Cành Cao Dưới Bóng Phù Hoa

Chương 14



Kinh thành về đêm tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tán lá khô bên ngoài phủ Tướng quân. Trương Tri Tự, dưới sự dẫn lối của một bóng đen, lẻn vào được thư phòng mật của Trình An. Hắn để Trần Bảo Hương đứng canh chừng bên ngoài, với lời căn dặn nghiêm ngặt rằng nếu sau nửa canh giờ hắn chưa ra, nàng phải lập tức rời đi và đừng bao giờ quay đầu lại.

Trong căn phòng tối, chỉ có một ngọn nến le lói trên bàn. Trình An ngồi đó, gương mặt điềm tĩnh đến mức lạnh lùng. Hắn không hề ngạc nhiên khi thấy Trương Tri Tự xuất hiện, như thể tất cả đã nằm trong tính toán của hắn.

"Ngươi đến đúng như ta dự đoán," Trình An nhẹ nhàng xoay quân cờ trên tay, giọng nói bình thản như đang trò chuyện với một người bạn cũ.

Trương Tri Tự bước tới, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào người quản gia đang nắm giữ sinh mệnh của phủ Tướng quân. "Ta không ở đây để đùa giỡn. Ngươi biết thân phận của ta, ngươi biết sư phụ ta là ai. Rốt cuộc, ngươi muốn gì?"

Trình An đứng dậy, chậm rãi bước vòng quanh hắn. "Ta muốn một người có thể thay đổi cục diện mà không để lại dấu vết. Ngươi, một công t.ử ăn chơi trác táng, một kẻ bị cả kinh thành khinh rẻ, chính là quân bài hoàn hảo nhất. Ngươi có sự che chở của thần y Tôn, có vỏ bọc hoàn hảo, và quan trọng nhất... ngươi mang trong mình mối thù của dòng họ Trương đã bị sát hại năm xưa."

Trương Tri Tự siết c.h.ặ.t nắm tay, những khớp xương trắng bệch. Mọi nỗ lực che giấu bao năm qua chỉ trong chốc lát đã bị người đàn ông này lột trần. "Ngươi đã điều tra ta?"

"Ta không chỉ điều tra," Trình An cười khẽ, "Ta còn bảo vệ ngươi. Đêm qua, chính tay ta đã ngăn cản sát thủ của Thừa tướng khi chúng lùng sục xe ngựa của các ngươi ở cổng thành. Ta cho ngươi vào kinh, không phải để ngươi c.h.ế.t, mà để ngươi làm việc cho ta."

Trình An dừng lại trước mặt hắn, đưa ra một cuộn giấy cũ kỹ đã ố vàng. "Đây là danh sách những kẻ đã tham gia vào vụ t.h.ả.m sát năm đó. Trong đó có tên của Thừa tướng, và cả những kẻ đang đứng đầu các bộ ngành trong triều đình hiện tại."

Trương Tri Tự run rẩy đón lấy cuộn giấy. Đây chính là thứ hắn tìm kiếm suốt bao năm qua. Nhưng hắn biết rõ, cái giá phải trả cho "món quà" này không hề rẻ.

"Tại sao lại là ta?" Trương Tri Tự hỏi, giọng hắn trầm xuống. "Ngươi có thể thuê sát thủ, có thể dùng quân đội."

"Vì ngươi có lòng thù hận mà người khác không có," Trình An đáp, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ toan tính. "Sát thủ làm việc vì tiền, còn ngươi làm việc vì chính sự sinh tồn và cái c.h.ế.t của người thân. Kẻ chiến đấu vì thù hận luôn là những quân cờ nguy hiểm nhất."

Trình An tiến lại gần, ghé sát vào tai hắn: "Và đừng quên, người con gái đi cùng ngươi... nàng ta cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu. Hãy cẩn thận với chính đồng minh của mình."

Sau cuộc gặp gỡ, đêm kinh thành trở thành một sân khấu của sự thanh trừng. Trương Tri Tự không chỉ dùng vũ lực, hắn dùng trí tuệ. Hắn khéo léo để lộ những bằng chứng mà Trình An cung cấp cho các phe cánh đối lập trong triều, khiến nội bộ phe Thừa tướng tự sụp đổ. Những kẻ từng đồng lõa với nhau giờ đây trở thành kẻ thù, c.ắ.n xé lẫn nhau để giữ lấy mạng sống.

