Cảnh Sát Chu, Tối Nay Làm Việc Theo Pháp Luật Nhé

Chương 4



 

Ánh đèn ngoài hành lang có phần hiu hắt mờ ảo, anh ấy bất thình lình vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

 

Tôi quay đầu lại nhìn.

 

Anh ấy rũ mắt nhìn tôi, tông giọng kìm xuống thật thấp, mang theo chút hờn dỗi khó lòng nhận ra.

 

"Chị Thẩm cơ à?"

 

"Chỉ là khách hàng thôi mà, cậu ta nhỏ tuổi nên quen miệng gọi thế."

 

Tôi vội vàng giải thích, cảm nhận rõ đầu ngón tay anh ấy đang nóng rực lên.

 

"Cậu ta dám nắm tay em."

 

Anh ấy nhìn chằm chằm tôi, giọng điệu tràn ngập sự bất mãn.

 

"Trẻ con lúc hoảng sợ thì hành động theo bản năng thôi mà."

 

"Đứa trẻ hai mươi hai tuổi đầu?" Anh ấy bật cười khẩy một tiếng đầy châm biếm.

 

"Cảnh sát Chu này,"

 

Tôi khẽ nhướn mày.

 

"Anh đang dùng thời gian làm việc để chất vấn chuyện tư không liên quan gì đến vụ án đấy à?"

 

Tôi tiến lại sát bên tai anh ấy, khẽ nở nụ cười quyến rũ.

 

"Hay là... anh đang ghen tuông đấy hả?"

 

Anh ấy rõ ràng là bị á khẩu, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.

 

Rồi bỏ lại một câu ngắn gọn: "Em là vợ của anh."

 

Nói xong liền quay ngoắt người bỏ đi thẳng.

 

6

 

Tôi dắt thằng nhóc ngỗ nghịch làm xong thủ tục, vừa bước ra liền chạm mặt Chu Lẫm đang đứng ngay cửa.

 

Anh ấy đã thay thường phục, nguyên một cây đen từ đầu đến chân, vóc dáng cao ráo, khí chất ngời ngời tỏa ra đầy áp lực.

 

"Làm phiền cảnh sát Chu rồi, người tôi xin phép dắt đi nhé."

 

Anh ấy sa sầm mặt mày: "Luật sư Thẩm, thủ đoạn khá đấy."

 

Tôi cười giả lả: "Cảnh sát Chu, chỉ là làm việc theo pháp luật thôi mà."

 

Lời còn chưa dứt, anh ấy bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.

 

Chẳng nói chẳng rằng, anh sải bước dứt khoát kéo tôi đi ra ngoài.

 

Tôi nhất thời chưa kịp phản ứng, khẽ kêu lên.

 

"Anh... làm gì thế?"

 

"Về nhà."

 

Anh ấy trầm giọng, lại bồi thêm một câu.

 

"Làm, việc, theo, pháp, luật."

 

Vương Tiểu Khải đứng một bên trợn mắt há hốc mồm.

 

"Này này! Anh buông luật sư của tôi ra! Anh làm việc theo cái luật gì thế hả? Tôi báo cảnh sát đấy nhé!"

 

Chu Lẫm cũng không thèm quay đầu lại, ném lại một câu.

 

"Luật Hôn nhân."

 

Anh ấy im lặng lái xe.

 

Không gian yên ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở của hai người.

 

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, là của Vương Tiểu Khải gọi đến.

 

"Chị ơi, chị kết hôn từ bao giờ thế? Chị mà lại kết hôn rồi á?"

 

Giọng nói oang oang của cậu ta truyền ra, tràn ngập sự kinh ngạc.

 

"Không phải chứ, thế chuyện hôm nay của em là sao? Em là một phần trong trò vui của hai vợ chồng chị à?"

 

"Mà không, sao chị lại tìm một ông chú lớn tuổi thế, mấy lão đàn ông già đều..."

 

Chiếc xe đột ngột phanh gấp.

 

Điện thoại của tôi suýt chút nữa thì bay ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Chu Lẫm sa sầm mặt mày cởi dây an toàn.

 

"Anh đi mua chút đồ."

 

Anh đẩy cửa bước xuống xe, bóng lưng căng thẳng thấy rõ.

 

Tôi cầm điện thoại lên, hạ thấp giọng.

 

"Ngậm miệng lại giùm cái, sau này bớt gây chuyện đi, không thì tiền phí luật sư tăng gấp đôi đấy."

 

Chu Lẫm đi vào một cửa hàng tiện lợi bên đường, không lâu sau liền trở ra.

 

Anh mở cửa xe, đưa cho tôi một ly sữa nóng.

 

Tôi có chút bất ngờ, lúc đón lấy thì chạm vào đầu ngón tay hơi lành lạnh của anh.

 

"Anh mua gì thế?" Tôi tùy miệng hỏi.

 

Anh không nói gì, chỉ ném qua một chiếc hộp nhỏ.

 

Tôi cúi đầu nhìn một cái.

 

001, lại còn là loại kích cỡ lớn.

 

Tôi lập tức im như thóc, không dám hé răng nửa lời.

 

Tôi lẳng lặng cúi đầu uống sữa, vành tai nóng bừng.

 

Xem ra, về đến nhà khó lòng tránh khỏi một trận "ác chiến" rồi.

 

7

 

Về đến nhà, hai chúng tôi người trước người sau thay giày ở cửa.

 

Bầu không khí ngột ngạt và vi diệu đến mức tưởng như có thể vắt ra nước.

 

"Chu Lẫm, Vương Tiểu Khải chỉ là con của khách hàng bên em thôi, thằng bé bình thường tính tình ham chơi thích quậy phá, em với cậu ta thật sự không thân thiết gì đâu."

 

Tôi là người lên tiếng trước để phá vỡ sự im lặng.

 

Anh chỉ thản nhiên "ừm" một tiếng.

 

Hoàn toàn không nghe ra được cảm xúc gì.

 

Nhìn góc nghiêng căng thẳng của anh.

 

Tôi không kìm được mà bật cười.

 

Người đàn ông này, lúc ghen tuông trông đáng yêu thật đấy.

 

Tôi tiến lại gần anh một bước.

 

"Hay là, cảnh sát Chu đang giận vì em dám bảo lãnh người mà anh vừa cất công bắt về?"

 

"Người ta cũng chỉ là làm việc theo pháp luật thôi mà."

 

Nhân lúc anh không để ý, tôi nhón chân lên nhanh như chớp hôn vào má anh một cái.

 

"Hay là anh cũng hôn em một cái cho hạ hỏa nhé?"

 

Thân hình Chu Lẫm bỗng khựng lại.

 

Giây tiếp theo, anh dứt khoát đẩy tôi tựa vào tủ giày ở lối vào, bóng dáng cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy tôi.

 

Ngay lúc anh vừa định cúi đầu hôn xuống.

 

Hai chúng tôi theo bản năng, vô cùng ăn ý mà đồng thời liếc nhìn điện thoại.

 

Không reo.

 

Đúng là bị ám ảnh tâm lý đến mức sinh ra phản xạ có điều kiện luôn rồi.

 

"Luật sư Thẩm."

 

Giọng anh trầm khàn, ánh mắt thâm trầm đến đáng sợ.

 

"Vậy bây giờ, có phải đã đến lượt anh làm việc theo pháp luật rồi không?"

 

"Thế thì phải xem năng lực chuyên môn của cảnh sát Chu thế nào đã."

 

Ánh mắt anh tối sầm lại.

 

Anh cúi đầu khóa c.h.ặ.t môi tôi.

 

Nụ hôn kéo dài từ phòng khách vào tận phòng ngủ.