Cành Cao Dưới Bóng Phù Hoa

Chương 12



Chiếc xe ngựa của thần y Tôn Tư Hoài gằn mình lên những đoạn đường gồ ghề, rời xa kinh thành sầm uất. Không gian bên trong xe vốn dĩ rộng rãi, nhưng lúc này lại trở nên chật chội và ngột ngạt hơn bao giờ hết bởi sự im lặng đầy tính toán.

Trần Bảo Hương ngồi nép vào góc xe, đôi mắt không còn sự mơ màng, ngây ngô như mọi khi. Nàng lén quan sát Trương Tri Tự kẻ mà nàng vẫn luôn đinh ninh chỉ là một công t.ử bột chỉ biết tiêu tiền. Thế nhưng, vị "công t.ử" ấy lúc này đang tựa đầu vào thành xe, gương mặt không chút biểu cảm, những ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại gõ nhẹ lên đùi theo một nhịp điệu lạ lùng.

Nàng nhớ lại vẻ bình thản đến đáng sợ của hắn khi đối mặt với Thẩm Tư và mười hai tên binh lính phủ Thừa tướng. Một kẻ chỉ quen nhung lụa, làm sao có thể thốt ra những lời lẽ sắc bén về luật pháp Đại Thịnh, lại còn biết cách dùng lệnh bài Thái y viện để xoay chuyển tình thế chỉ trong một cái chớp mắt?

"Ngài..." Trần Bảo Hương lên tiếng, giọng nói khô khốc, "Ngài không phải là một công t.ử thông thường, phải không?"

Trương Tri Tự không mở mắt, chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười phảng phất sự mỉa mai: "Nếu ta nói ta là kẻ giả mạo, một kẻ đang trốn chạy khỏi quá khứ, ngươi sẽ làm gì? Báo quan để nhận thưởng, hay nhân lúc ta không để ý mà bỏ trốn để giữ cái mạng nhỏ của mình?"

Câu hỏi của hắn như một lưỡi d.a.o sắc lạnh cắt ngang bầu không khí. Trần Bảo Hương siết c.h.ặ.t t.a.y, tim đập loạn nhịp. Nàng biết, nếu hắn thực sự là một con cáo già ẩn mình, thì việc nàng bám theo hắn lâu nay chính là tự dâng mình vào nanh vuốt. Thế nhưng, sự thực dụng vốn có trong m.á.u nàng lại mách bảo rằng: ở kinh thành này, chỉ có đi theo kẻ mạnh mới có cơ hội sống sót.

"Ta không cần tiền thưởng, ta chỉ muốn sống," nàng ngẩng đầu, ánh mắt trở nên cương nghị lạ thường, "Nhưng nếu ngài không đơn giản, thì việc ngài giữ ta lại bên cạnh chắc chắn không phải vì lòng thương hại hay vì những phút giây yếu lòng. Ngài cần ta làm gì? Làm con tốt thí, hay làm tấm bình phong cho những bí mật mà ngài đang che giấu?"

Trương Tri Tự từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn lúc này không còn sự hờ hững, mà xoáy sâu vào tận cùng tâm can nàng. Đây là lần đầu tiên hắn thực sự nhìn thẳng vào nàng – không phải với tư cách một tiểu thư cần được bao bọc, cũng không phải một tỳ nữ ngốc nghếch, mà là một đồng minh tiềm năng. Hắn bỗng thấy hứng thú. Hắn từng coi Trần Bảo Hương là một quân cờ cần được điều khiển, nhưng giờ đây, hắn nhận ra quân cờ này đã tự biết cách bước đi trên bàn cờ của chính mình.

"Ngươi rất thông minh," hắn tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở trầm ổn nhưng đầy áp lực của hắn, "Nhưng ở kinh thành này, sự thông minh là món nợ lớn nhất mà con người phải trả. Ta cần ngươi đóng vai một kẻ ngốc nghếch đến cuối đời. Càng ngốc, ngươi càng sống lâu. Càng không biết gì, ngươi càng ít có nguy cơ bị thủ tiêu."

