự nhíu mày. Lệnh bài của phủ Tướng quân? Chẳng phải Trình An đã tiễn họ đi một cách êm đẹp sao? Tại sao giữa đường lại xuất hiện sự kiểm soát này?

Trần Bảo Hương giật mình tỉnh hẳn, nàng hơi lo lắng hỏi: "Công t.ử, có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ họ lại muốn giữ chúng ta lại?"

Trương Tri Tự không trả lời, hắn khẽ vén rèm nhìn ra ngoài. Phía xa, một toán binh lính mặc giáp sắt đang bao vây xe ngựa, gương mặt mỗi tên đều nghiêm nghị, không chút tình cảm. Dẫn đầu là một nam t.ử mặc áo gấm xanh, phong thái nho nhã nhưng ánh mắt lại sắc như d.a.o, dường như là người của phủ Thừa tướng.

"Lệnh của Thừa tướng, bắt giữ người của phủ Tướng quân có liên quan đến vụ ám sát đêm qua!"

Trương Tri Tự trong lòng thầm mắng một tiếng. Vụ ám sát Trình Hoài Lập là một âm mưu động trời, việc hắn và Tôn Tư Hoài có mặt ở đó đã vô tình biến họ thành "chứng nhân" hoặc "kẻ tình nghi" hoàn hảo nhất. Nếu bị bắt về phủ Thừa tướng, thân phận của hắn sẽ không còn cách nào che giấu được nữa.

Tôn Tư Hoài lúc này mới bình tĩnh lên tiếng: "Đừng lo, chỉ cần giữ bình tĩnh. Ngươi là công t.ử, còn ta là thần y, họ không dám làm gì quá phận trừ khi họ muốn gây chiến với cả giới y sư."

Nhưng Trương Tri Tự hiểu rõ, trong thế giới chính trị tàn khốc này, danh tiếng không phải là lá chắn vạn năng. Hắn quay sang nhìn Trần Bảo Hương, trong khoảnh khắc đó, một kế hoạch nảy ra trong đầu. Hắn cần một người để làm "bình phong" – một kẻ vô tội, không biết gì về mưu đồ, và Trần Bảo Hương chính là người thích hợp nhất.

"Nghe đây," hắn thì thầm vào tai nàng, "Chốc nữa khi họ hỏi, cứ nói ngươi chỉ là một tỳ nữ theo hầu, không biết gì về thân phận của ta. Đừng làm gì khác ngoài việc giả vờ sợ hãi. Ngươi hiểu chưa?"

Trần Bảo Hương chớp mắt, dường như nàng hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Nàng gật đầu chắc nịch: "Ta hiểu rồi, ta sẽ diễn thật đạt."

Khi cánh cửa xe ngựa bị kéo mở, ánh sáng ùa vào làm ch.ói mắt. Trương Tri Tự bước xuống, thái độ ung dung như thể đang đi dạo chơi, hoàn toàn không có vẻ gì của một kẻ tội phạm.

"Các vị, đây là xe ngựa của thần y Tôn, có vấn đề gì khiến các vị phải cản đường?" Trương Tri Tự hỏi, giọng nói đầy sự ngạo mạn của một tiểu công t.ử được cưng chiều.

Tên binh lính cầm đầu không chút khách khí: "Thần y thì chúng ta tôn trọng, nhưng kẻ đi cùng ngài thì phải mời về phủ Thừa tướng thẩm vấn!"

Trương Tri Tự cười khẩy, hắn biết mình đã bước vào một cuộc chơi mà ở đó, mỗi bước đi đều có thể dẫn tới vực thẳm. Nhưng nhìn sang Trần Bảo Hương đang run rẩy nép sau lưng mình, hắn bỗng thấy mình không còn cô độc trong ván cờ này. Hắn phải sống, vì chính hắn, và có lẽ, vì cả sinh mạng nhỏ bé, thực dụng đang dựa dẫm vào hắn lúc này.

 

Mũi kiếm trong vỏ bọc

Khí lạnh của buổi sớm mai như muốn cắt vào da thịt. Chiếc xe ngựa của thần y Tôn Tư Hoài đứng lặng giữa con đường độc đạo dẫn ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của phủ Tướng quân. Trước mặt họ, mười hai tên binh lính mặc giáp đen, tay lăm lăm trường kiếm, khí thế hừng hực. Người dẫn đầu là một nam t.ử trung niên, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu, chính là Thẩm Tư - cánh tay đắc lực của Thừa tướng, kẻ nổi tiếng với thủ đoạn "thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trương Tri Tự bước xuống xe, bước chân hắn vững chãi, không chút vội vã. Hắn thầm cảm thán trong lòng: Quả nhiên là phủ Thừa tướng, hành động nhanh gọn và không kiêng dè bất kỳ ai.

"Thẩm đại nhân, sáng sớm đã chặn đường xe ngựa của thần y, chẳng hay ngài đây là có ý gì?" Trương Tri Tự chắp tay sau lưng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo uy thế của kẻ vốn đã quen đứng ở vị trí cao.

Thẩm Tư liếc nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt: "Trương công t.ử, lời đồn đại không sai, ngài quả thực là một kẻ phong lưu hào sảng. Nhưng vụ ám sát tại phủ Tướng quân đêm qua là trọng tội. Mệnh lệnh của Thừa tướng là bắt giữ tất cả những kẻ có mặt tại hiện trường để thẩm vấn. Ngài và vị thần y này... e rằng phải theo ta một chuyến."

