Cành Cao Dưới Bóng Phù Hoa

Chương 13



Trong hang cọp

Sau khi thoát khỏi vòng vây của những tên sát thủ ở bìa rừng, Trương Tri Tự và Trần Bảo Hương không hề có thời gian để thở. Vết thương trên vai Tri Tự vẫn rỉ m.á.u, thấm ướt lớp áo lót, nhưng hắn không dám dừng lại. Hắn biết rõ, những tên sát thủ vừa rồi chỉ là "thức ăn khai vị". Phủ Thừa tướng sẽ không bao giờ bỏ cuộc nếu chưa nắm chắc trong tay bí mật về sự tồn tại của hắn.

“Chúng ta không thể đi theo đường chính,” Trương Tri Tự nói, giọng hắn khản đặc vì mất m.á.u. Hắn đang cùng Trần Bảo Hương ẩn náu trong một ngôi miếu hoang hẻo lánh. “Thẩm Tư là kẻ không bao giờ tin vào sự trùng hợp. Hắn sẽ phong tỏa mọi ngả đường dẫn về phía Đông.”

Trần Bảo Hương, giờ đây không còn vẻ ngây ngô thường thấy, đang cẩn thận pha chế một loại t.h.u.ố.c đắp từ những loại thảo mộc nàng tìm được trong rừng. Đôi mắt nàng sắc sảo, động tác thuần thục. Nàng không hỏi tại sao hắn lại biết tường tận về Thẩm Tư, cũng không hỏi về những mưu đồ chính trị phía sau. Nàng chỉ tập trung vào việc duy nhất: giữ cho hắn sống.

“Vậy chúng ta sẽ đi đâu?” Nàng hỏi, băng bó vết thương cho hắn với lực đạo vừa đủ.

“Vào Kinh.”

Trần Bảo Hương khựng lại: “Vào Kinh? Đó chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao? Bọn chúng đang lùng sục khắp nơi để tìm ‘kẻ đi cùng thần y’.”

Trương Tri Tự nhìn ra phía cửa miếu, nơi bóng đêm đang bao phủ lấy những tán cây. “Chính vì chúng nghĩ ta sẽ tìm đường thoát ra khỏi kinh thành, nên chúng sẽ để hở một góc trong trung tâm. Phủ Tướng quân là nơi an toàn nhất lúc này, vì Trình An là người duy nhất biết ta là ai mà vẫn để ta đi. Hắn đang muốn dùng ta làm một quân cờ để chống lại Thừa tướng.”

Nàng hiểu ra, sự thực dụng của hắn lần này không còn là sự ích kỷ, mà là sự tính toán của một kẻ đứng trên bờ vực. “Được. Ta sẽ đi cùng ngài.”

Đêm đó, dưới sự bao phủ của bóng tối, họ lén lút tiếp cận kinh thành. Nhưng sự truy sát không chỉ dừng lại ở sát thủ. Tại cổng phía Tây, một toán lính tinh nhuệ – quân đội chính quy của phủ Thừa tướng – đang kiểm soát gắt gao. Đây không phải là bọn tay sai thuê ngoài, mà là những kẻ mang trên mình kỷ luật quân đội sắt đá.

“Chúng đã dựng rào chắn,” Trần Bảo Hương thầm thì, tay nắm c.h.ặ.t vạt áo của Tri Tự. “Làm sao chúng ta qua được?”

Trương Tri Tự không trả lời. Hắn rút ra một chiếc thẻ bài bằng gỗ mun – vật mà hắn luôn cất giữ trong lớp lót bí mật của chiếc đai lưng. Hắn đưa nó cho Trần Bảo Hương.

“Ngươi hãy giả vờ là người của tiệm t.h.u.ố.c, mang theo linh d.ư.ợ.c quý tiến cung theo lệnh triệu tập khẩn cấp của Thái y viện. Ta sẽ đi theo dưới danh nghĩa là phu xe.”

“Nhưng bọn chúng sẽ kiểm tra khuôn mặt!”

“Vậy thì hãy dùng loại phấn trang điểm này.” Hắn đưa cho nàng một hộp nhỏ. “Nó sẽ làm khuôn mặt ngươi trông nhợt nhạt, ốm yếu, khiến bọn chúng chỉ muốn đuổi đi thật nhanh thay vì nhìn kỹ.”