"Còn ngài?" Trần Bảo Hương không lùi bước, giọng nàng vang lên đanh thép, "Ngài định đóng vai kẻ công t.ử ăn chơi trác táng này đến bao giờ? Cho đến khi kẻ thù thực sự tìm đến tận cửa?"

"Cho đến khi ta tìm ra kẻ đứng sau vụ ám sát đêm qua," ánh mắt hắn vụt tắt tia sáng lạnh lẽo, một vẻ căm thù kín đáo lộ ra, "Và cho đến khi ta giải mã được vì sao Trình An lại dễ dàng để chúng ta rời đi. Hắn biết thân phận của ta, hắn biết sư phụ của ta, nhưng hắn lại không ra tay. Sự dung túng đó... chính là hiểm họa lớn nhất."

Trần Bảo Hương im lặng, nàng nhìn xuống đôi bàn tay của hắn. Những ngón tay thon dài, trắng ngần vốn chỉ quen nâng chén rượu hay cầm b.út lông, giờ đây lại mang sức nặng của một lời thề báo thù. Nàng nhận ra mình đã bước chân vào một ván cờ mà người chơi không phải những kẻ xa lạ, mà chính là người đàn ông đang ở ngay trước mặt. Mọi dự định về một cuộc sống "gả vào nhà giàu" để hưởng thụ, giờ đây trở nên xa vời và nực cười.

"Nếu ta giúp ngài," Trần Bảo Hương hít một hơi thật sâu, "Sau khi tất cả kết thúc, ta muốn một khoản tiền đủ để sống an nhàn cả đời. Ta không cần gả vào nhà giàu nữa, ta chỉ cần tự do. Một sự tự do thực sự, không còn ai điều khiển, không còn nỗi lo sợ bị ám sát."

Trương Tri Tự bật cười, tiếng cười pha chút chua chát và tự giễu: "Thỏa thuận này... công bằng. Nhưng trước hết, hãy học cách giữ bí mật. Từ giờ phút này, trên con đường sinh t.ử của ta, cũng có tên của ngươi. Nếu ta c.h.ế.t, ngươi không thể sống. Nếu ta thành công, ngươi sẽ có thứ ngươi muốn."

Chiếc xe ngựa tiếp tục lao đi giữa rừng sâu, bỏ lại sau lưng những mưu đồ chính trị trùng trùng điệp điệp. Trong bóng tối của toa xe, Trần Bảo Hương nhìn người đàn ông đối diện, lần đầu tiên nàng thấy rung động không phải vì vẻ ngoài hào hoa, mà vì sự cô độc và bản lĩnh kiên cường ẩn dưới lớp mặt nạ công t.ử bột.

Còn Trương Tri Tự, hắn tự hỏi liệu việc kéo nàng vào thế giới tàn khốc này là một nước cờ đúng đắn để sinh tồn, hay là một sai lầm c.h.ế.t người khi để trái tim mình bắt đầu nảy sinh sự quan tâm trước sự thực dụng đầy mạnh mẽ của nàng. Cả hai, giữa vòng xoáy của vận mệnh, đã không còn đường lùi.

Chiếc xe ngựa tiến vào màn đêm, như cuộc đời họ, phía trước là những bí mật đang dần được hé lộ.

Chiếc xe ngựa của thần y Tôn Tư Hoài dường như đang chạy trốn khỏi chính vận mệnh của mình. Rừng già bao phủ lấy con đường mòn, tạo thành một l.ồ.ng giam tối tăm bằng những tán cây cổ thụ. Bên trong xe, không khí đặc quánh sự căng thẳng.

Sau khi Trương Tri Tự dùng lệnh bài Thái y viện để vượt qua cửa ải của Thẩm Tư, sự im lặng không hề mang lại cảm giác an tâm. Ngược lại, nó giống như hơi thở của một con thú dữ đang rình rập trong bụi rậm. Trần Bảo Hương ngồi bất động, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang siết c.h.ặ.t của Trương Tri Tự. Nàng biết, vị "công t.ử bột" này đang che giấu những vết sẹo của một cuộc chiến mà nàng không hề hay biết.