Trong suốt quá trình đó, Trần Bảo Hương đóng vai trò là "người vận chuyển" không thể thiếu. Nàng giả ngây giả dại, ra vào phủ Thừa tướng như một tiểu tỳ nữ vô hại, nhưng chính nàng là người đã đ.á.n.h tráo các loại hồ sơ mật, biến những tài liệu buộc tội thành thứ v.ũ k.h.í sắc bén nhất. Khi cuộc đại thanh trừng nổ ra, Thừa tướng bị bắt giữ tại gia, những kẻ phản bội bị đưa ra pháp trường, kinh thành rung chuyển trong một đêm.

Cuộc thanh trừng không chỉ kết thúc bằng m.á.u, mà bằng một sự tái thiết triều đình. Tướng quân Trình Hoài Lập tỉnh lại, cùng sự hỗ trợ của những người trung quân, đã dẹp bỏ được những mầm mống phản loạn. Mọi tội lỗi của kẻ phản bội được phơi bày dưới ánh sáng, trả lại sự công bằng cho dòng họ Trương.

Khi ánh bình minh của một ngày mới rọi xuống hoàng cung, Trương Tri Tự đứng trên thành cao, nhìn những tên quan lại tội đồ bị dẫn giải đi. Hắn đã hoàn thành lời hứa với quá khứ.

"Ván cờ kết thúc rồi, công t.ử. Ngài đã có được thứ mình muốn," Trình An đứng sau lưng hắn, giọng vẫn bình thản.

Trương Tri Tự không quay đầu lại. "Ta đã hoàn thành lời hứa. Từ nay về sau, ta không còn nợ phủ Tướng quân bất cứ điều gì."

Hắn bước xuống khỏi thành cao, tìm đến nơi đã hẹn trước với Trần Bảo Hương. Nàng đang đứng chờ ở cổng thành phía Nam, bên cạnh một chiếc xe ngựa đơn sơ. Không còn trang sức cầu kỳ, không còn những toan tính thực dụng che giấu sau ánh mắt ngây thơ, nàng của lúc này trông bình yên đến lạ. Nàng đã nhìn thấy sự tàn nhẫn trong con người hắn, thấy cả những đêm hắn run rẩy vì ác mộng, và cuối cùng, nàng đã chọn ở lại.

"Ngài đã xong việc rồi sao?" Nàng hỏi, đưa cho hắn một bầu rượu nhỏ.

Trương Tri Tự nhận lấy, uống một ngụm, cảm nhận vị cay nồng xộc lên tận óc. "Xong rồi. Thế giới này không còn gì lưu luyến nữa. Nàng vẫn muốn gả vào nhà giàu chứ?"

Trần Bảo Hương cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà hắn từng thấy. Nàng không nói về tiền bạc, không nói về quyền lực, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay chai sạn vì cầm kiếm của hắn: "Nhà giàu đã ở ngay trước mặt ta rồi. Chỉ tiếc là vị 'công t.ử' này quá nghèo, chỉ còn lại mỗi mình ta."

Trương Tri Tự bật cười, tiếng cười vang vọng cả một vùng trời vắng lặng. Hắn leo lên xe ngựa, nắm lấy dây cương. Họ không chọn đi về hướng kinh thành hoa lệ, cũng không chọn danh vọng quyền quý. Chiếc xe lăn bánh về phía chân trời, bỏ lại sau lưng những âm mưu, những x.á.c c.h.ế.t và cả những bóng ma của quá khứ.

Sự bình yên thực sự đã trở lại với kinh thành. Người dân bắt đầu cuộc sống thường nhật, những gánh hàng rong lại vang tiếng rao, và công lý đã được thực thi. Trương Tri Tự và Trần Bảo Hương giờ đây chỉ còn là hai lữ khách trên con đường tìm kiếm tự do. Họ đã leo lên cành cao nhất của quyền lực, để rồi nhận ra rằng, nơi cao nhất không phải là đỉnh cao của chính trị, mà là sự tự do trong tâm hồn khi đã buông bỏ được tất cả.

