Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 11



 

cậu ấy mới đi học tôi còn chưa hay biết gì, sau khi lủi thủi ăn tối một mình được mấy hôm, tôi bỗng cất tiếng hỏi: "Quý Di Tinh đâu rồi, sao không về ăn cơm?"

 

Chú Liễu nhìn tôi một cái: "Cả cái nhà này ai cũng biết cậu ấy đi học rồi, chỉ có mình cậu là không biết thôi."

 

Tôi liếc nhìn chiếc bàn ăn trống vắng, chẳng biết đang tơ tưởng đến điều gì, bèn xua tay bảo chú Liễu dẹp cái tấm lót đĩa của cậu ấy đi.

 

Tôi cảm thấy chướng mắt khi nhìn thấy nó.

 

Thói quen quả thực là một thứ rất đỗi phiền phức.

 

Sau khi bố qua đời, tôi đã phải mất một thời gian rất dài mới có thể quen với việc trên bàn ăn chỉ còn lại mỗi tôi và mẹ.

 

Sau này mẹ cũng mất nốt, tôi lại phải tiếp tục mất thêm một thời gian dài nữa mới quen được với cảnh trên bàn ăn chỉ còn trơ trọi một mình tôi.

 

Sau khi Quý Di Tinh đến, thi thoảng tôi dùng bữa cùng cậu ấy, thi thoảng lại ăn một mình, đ.â.m ra cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt.

 

Hơn một năm nay kể từ lúc tháo gỡ được khúc mắc trong lòng, hầu như ngày nào tôi cũng dùng bữa tối chung với cậu ấy, tôi lại bắt đầu làm quen với việc có hai người cùng nhau ăn cơm.

 

Và cho đến tận bây giờ, thì mọi thứ lại quay trở về cái nếp sống như ngày trước.

 

Trong khoảnh khắc ấy, vô số luồng suy nghĩ rối rắm xẹt qua tâm trí, tôi bắt đầu tự nhủ: "Liệu có phải mình nên tìm một ai đó để nương tựa qua ngày rồi không?"

 

Cái suy nghĩ này vừa nảy sinh thì đã nhanh ch.óng bị tôi gạt phăng sang một bên, vì tôi thật sự quá bận rộn.

 

Bận đến độ dùng từ "chân không chạm đất" để miêu tả cũng chẳng hề ngoa chút nào.

 

Hầu rượu xong xuôi trên bàn tiệc, cả cơ thể lảo đảo lâng lâng bước về đến nhà. Đã nửa đêm, chắc hẳn chú Liễu đã an giấc, tôi ngả lưng nằm bẹp xuống ghế sofa, chẳng buồn gọi ai cũng chẳng muốn nhúc nhích.

 

Cứ thế thẫn thờ nhìn chằm chằm vào ngọn đèn pha lê.

 

Ngay lúc này, cánh cửa phòng của Quý Di Tinh chợt mở ra, nghe thấy tiếng động, tôi liền ngẩng đầu lên nhìn, vừa vặn bốn mắt chạm nhau.

 

Cậu ấy bước từng bậc thang xuống lầu rồi tiến đến trước mặt tôi.

 

Bàn tay nóng âm ấm của cậu ấy sờ lên trán tôi: "Chú uống say rồi à, chú nhỏ."

 

Hơi men khiến cơ thể có chút khô nóng, thế nên lòng bàn tay mát lạnh của cậu ấy áp vào má tôi làm tôi cảm thấy khá dễ chịu, tôi bèn mặc kệ không hất ra.

 

"Vẫn ổn."

 

"Để cháu đi pha cho chú một cốc nước mật ong nhé." Nói xong, cậu ấy đứng dậy đi vào bếp, và rồi mang ra một cốc nước mật ong thật.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cậu ấy ngồi xổm trước mặt tôi, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự ngoan ngoãn phục tùng như suốt bao năm qua chưa từng thay đổi.

 

Nước ấm mang theo vị ngọt dịu, tôi uống được một nửa thì bỏ xuống, cảm thấy bụng dạ dễ chịu hơn hẳn.

 

Đầu óc tôi cũng dần tỉnh táo lại, tôi vỗ vỗ lên vai cậu ấy: "Tốt lắm, tiểu t.ử được việc đấy."

 

Cậu ấy mím môi cười khẽ, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, cuối cùng gương mặt ấy cũng rũ bỏ đi nét ngây ngô non nớt, lặng lẽ lột xác trở nên đẹp đẽ khôi ngô đến bất ngờ.

 

Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, nếu không phải do tôi đang say, chắc chắn tôi đã có thể nhìn rõ được sự đan xen phức tạp giữa d.ụ.c vọng bùn lầy và lòng oán hận trong ánh mắt của cậu ấy.

 

Nhưng vì tôi đã say, nên chỉ có thể nhìn thấy cậu ấy đang nở nụ cười dịu dàng với mình.

 

Tôi lảo đảo đứng lên, chậm chạp bước về phía cầu thang: "Chú đi ngủ đây, cháu cũng ngủ sớm đi."

 

"Dạ."

 

Tôi lên đến cửa phòng, vừa mở cửa thì bỗng dưng muốn quay đầu lại gọi cậu ấy, ánh mắt phóng xuống dưới lầu, vị trí tôi vừa ngồi lúc nãy giờ đã đổi thành Quý Di Tinh.

 

Cốc nước mật ong uống dở ban nãy của tôi đã bị cậu ấy ngửa cổ uống cạn sạch.

 

Góc nghiêng của cậu ấy rất đẹp, đẹp đến mức lay động lòng người, những ngón tay thon dài thanh mảnh siết c.h.ặ.t chiếc cốc thủy tinh trong suốt.

 

Cậu ấy tựa lưng uể oải, đôi chân dài miên man vắt vẻo sang một bên một cách tùy ý, tựa như đóa quỳnh chớm nở lúc nửa đêm, tại góc nhỏ bé này, cứ thế lặng lẽ, âm thầm bung tỏa.

 

Chỉ vô tình bị tôi lén nhìn thấy được một ánh mắt ấy mà thôi.

 

Chẳng một ai hay biết.

 

Tôi bặm môi đứng nhìn một lúc lâu rồi mới quay vào phòng, cái suy nghĩ lúc nãy lại hiện về trong tâm trí.

 

Quả thực tôi nên tìm một ai đó để bầu bạn qua ngày.

 

Độc thân quá lâu rồi, đến nỗi ngay cả một đứa trẻ mà cũng thấy thuận mắt ưa nhìn đến thế cơ chứ.

 

13.

 

Tôi đã nói chuyện với Trình Kỳ về việc chuẩn bị dành chút tâm tư cho chuyện đại sự cả đời.

 

Anh ta vỗ đùi cái đét, đôi mắt hoa đào cười híp lại: "Cuối cùng cậu cũng nghĩ thông suốt rồi, tôi nói cho cậu biết nhé, đàn ông chỉ có vài năm thôi, cậu mà qua thời kỳ hoàng kim là chức năng sẽ tụt dốc không phanh đấy."

 

"Nên cũng đến lúc phải cân nhắc rồi, có ai phù hợp thì cậu để ý giúp tôi một chút, nhưng nữ diễn viên thì thôi."