Trương Tri Tự cười khẽ, bước lên phía trước một bước, chắn ngang tầm mắt của Thẩm Tư với phía sau xe ngựa – nơi Trần Bảo Hương đang nấp. "Nếu ta không đi thì sao?"

"Vậy thì đừng trách thuộc hạ không khách khí." Thẩm Tư ra hiệu, binh lính xung quanh đồng loạt rút kiếm.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Trương Tri Tự không hề rút v.ũ k.h.í. Hắn biết, một khi đã xảy ra xô xát, danh tính thật của hắn – một kẻ vốn chỉ nên là một công t.ử bột – sẽ bị phơi bày. Hắn cần một nước đi khác.

"Thẩm đại nhân," hắn cao giọng, ánh mắt nhìn thẳng vào Thẩm Tư, "Ngài cho rằng việc bắt giữ thần y Tôn Tư Hoài lúc này là một quyết định sáng suốt? Tướng quân Trình Hoài Lập vừa mới qua cơn nguy kịch, nếu ngài bắt đi người duy nhất hiểu rõ tình trạng bệnh án của ông ấy, liệu Thừa tướng có chịu trách nhiệm được không nếu tướng quân xảy ra chuyện bất trắc? Lúc đó, cái danh 'ám sát' này, ngài nghĩ ai sẽ là kẻ chịu tội đầu tiên?"

Thẩm Tư khựng lại. Ánh mắt hắn hiện lên vẻ do dự. Đây là điểm yếu chí mạng của phe cánh chính trị: danh tiếng và trách nhiệm.

"Đừng nghe hắn nói nhảm! Bắt!" Thẩm Tư quát, nhưng tần suất của đám binh lính đã chậm lại.

Trương Tri Tự thừa thắng xông lên, hắn bất ngờ rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài bằng đồng đen, ném thẳng xuống chân Thẩm Tư. Đó là lệnh bài cũ mà hắn có được từ mối quan hệ gia tộc, tuy không còn quyền lực ở triều đình nhưng lại có uy tín ngầm trong giới y quan.

"Đây là lệnh bài của Thái y viện, cấp cho những người làm nhiệm vụ y tế khẩn cấp. Ai dám cản trở, chính là chống lại mệnh lệnh của Hoàng thượng trong việc cứu trị trọng thần."

Thẩm Tư tái mặt. Hắn nhặt tấm bài lên, sắc mặt thay đổi liên tục. Hắn không sợ Thừa tướng, nhưng hắn sợ Hoàng thượng. Trong cuộc chiến quyền lực, việc mang danh "cản trở cứu người" là một cái cớ quá tốt để phe cánh đối nghịch lợi dụng hạ bệ Thừa tướng.

"Được lắm, Trương công t.ử," Thẩm Tư nghiến răng, "Cứ cho là hôm nay ngài có lệnh bài bảo hộ. Nhưng hy vọng ngài tự biết đường mà giữ mình, kinh thành này, không phải nơi dành cho những kẻ 'tò mò' đâu."

Thẩm Tư vung tay, toán lính tản ra, nhường đường cho chiếc xe ngựa. Trương Tri Tự thở phào một hơi, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản, gật đầu chào rồi bước lên xe.

Khi xe ngựa lăn bánh, Trần Bảo Hương run rẩy bước ra từ phía sau lớp màn, mặt nàng tái nhợt. Nàng không ngờ rằng, vị "công t.ử" mà nàng luôn coi là kẻ vô dụng, lại có thể đối mặt với tay sai của Thừa tướng một cách điềm nhiên như vậy.

"Công t.ử... ngài thật là..." nàng ấp úng, không biết nói gì.

hằng nguyễn

Trương Tri Tự nhìn nàng, sự tức giận ban đầu vì sự thực dụng của nàng đã biến thành một cảm giác che chở khó nói thành lời. Hắn nhận ra, chính sự "không biết gì" của nàng lại là lớp lá chắn hoàn hảo nhất cho hắn.

"Ngươi thấy đấy," hắn trầm giọng nói, "Đời này không có lối tắt nào dễ đi cả. Muốn gả vào nhà giàu? Nếu không có bản lĩnh giữ mạng, thì đến cả mạng sống cũng chẳng còn."

Trần Bảo Hương im lặng, nàng nhìn hắn, lần đầu tiên thấy trong ánh mắt của Trương Tri Tự không phải sự khinh rẻ, mà là một sự nghiêm túc đến đáng sợ. Nàng hiểu ra rằng, từ giờ phút này, nàng đã chính thức bước chân vào một thế giới mà ở đó, mỗi lời nói, mỗi bước đi đều có thể dẫn đến cái c.h.ế.t.

"Ta sẽ nghe lời ngài," nàng khẽ đáp, giọng nói nhỏ dần, "Từ nay về sau, chỉ cần ngài bảo gì, ta sẽ làm theo."

Trương Tri Tự không đáp, hắn dựa vào thành xe, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn nguy hiểm đã tạm qua, nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn. Hắn đã lộ mặt, đã thách thức Thừa tướng, và giờ đây, hắn buộc phải tiến lên, không còn đường lùi.

Trong đầu hắn bỗng hiện lên gương mặt của Trình An, câu hỏi về việc Trình An biết thân phận hắn vẫn còn đó như một cái gai trong lòng. Rốt cuộc, sau lưng vụ án này là ai?

Chiếc xe ngựa tiếp tục lao đi giữa sương sớm, để lại sau lưng những âm mưu trùng trùng điệp điệp, hướng về phía màn đêm của vận mệnh đang chờ đón phía trước.