Kế hoạch diễn ra một cách thót tim. Khi chiếc xe ngựa tiến gần đến cổng thành, viên tướng chỉ huy vung tay ngăn lại. Hắn nhìn Trần Bảo Hương – lúc này trông như một tiểu tỳ nữ đang sợ hãi đến phát khóc – rồi nhìn sang Trương Tri Tự – kẻ đang cúi đầu, khúm núm.

hằng nguyễn

“Người của Thái y viện?” Tên tướng gằn giọng.

“Dạ… dạ vâng, bẩm quan gia, đây là t.h.u.ố.c bổ cho… cho một vị quý nhân vừa bị thương,” Trần Bảo Hương run rẩy đáp, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Nếu làm chậm trễ, nô tỳ… nô tỳ không gánh nổi tội này.”

Tên tướng nheo mắt, định tiến đến gần chiếc xe để kiểm tra thì từ phía trong thành, một cỗ xe ngựa uy nghiêm mang ấn ký của phủ Tướng quân bất ngờ tiến ra. Một tên lính hộ tống nhận ra sự hỗn loạn, cao giọng quát: “Là người của phủ Tướng quân! Tránh đường!”

Thừa tướng và Tướng quân vốn đang đối đầu ngầm. Việc lính của Thừa tướng cản trở người của phủ Tướng quân vào thời điểm nhạy cảm này là một sự khiêu khích công khai. Tên tướng chỉ huy không muốn gây chuyện, đành hậm hực vung tay cho qua.

Chiếc xe lăn bánh vào trong thành, hòa vào dòng người tấp nập. Trương Tri Tự tháo bỏ sự khúm núm, đôi mắt hắn lúc này ánh lên vẻ lạnh lùng sắc bén. Hắn đã thành công, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là bắt đầu của một cuộc chiến không hồi kết.

Ngay khi vào đến một con hẻm tối, Trương Tri Tự kéo xe dừng lại. Hắn quay sang nhìn Trần Bảo Hương, người đang thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm trán.

“Ngươi làm rất tốt,” hắn nói, giọng pha chút cảm kích.

Trần Bảo Hương nhìn hắn, đôi mắt nàng vẫn còn chút sợ hãi nhưng cũng đầy kiên định. “Giờ chúng ta đã ở trong kinh thành. Ngài định làm gì tiếp theo? Tìm kẻ ám sát, hay là tìm Trình An?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trương Tri Tự ngước nhìn lên những mái nhà cao v.út của kinh thành, nơi chứa đựng tất cả những âm mưu bẩn thỉu nhất của vương triều.

“Tìm Trình An,” hắn đáp gọn lỏn. “Hắn để chúng ta rời đi, hắn để chúng ta quay lại. Trình An không phải là đồng minh, nhưng hắn là kẻ nắm giữ bàn cờ. Nếu muốn sống, ta phải trở thành một phần của ván cờ đó.”

Trần Bảo Hương gật đầu. Nàng không hỏi thêm gì nữa. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, tiền bạc, danh vọng, hay những giấc mơ về cuộc sống nhàn hạ đều đã bị ném ra sau đầu. Thứ duy nhất còn lại là hai kẻ cô độc đang bám lấy nhau giữa lòng kinh thành đầy cạm bẫy.

Bóng đêm bao trùm lấy họ, nhưng ánh mắt của cả hai đều không còn sự sợ hãi. Họ đã sẵn sàng để đối mặt với những cơn bão lớn hơn đang chực chờ phía trước.

Ván cờ trong bóng tối

Kinh thành về đêm tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tán lá khô bên ngoài phủ Tướng quân. Trương Tri Tự, dưới sự dẫn lối của một bóng đen, đã lẻn vào được thư phòng mật của Trình An. Hắn để Trần Bảo Hương đứng canh chừng bên ngoài, với lời căn dặn nghiêm ngặt rằng nếu sau nửa canh giờ hắn chưa ra, nàng phải lập tức rời đi và đừng bao giờ quay đầu lại.

Trong căn phòng tối, chỉ có một ngọn nến le lói trên bàn. Trình An ngồi đó, gương mặt điềm tĩnh đến mức lạnh lùng. Hắn không hề ngạc nhiên khi thấy Trương Tri Tự xuất hiện.

"Ngươi đến đúng như ta dự đoán," Trình An nhẹ nhàng xoay quân cờ trên tay, giọng nói bình thản như đang trò chuyện với một người bạn cũ.

Trương Tri Tự bước tới, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào người quản gia đang nắm giữ sinh mệnh của phủ Tướng quân. "Ta không ở đây để đùa giỡn. Ngươi biết thân phận của ta, ngươi biết sư phụ ta là ai. Rốt cuộc, ngươi muốn gì?"