Chiếc xe ngựa dần xa, để lại sau lưng một kinh thành Đại Thịnh đang rạng rỡ đón chào một kỷ nguyên mới. Ở nơi đó, ván cờ đã tan, và người chiến thắng duy nhất, chính là những kẻ dám từ bỏ cuộc chơi để đi tìm hạnh phúc cho riêng mình.

Bí mật dưới lớp cát nóng

Chiếc xe ngựa càng đi xa khỏi kinh thành, hơi lạnh của mùa thu càng bị thay thế bởi sự oi ả, khô khốc của vùng biên ải. Viên Mã vùng đất của những cơn bão cát và những lời nguyền đang hiện ra trước mắt họ như một nấm mồ khổng lồ của quá khứ.

Trương Tri Tự gồng mình, vết thương trên vai đau nhói mỗi khi xe ngựa xóc nảy, nhưng ánh mắt hắn không hề rời khỏi đường chân trời. "Nàng biết không, Bảo Hương," hắn nói, giọng trầm xuống, "ở Viên Mã, người ta không tin vào danh dự, người ta chỉ tin vào sự sống. Gia tộc họ Trương của ta đã nằm lại đây, dưới lớp cát này, vì một kẻ phản bội mà cho đến tận bây giờ, ta vẫn chưa thể gọi tên."

Trần Bảo Hương im lặng, nàng đưa cho hắn túi nước, bàn tay nàng vô tình chạm vào tấm lệnh bài hắn vẫn đang siết c.h.ặ.t. Bất ngờ, khi ngón tay nàng lướt qua ký hiệu lạ trên lệnh bài, một tia sáng lóe lên trong mắt nàng. Nàng ngập ngừng, rồi run rẩy rút từ trong tay áo mình ra một chiếc vòng tay cũ kỹ, mặt vòng cũng mang ký hiệu y hệt.

"Đây..." nàng nói, giọng lạc đi, "Đây là vật duy nhất ta có khi được bà cụ Diệp nhặt về. Người nói nó được tìm thấy trong túi áo của ta khi ta còn là một đứa trẻ sơ sinh ở bìa rừng gần Viên Mã."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trương Tri Tự bàng hoàng. Hắn cầm chiếc vòng trên tay, hơi lạnh từ kim loại truyền vào da thịt khiến hắn rùng mình. Ký hiệu này không phải là dấu ấn của gia tộc họ Trương, mà là dấu ấn của "Hắc Sát" – tổ chức đã trực tiếp thực hiện vụ t.h.ả.m sát gia tộc hắn năm xưa.

"Nàng... nàng là con của kẻ thù sao?" Hắn buông tay, ánh mắt nhìn nàng đầy nghi hoặc và đau đớn.

Trần Bảo Hương tái mặt, nước mắt lăn dài. "Ta không biết! Ta chưa bao giờ biết mình là ai, cho đến khi thấy ký hiệu này trên lệnh bài của ngài. Nếu ta là con của kẻ thù, vậy ngài sẽ làm gì? G.i.ế.c ta sao?"

hằng nguyễn

Không gian trong xe ngựa trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Sự nghi ngờ, hoài nghi vốn là sợi dây liên kết họ, nay bỗng trở thành lưỡi d.a.o chia cắt. Trương Tri Tự nhìn người con gái đang run rẩy trước mặt, hắn thấy hình ảnh của chính mình năm xưa một kẻ đơn độc giữa thế gian. Hắn nhận ra, dù nàng là con của ai, thì nàng cũng chỉ là nạn nhân của những cuộc chơi quyền lực.

"Không," hắn thở dài, kéo nàng vào lòng, "Ta không g.i.ế.c nàng. Nếu nàng là con của kẻ thù, thì nàng chính là cơ hội duy nhất để ta đối diện với họ. Chúng ta sẽ cùng nhau đến Viên Mã, không phải để trốn chạy, mà để đòi lại tất cả."

Chiếc xe ngựa dừng lại trước một phế tích cổ. Từ trong bóng tối của những bức tường đổ nát, những bóng đen bắt đầu xuất hiện. Những kẻ thù cũ đã biết họ quay trở lại.