"Ngài vẫn còn giấu ta điều gì đó," Trần Bảo Hương đột ngột lên tiếng, giọng nàng nhỏ nhưng kiên định, phá tan bầu không khí ngột ngạt. "Những tên lính của phủ Thừa tướng không chỉ là bọn tay sai thông thường. Ánh mắt chúng nhìn ngài... không phải là ánh mắt nhìn một công t.ử, mà là ánh mắt nhìn một mục tiêu cần phải tiêu diệt."

Trương Tri Tự khẽ động đậy. Hắn quay lại nhìn nàng, nụ cười vẫn thường trực trên môi giờ đây đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, sắc bén. "Ngươi quá nhạy bén, Bảo Hương. Đó là điều nguy hiểm nhất đối với một người muốn sống an nhàn."

"Ta không còn muốn an nhàn nữa," nàng thẳng thắn đáp, ánh mắt không chút né tránh. "Khi đã bước lên chiếc xe ngựa này, ta hiểu rằng thế giới của ngài và ta đã hòa làm một. Nếu ngài c.h.ế.t, ta cũng sẽ bị coi là đồng phạm. Vậy nên, thà biết rõ để tìm cách sống sót, còn hơn là làm một kẻ mù quáng chờ ngày bị c.h.é.m đầu."

hằng nguyễn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lời nói của nàng khiến Trương Tri Tự ngẩn người. Hắn từng coi nàng là quân cờ, một kẻ thực dụng hám lợi mà hắn có thể tùy ý điều khiển. Nhưng giờ đây, nhìn vào đôi mắt ấy, hắn thấy một sự quyết liệt tương đồng với chính mình – một sự quyết liệt của những kẻ bị dồn vào đường cùng.

Đúng lúc đó, một âm thanh xé gió vang lên.

Vút!

Một mũi tên đen xuyên thủng lớp rèm che, cắm phập vào vách gỗ ngay sát tai Trương Tri Tự. Tiếp đó là những tiếng vó ngựa dồn dập bao vây lấy chiếc xe. Tôn Tư Hoài ở bên ngoài hét lớn: "Tri Tự! Bảo trọng!" rồi lập tức tung người rời khỏi xe ngựa, thu hút đám sát thủ về phía mình để tạo cơ hội cho đệ t.ử.

"Ngồi yên đó!" Trương Tri Tự quát lớn, tay hắn phản xạ nhanh như chớp, rút từ dưới đệm ngồi ra một thanh nhuyễn kiếm được giấu kỹ.

Bên ngoài, toán sát thủ đã chặn đứng đường đi. Chúng không nói một lời, chỉ lao vào tấn công với những chiêu thức sát nhân điêu luyện. Trương Tri Tự không còn thời gian để đóng giả công t.ử. Hắn tung người phóng ra khỏi xe ngựa, từng đường kiếm sắc lẹm, uyển chuyển nhưng đầy uy lực, hạ gục ngay hai tên sát thủ đầu tiên.

Trần Bảo Hương ở trong xe, tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng chứng kiến cảnh Trương Tri Tự – kẻ vốn yếu đuối, chỉ biết cười cợt – giờ đây như một vị thần chiến tranh, uy phong lẫm liệt, mỗi đường kiếm đều lấy đi một sinh mạng. Sự sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi một cảm giác kinh ngạc đến tột độ. Hắn che giấu thân phận quá kỹ!

Nhưng số lượng sát thủ quá đông. Một tên trong số đó vòng ra phía sau, vung đao nhắm thẳng vào cánh cửa xe ngựa nơi Trần Bảo Hương đang ẩn nấp.

"Bảo Hương!" Trương Tri Tự hét lên, ánh mắt hắn vụt tắt tia sáng bình thản, thay vào đó là sự điên cuồng vì lo lắng. Hắn không chút do dự, từ bỏ lợi thế của mình, tung người chắn ngang trước mũi đao của tên sát thủ.

Xoẹt! Lưỡi đao rạch một đường dài trên vai hắn, m.á.u đỏ tươi b.ắ.n tung tóe lên khuôn mặt trắng bệch của Trần Bảo Hương. Hắn ôm lấy vai, không hề chớp mắt, dùng mũi kiếm đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c kẻ địch rồi đẩy văng hắn ra xa.