Trình An đứng dậy, chậm rãi bước vòng quanh hắn. "Ta muốn một người có thể thay đổi cục diện mà không để lại dấu vết. Ngươi, một công t.ử ăn chơi trác táng, một kẻ bị cả kinh thành khinh rẻ, chính là quân bài hoàn hảo nhất. Ngươi có sự che chở của thần y Tôn, có vỏ bọc hoàn hảo, và quan trọng nhất... ngươi mang trong mình mối thù của dòng họ Trương đã bị sát hại năm xưa."

Trương Tri Tự siết c.h.ặ.t nắm tay. Mọi nỗ lực che giấu bao năm qua chỉ trong chốc lát đã bị người đàn ông này lột trần. "Ngươi đã điều tra ta?"

"Ta không chỉ điều tra," Trình An cười khẽ, "Ta còn bảo vệ ngươi. Đêm qua, chính tay ta đã ngăn cản sát thủ của Thừa tướng khi chúng lùng sục xe ngựa của các ngươi ở cổng thành. Ta cho ngươi vào kinh, không phải để ngươi c.h.ế.t, mà để ngươi làm việc cho ta."

Trình An dừng lại trước mặt hắn, đưa ra một cuộn giấy cũ kỹ đã ố vàng. "Đây là danh sách những kẻ đã tham gia vào vụ t.h.ả.m sát năm đó. Trong đó có tên của Thừa tướng, và cả những kẻ đang đứng đầu các bộ ngành trong triều đình hiện tại."

Trương Tri Tự run rẩy đón lấy cuộn giấy. Đây chính là thứ hắn tìm kiếm suốt bao năm qua. Nhưng hắn biết rõ, cái giá phải trả cho "món quà" này không hề rẻ.

"Ngươi muốn ta làm gì?"

"Tiếp tục diễn vai kẻ công t.ử vô dụng," Trình An hạ thấp giọng, đôi mắt ánh lên tia nhìn sắc lẹm. "Thâm nhập vào phủ Thừa tướng, tìm ra bằng chứng về vụ ám sát tướng quân Trình Hoài Lập vừa qua. Chỉ khi Thừa tướng ngã ngựa, bàn cờ này mới được chia lại. Và khi đó, ngươi sẽ có quyền lực để phục thù."

Trương Tri Tự im lặng. Hắn hiểu, đây là một nước đi sinh t.ử. Nếu hắn thất bại, hắn sẽ không chỉ mất mạng mà còn kéo theo cả Trần Bảo Hương. Hắn chợt nhớ đến ánh mắt kiên định của nàng ở cổng thành, nhớ đến sự ấm áp của bàn tay nàng khi băng bó vết thương cho hắn.

"Tại sao lại là ta?" Trương Tri Tự hỏi, giọng hắn trầm xuống. "Ngươi có thể thuê sát thủ, có thể dùng quân đội."

"Vì ngươi có lòng thù hận mà người khác không có," Trình An đáp, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ toan tính. "Sát thủ làm việc vì tiền, còn ngươi làm việc vì chính sự sinh tồn và cái c.h.ế.t của người thân. Kẻ chiến đấu vì thù hận luôn là những quân cờ nguy hiểm nhất."

Trình An tiến lại gần, ghé sát vào tai hắn: "Và đừng quên, người con gái đi cùng ngươi... nàng ta cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu. Hãy cẩn thận với chính đồng minh của mình."

Trương Tri Tự lạnh sống lưng. Hắn không trả lời, chỉ gật đầu một cái dứt khoát rồi quay người bước ra ngoài.

Khi cánh cửa thư phòng đóng lại, hắn nhìn thấy Trần Bảo Hương đang đứng đợi dưới ánh trăng. Nàng không hỏi hắn đã nói gì, chỉ im lặng nhìn hắn. Trương Tri Tự nhận ra, dù ván cờ này có hiểm nguy đến đâu, ít nhất lúc này hắn vẫn còn một người đồng hành.

"Chúng ta đi thôi," hắn nói, giọng hắn kiên định hơn bao giờ hết.

Đêm đó, kinh thành vẫn ngủ yên, nhưng ở những góc tối của phủ Tướng quân, những quân cờ đã bắt đầu di chuyển. Trương Tri Tự biết, con đường phía trước trải đầy m.á.u, nhưng ít nhất, hắn đã tìm được tia sáng của sự trả thù. Còn về lời cảnh báo của Trình An về Trần Bảo Hương... hắn sẽ tự mình tìm ra sự thật.