Trương Tri Tự rút kiếm, bảo vệ Trần Bảo Hương sau lưng. "Bảo Hương, từ giây phút này, chúng ta không còn là người trốn chạy. Chúng ta là những kẻ săn mồi."

 

Huyết nợ Viên Mã

Ánh trăng lạnh lẽo hắt xuống những bức tường gạch vỡ nát, soi rõ những gương mặt lạ lẫm nhưng đầy sát khí. Chúng không giống đám tay sai vặt vãnh ở kinh thành, mà là những kẻ mang hơi thở của t.ử thần đám sát thủ "Hắc Sát" năm xưa.

Trương Tri Tự siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, vết thương trên vai lại rỉ m.á.u nóng, nhưng hắn không còn cảm thấy đau. Sự căm hờn đã che mờ mọi giác quan, chỉ để lại một bản năng chiến đấu nguyên thủy nhất. Trần Bảo Hương đứng sau lưng hắn, hơi thở nàng dồn dập, nhưng đôi mắt nàng không còn sự sợ hãi. Nàng nhìn vào ký hiệu trên n.g.ự.c áo của tên cầm đầu – ký hiệu y hệt chiếc vòng tay nàng đang mang. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người trào dâng trong tâm trí nàng.

"Chúng ta không chạy nữa," Tri Tự khẽ thì thầm, giọng hắn lạnh như băng. "Hôm nay, nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u."

Tên cầm đầu tiến lên một bước, giọng hắn khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát: "Trương thiếu gia, mười lăm năm trước chúng ta đã để lọt lưới một con cá, hôm nay, ngươi tự dâng mình đến tận miệng, còn mang theo cả..." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như diều hâu nhìn xoáy vào Trần Bảo Hương, "...con mồi thất lạc của Hắc Sát."

Trần Bảo Hương bàng hoàng. Vậy ra, nàng không phải là kẻ vô danh. Nàng là một sản phẩm, một món đồ của tổ chức đã sát hại gia tộc của người đàn ông nàng đang yêu thương. Sự thật này còn cay đắng hơn cả việc nàng chỉ là một tỳ nữ nghèo khó.

Trương Tri Tự không để chúng nói thêm. Hắn tung mình về phía trước, nhuyễn kiếm trong tay như một dải lụa m.á.u vạch phá màn đêm. Đã không còn là những chiêu thức hoa mỹ của một công t.ử bột, mỗi đường kiếm của hắn đều nhắm vào t.ử huyệt. Sự phối hợp giữa hắn và đám sát thủ là một cuộc đối đầu không cân sức, nhưng hắn không đơn độc.

Trong lúc hỗn chiến, Trần Bảo Hương không hề đứng yên. Với sự nhanh nhẹn vốn có, nàng nhặt lấy một thanh đoản đao rơi dưới đất, chặn đứng đường kiếm của tên sát thủ định đ.á.n.h lén Tri Tự từ phía sau. Động tác của nàng dứt khoát, tàn nhẫn đến mức chính nàng cũng thấy kinh ngạc. Trong tiềm thức, những chiêu thức này dường như đã khắc sâu vào xương tủy nàng từ lâu.

"Bảo Hương, cẩn thận!"

Tri Tự quay lại, dùng thân mình chắn một nhát c.h.é.m chí mạng cho nàng. Máu b.ắ.n lên khuôn mặt xinh đẹp của Trần Bảo Hương. Nàng hét lên một tiếng đau đớn, cơn thịnh nộ bùng phát. Một nguồn sức mạnh kỳ lạ trào dâng, đôi mắt nàng ánh lên tia nhìn sắc lạnh. Nàng lao vào vòng vây, cùng Tri Tự tàn sát những kẻ đã reo rắc nỗi đau lên cuộc đời họ.

Sau trận chiến, xung quanh chỉ còn lại những x.á.c c.h.ế.t lạnh lẽo trên cát nóng. Trương Tri Tự ngã khuỵu, hơi thở đứt quãng vì mất m.á.u. Trần Bảo Hương vội vã lao đến, ôm lấy hắn vào lòng.