"Tại sao?" Trần Bảo Hương run rẩy đỡ lấy hắn, đôi tay nàng dính đầy m.á.u của hắn, cảm giác ấm nóng ấy làm nàng bừng tỉnh.

Trương Tri Tự c.ắ.n răng chịu đau, hắn nhìn nàng, ánh mắt không còn sự tính toán của một quân cờ, mà là một sự ân hận tột cùng: "Vì ta không thể để ngươi c.h.ế.t. Nếu ngươi c.h.ế.t, ván cờ này còn lại gì ngoài những x.á.c c.h.ế.t?"

Lời nói của hắn đầy sự mỉa mai, nhưng Trần Bảo Hương hiểu, đó là cách duy nhất hắn có thể bộc lộ sự quan tâm. Nàng xé vạt áo mình, băng bó vết thương cho hắn ngay giữa chiến trường hỗn loạn. Trong khoảnh khắc ấy, không còn công t.ử, không còn tỳ nữ, không còn những âm mưu chính trị. Chỉ còn hai con người đang nương tựa vào nhau để tìm kiếm cơ hội sống sót.

Sau khi những tên sát thủ cuối cùng bị đ.á.n.h lui bởi sự xuất hiện của những bóng đen bí ẩn (phe của phủ Tướng quân ngầm bảo vệ?), Trương Tri Tự ngã khuỵu xuống. Vết thương trên vai hắn rất sâu, m.á.u vẫn không ngừng chảy.

Trần Bảo Hương dìu hắn dựa vào một gốc cây cổ thụ. Hắn hơi thở gấp gáp, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn nhìn nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt: "Giờ thì ngươi đã biết hết bí mật của ta rồi. Ta không phải công t.ử bột, ta là một kẻ trốn chạy, một kẻ mang trên mình món nợ m.á.u. Ngươi có thể bỏ lại ta ở đây, cầm lấy số tiền ít ỏi ta có trong xe mà đi tìm cuộc đời mới."

Trần Bảo Hương nhìn hắn, đôi mắt nàng bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường. Nàng lấy từ trong túi áo ra một lọ t.h.u.ố.c bột, cẩn thận rắc lên vết thương cho hắn, rồi nhẹ nhàng buộc c.h.ặ.t lại.

"Ngài đã cứu ta," nàng nói khẽ, giọng đầy kiên định. "Ta vốn dĩ chỉ muốn tiền, nhưng giờ ta hiểu, nếu ngài c.h.ế.t, thế giới này sẽ chẳng còn nơi nào cho ta an thân. Kẻ thù của ngài cũng là kẻ thù của ta. Đã cùng nhau dính đầy m.á.u trên tay, thì làm sao có thể tách rời?"

Trương Tri Tự nhìn nàng, trong đôi mắt vốn đầy rẫy sự hoài nghi và toan tính, giờ đây bỗng xuất hiện một tia sáng ấm áp hiếm hoi. Hắn nhận ra, trong cái thế giới đầy rẫy sự phản bội này, nàng chính là mảnh ghép cuối cùng mà hắn cần – một kẻ thực dụng, nhưng lại chân thành một cách điên rồ.

"Được," hắn khàn giọng đáp, nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng. "Vậy thì, từ giờ trở đi, chúng ta là hai kẻ đồng lõa. Ngươi muốn tiền, ta muốn sự trả thù. Nếu chúng ta cùng sống sót, ta sẽ cho ngươi cả một cuộc đời tự do."

Trần Bảo Hương gật đầu, lần đầu tiên kể từ khi gặp hắn, nàng mỉm cười – một nụ cười không pha lẫn sự tính toán hay giả vờ, mà là một sự chấp nhận hoàn toàn. Họ ngồi đó, giữa rừng sâu, m.á.u vẫn chảy nhưng nỗi sợ hãi đã lùi xa. Họ không chỉ là hai kẻ sống sót, mà là hai linh hồn đã tìm thấy nhau trong sự đổ nát của những âm mưu.

Xa xa, tiếng vó ngựa lại vang lên. Trương Tri Tự đứng dậy, dù vết thương vẫn đau nhức, hắn nhìn về phía con đường mòn. Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu. Và lần này, hắn không còn phải chơi một mình.