"Chị Thẩm! Họ vừa xông tới là bẻ ngoặt tay em ra sau luôn! Chị xem này, bầm tím hết cả lên rồi!"
Tôi liếc mắt nhìn qua một cái, cái vết tích kia chắc phải dùng kính lúp soi mới thấy được quá.
"Cảnh sát Chu, quy trình thực thi pháp luật liệu có điểm nào không đúng quy định không? Thân chủ của tôi dường như đã bị thương..."
"Luật sư Giang."
Chu Lẫm cắt ngang lời tôi, giọng nói trầm xuống vài phần.
"Camera hành trình chuyên dụng của cảnh sát đang bật, toàn bộ quá trình đều được ghi âm ghi hình đầy đủ. Thân chủ của cô không chịu hợp tác, chúng tôi chỉ áp dụng các biện pháp cưỡng chế cần thiết."
Thằng nhóc ngang bướng kia vẫn tiếp tục gào thét ở đó.
"Chị xem kìa! Thằng cha cảnh sát này dữ dằn quá! Chị mau kiện ông ta ra tòa, tống ông ta vào tù luôn đi!"
Huyệt thái dương của tôi giật nảy liên hồi: Cậu mau ngậm cái miệng lại giùm tôi đi!
Cậu tưởng tôi là Thầy La chắc?
Với lại, đó là chồng tôi cơ mà!
Nếu không phải tại cậu phá đám, tụi tôi đã chạm môi được với nhau rồi!
Chu Lẫm lạnh lùng lườm Vương Tiểu Khải một cái.
"Điều 277 Bộ luật Hình sự: Người nào dùng vũ lực hoặc đe dọa dùng vũ lực cản trở người thi hành công vụ thực hiện nhiệm vụ theo quy định của pháp luật, thì bị phạt tù đến ba năm, phạt cải tạo không giam giữ, quản chế hoặc phạt tiền."
Tôi: "Anh ấy nói không sai đâu."
Thằng nhóc cứng đầu lập tức im bặt ngay tức khắc.
Chu Lẫm ra lệnh một tiếng.
"Giải đi!"
Vương Tiểu Khải lúc này mới biết sợ, túm c.h.ặ.t lấy tay tôi không chịu buông.
"Chị ơi, cứu em với!"
Hơ, giờ mới biết sợ đấy à?
Chu Lẫm nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy tay tôi của cậu ta, sắc mặt sa sầm xuống.
Anh ấy dứt khoát gạt phắt tay cậu ta ra, sau đó nghe tiếng "tạch" một cái.
Thưởng ngay cho cậu ta một chiếc còng số tám "màu vàng hồng" lấp lánh.
5
Cuối cùng thì Vương Tiểu Khải vẫn bị bế về đồn công an phường.
Tôi với tư cách là luật sư bào chữa, dĩ nhiên cũng phải đi theo cùng.
Trong phòng hòa giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi ngồi bên cạnh Vương Tiểu Khải.
Chu Lẫm ngồi ở phía đối diện, gương mặt không chút cảm xúc.
Nhưng cứ mỗi lần tôi nói đỡ gỡ tội cho Vương Tiểu Khải một câu, cơ hàm của anh ấy lại bạnh ra thêm một phân.
"Vương Tiểu Khải thuộc nhóm phạm tội lần đầu, tình tiết vi phạm rõ ràng là rất nhẹ..."
"Cậu ta ra tay trước." Chu Lẫm lạnh lùng bồi thêm một câu.
"Phía bên kia rõ ràng có hành vi khiêu khích..."
"Đó không phải là lý do để dùng nắm đ.ấ.m."
"Cậu ấy sẵn sàng tích cực bồi thường thiệt hại..."
"Xử lý theo pháp luật, không phải cứ đền tiền là xong chuyện đâu."
Cơn giận của tôi lúc này cũng bốc lên ngùn ngụt.
"Cảnh sát Chu, xin vui lòng chú ý đến lời nói của anh! Tôi đang dựa theo pháp luật để đòi lại quyền lợi hợp pháp cho thân chủ của mình! Ngược lại là anh đấy, liệu có phải vì mối quan hệ cá nhân mà đan xen cảm xúc riêng tư vào quá trình thực thi công vụ không?"
"Mối quan hệ cá nhân sao?"
Chu Lẫm lặp lại cụm từ đó một lần, ánh mắt tối sầm lại, mang theo cảm giác áp bức vô cùng nặng nề.
"Luật sư Thẩm, cô đang muốn nói đến loại quan hệ cá nhân nào vậy? Là mối quan hệ mà cậu ta gọi cô là chị gái ngọt sớt, hay là mối quan hệ túm c.h.ặ.t lấy tay cô không chịu buông?"
Đám đồng nghiệp hóng hớt đứng ở ngoài cửa cứ như vừa hít được một quả drama siêu to khổng lồ.
"Đây không phải là chị dâu luật sư mà Đội trưởng Chu kết hôn chớp nhoáng đấy chứ?"
"Đội trưởng Chu với chị dâu thế này là... đang tự dâng KPI cho nhau à?"
"Người trước vừa bắt đi, người sau đã tới vớt về, cuộc hôn nhân này kết xong đúng là đóng góp cho sự tuần hoàn khép kín của sự nghiệp lập pháp nước nhà."
Có người cố nhịn cười bê vào hai ly nước ấm.
"Đội trưởng Chu, luật sư Thẩm, hai người uống hớp nước hạ hỏa đi ạ."
Chu Lẫm phóng một ánh mắt sắc lẹm qua, cậu cảnh sát trẻ lập tức rụt cổ lại rồi khép cửa vào ngay.
Vương Tiểu Khải ghé sát tai tôi nói nhỏ.
"Chị Thẩm ơi... cái ông cảnh sát mặt liệt này hình như đang cố tình nhắm vào chúng ta hay sao ấy..."
Tôi cạn lời ngửa mặt lên nhìn trần nhà.
Nhóc con ơi, cậu không nhìn ra ánh mắt của anh ấy hận không thể tống cậu vào buồng giam sâu nhất của trại tạm giam luôn à?
Sau một hồi tranh luận "nảy lửa", cuối cùng hai bên cũng đạt được thỏa thuận hòa giải, đứa trẻ ngỗ nghịch kia bị phê bình giáo d.ụ.c và phải bồi thường toàn bộ thiệt hại.
Bước ra khỏi phòng hòa giải, Chu Lẫm lẳng lặng đi sát phía sau tôi.