"Tri Tự... ngài đừng c.h.ế.t," nàng nức nở, đôi tay nàng run rẩy áp lên vết thương của hắn. "Ta biết... ta bắt đầu nhớ ra rồi. Viên Mã không chỉ là nỗi đau của ngài, mà còn là nhà ngục của ta. Chúng ta... chúng ta đều là những kẻ bị vương triều này vứt bỏ."

Trương Tri Tự nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt nàng, gạt đi vết m.á.u. "Không... từ giờ, chúng ta không bị ai vứt bỏ nữa. Ta và nàng... sẽ cùng nhau thiêu rụi cái quá khứ này."

Giữa hoang mạc Viên Mã, nơi bắt đầu của mọi bi kịch, hai con người đầy rẫy vết sẹo đã tìm thấy sự đồng điệu. Họ không còn trốn chạy định mệnh, họ đã đứng lên để viết lại nó.

Vết sẹo của vương triều và ánh bình minh mới

Mùa đông năm đó, kinh thành Đại Thịnh trải qua một cuộc đại thanh trừng chưa từng có trong lịch sử.

Khi "bức màn" phủ lên những mưu đồ chính trị bị xé nát bởi những bằng chứng đanh thép mà Trương Tri Tự và Trần Bảo Hương thu thập được, phủ Thừa tướng – trung tâm của những âm mưu thâm độc – sụp đổ chỉ trong một đêm. Những kẻ từng đứng trên đỉnh cao quyền lực, những kẻ nhân danh sự ổn định để che đậy cho những vụ t.h.ả.m sát và tham nhũng, cuối cùng cũng phải đối mặt với công lý.

Không có cuộc chiến đẫm m.á.u nào kéo dài, chỉ có sự sụp đổ dây chuyền của những kẻ "bán rẻ" sự sống của người dân để đổi lấy vinh hoa. Những "con sâu" trong triều đình bị lôi ra ánh sáng, sự thật về vụ t.h.ả.m sát dòng họ Trương năm xưa được minh oan, trả lại danh dự cho những người đã khuất.

Trình An – người đứng trong bóng tối để giật dây ván cờ – đã đạt được mục đích tối thượng: dọn sạch những chướng ngại vật để quân quyền của Tướng quân được củng cố, đưa triều đình trở lại quỹ đạo ổn định. Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Những vết sẹo mà cuộc thanh trừng để lại trên chính thể Đại Thịnh vẫn còn rỉ m.á.u, và lòng tin của người dân vào tầng lớp cầm quyền cần rất nhiều thời gian để hàn gắn.

Trong sự bình yên lặng lẽ lập lại, kinh thành không còn những màn tranh đấu công khai, nhưng những "con mắt" vẫn âm thầm quan sát. Sự bình yên này không phải là sự hòa bình tuyệt đối, mà là một sự cân bằng mong manh mới được thiết lập trên đống đổ nát của quyền lực cũ.

Trương Tri Tự và Trần Bảo Hương, sau khi đã hoàn thành "vai diễn" cuối cùng của mình, đã chọn rời xa kinh thành. Họ không phải là anh hùng được lưu danh sử sách, cũng không phải là những kẻ cầm quyền cao sang. Đối với họ, sự thanh trừng lớn nhất không nằm ở triều đình, mà nằm ở việc họ đã thanh trừng được những bóng ma quá khứ trong tâm trí chính mình.

Họ ra đi, để lại phía sau một kinh thành đã thay da đổi thịt. Những kẻ tham lam đã bị trừng trị, những người dân thường bắt đầu có lại niềm tin vào sự công bằng. Khi ánh mặt trời đầu tiên của một mùa xuân mới soi rọi xuống những con phố, người ta thấy những gánh hàng rong lại bắt đầu rao bán, những tiếng cười nói vang lên nơi đầu ngõ.

Sự bình yên thực sự không đến từ những sắc lệnh của triều đình, mà đến từ chính nhịp sống đời thường được phục hồi sau những ngày tháng giông bão. Và ở một nơi xa, nơi gió không còn mang theo mùi tanh của âm mưu, hai con người từng là những quân cờ trong tay quyền lực giờ đây đang tận hưởng sự tự do trọn vẹn một thứ quyền lực duy nhất mà họ luôn khao khát có được.